VADAMICT ©
WELCOME TO VADAMICT©️!
Những gì bạn đang thấy không phải là tất cả những j chúng tôi có. Hãy đăng ký để tham gia các vào các hoạt động online và offline của VADAMICTC!

VADAMICT ©

We are VADAMICT© = Vietnamese Adam Lambert Addict Community. Come and join us!!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share  | 
 

 CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
sk2
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 612
Join date : 27/08/2009
Age : 26
Đến từ : Adam's Party

Bài gửiTiêu đề: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Sun Jan 10 2010, 14:55

Nếu tính theo lịch âm thì chúng ta sẽ chỉ còn khoảng một tháng hơn nữa để chào tạm biệt năm 2009, một năm đầy biến động trong làng giải trí với sự ra đi của nhiều ngôi sao nổi tiếng nhưng đồng thời cũng là sự xuất hiện của những nhân tố mới đầy tiềm năng và một trong số đó chính là Adam Lambert.

Nhằm khuấy động tinh thần anh chị em trước thềm năm mới 2010, Sk xin được tổ chức một cuộc thi viết với chủ đề:
ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI

1. Mục đích
* Chúc mừng anh sắp bước sang tuổi 28
* Chúc mừng năm mới 2010
* Vui

2. Nội dung
* Viết về những ấn tượng, cảm xúc, kỉ niệm mà Adam Lambert đã mang đến cho bạn ở năm 2009 (qua một màn trình diễn, một bài hát, phần phỏng vấn,…)

3. Đối tượng tham dự
* Tất cả mọi thành viên Vadamictc

4. Cách thức tham dự
* Mỗi người có thể gửi số lượng bài tham dự tùy ý. Bài viết không giới hạn số từ, được viết tiếng Việt Nam có dấu.
* Khuyến khích trang trí bài dự thi (màu sắc chữ viết, hình ảnh minh họa…)
* Bài dự thi có thể đã từng được công bố ở đâu đó trước đây NHƯNG phải do chính tay người đó viết
* Có thể trích dẫn những nguồn khác nhau để bổ sung cho bài dự thi của mình với điều kiện ghi chi tiết cụ thể những nguồn nào tác giả đã sử dụng
* Thời hạn nộp bài: 10.01.2010 – hết ngày 31.01.2010 07.02.2010
* Có thể tham gia bằng hai cách
+++ Viết trực tiếp lên chủ đề này
+++ Gửi tin nhắn cá nhân trong diễn đàn về cho nick sk2 trong trường hợp chủ nhân bài viết muốn ẩn danh cho đến ngày trao giải

5. Cách thức trao giải
* Lập chủ đề bình chọn mới từ ngày 01.02.2010 đến ngày 07.02.2010 cho tất cả mọi thành viên Vadamictc tham gia và chọn ra hai người có số phiếu bầu cao nhất
* Giải thưởng:
+++ Status: AML’s most favourite writer 2009
+++ Hiện kim: Tạp chí Rolling Stones có bài viết "Lambert rocks 'Idol' Revue"

Ghi chú:
* Cuộc thi viết lần này là bước chuẩn bị ban đầu cho những cuộc thi quy mô hơn với giải thưởng hoành tráng hơn trong năm 2010 này.
* Dù cho giải thưởng rất là :)) nhưng đây là một dịp để cả nhà thể hiện tình cảm với Adam, đồng thời tạo điều kiện những thành viên mới làm quen với không khí nơi đây cho nên hi vọng mọi người sẽ tham gia thật nhiệt tình.
* Chủ đề này chỉ dùng để post bài dự thi. NHỮNG BÀI VIẾT NỘI DUNG KHÁC SẼ BỊ XÓA KHÔNG BÁO TRƯỚC. Mọi thắc mắc, góp ý, nhu cầu cần được giải đáp xin vào [You must be registered and logged in to see this link.]


Được sửa bởi sk2 ngày Mon Feb 01 2010, 00:02; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://twitter.com/mabuu_
Baby_love_adam
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 925
Join date : 19/08/2009
Age : 28
Đến từ : Mad World

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Thu Jan 21 2010, 23:42

Hix,mãi ko thấy ai mở hàng,em liều mạng lên trước vậy...
5 ĐIỀU LÀM EM THAY ĐỔI KHI GẶP ANH….
Lần đầu tiên em nhìn thấy anh trên sân khấu AI ,em đã biết thế nào là “tình yêu sét đánh”.Và càng tìm hiểu về anh,em càng tin chắc rằng tình yêu em dành cho anh theo thời gian chỉ có tăng lên chứ ko bao giờ giảm xuống.Anh ko biết rằng mỗi ngày niềm vui của em là theo dõi từng bước chân anh đi(niềm vui nho nhỏ),đón chờ từng MV mới của anh(niềm vui vừa vừa),đợi đến album của anh(niềm vui bự) và trên hết là đi off với Vadamictc, “nhà” của em,nơi hội tụ những con người có chung tình yêu lớn với em(niềm vui bự nhất).Có thể anh ko biết,nhưng từ khi gặp anh cuộc sống của em thay đổi rất nhiều,và anh đã tạo nên nửa cuối năm 2009 đầy biến động đối với em.Hôm nay em hơi rảnh,nên em quyết định liệt kê ra 5 điều nhỏ nhoi trong số vô vàn thay đổi mà anh mang lại cho em…. :\">

1.Điều lớn nhất anh làm là thay đổi suy nghĩ của em về từ Fans.Trước nay em thường tuyên bố rằng em chỉ thích bài hát chứ ko thích ca sĩ,em xem các FC như 1 cái gì đó rất …tốn thời gian.Nhưng từ khi em gặp anh,em biết thế nào là hâm mộ 1 cách nghiêm túc,và nhờ anh em đã gặp được Vadamictc,nơi mà em được cùng chia sẻ biết bao cảm xúc về anh.Em sẽ ko quên được những buổi off đầy tình cảm,mà chính nhờ anh tụi em mới qui tụ về 1 nơi,có chung 1 tình yêu…. #10 #10 #10

2.Em…tự tin hơn.Ngay từ lần đầu tiên thấy anh bước lên sân khấu,em đã rất ngạc nhiên vì từ trước đến giờ em chưa thấy ca sĩ nào đứng trên sân khấu một cách tự tin như anh vậy.Và rồi tìm hiểu về anh,em lại càng thêm khâm phục về bản lĩnh của anh.Và rồi em đã quyết định cũng sẽ như anh,thay đổi con người và dẹp bớt những tự ti của mình.. smile8 smile8 smile8

3.Em…dũng cảm hơn.Mỗi khi đối diện với biến cố của cuộc đời,em thường chọn cách im lặng,và em cũng chẳng có dũng khí để đấu tranh cho chính bản thân mình.Nhưng khi gặp anh,em đã được xem cách anh đối diện với những khó khăn của cuộc đời mình:bình tĩnh,tự tin và dũng cảm.Khi anh ko là winner của AI,anh cũng vẫn cười rất tươi,và vẫn cố gắng thật nhiều để khẳng định mình…Em đang cố gắng rất nhiều để học theo anh đấy! #12 #12 #12

4.Em…biết quí trọng bản thân mình hơn.Hix,cái nì vì tự ti nên nhiều lúc em ghét bản thân mình kinh khủng.Nhưng anh thì khác,anh yêu quí bản thân mình và luôn tự hào về nó…Và anh luôn là chính mình,ko bắt chước và ko rập khuôn ai khác.Cái này nói thật là dù cố lắm nhưng em cũng mới học được 50% ah,cố lên! #29 #29 #29

5.Em có nhiều bạn hơn.Hihi,trước giờ tính cách em hơi lập dị nên cũng ít có bạn.Nhưng nhờ anh mà giờ em ko chỉ có bạn mà là cả một “gia đình”,nơi mọi người luôn ở bên em,luôn quan tâm,động viên và chia sẻ mỗi khi em buồn,luôn mang tinh thần VÌ ANH IU bất diệt,hihi…

Thật sự ko biết nói thế nào để diễn tả,mọi cảm xúc cứ loạn trong đầu,nhưng em biết 1 điều rõ ràng rằng em tự hào là Fans của anh,và niềm tự hào ấy mãi mãi ko thay đổi!!!!!!!!!!!!!
smile8 #10
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Maika_chan
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 2645
Join date : 21/09/2009
Age : 26
Đến từ : Maika Land

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Fri Jan 22 2010, 13:50

DANH SÁCH NHỮNG ĐIỀU ADAM ĐÃ LÀM VỚI MAIKA TRONG 2009

1. Ngày định mệnh/ ngày lịch sử/ ngày của những đổi thay/… tóm lại là vào một tối chẳng biết có sao hay không, có một con bé lớp 12 ham hố ngày mai kiểm 15’ sử còn bò ra phòng khách coi ti – vi, chán chuyển kênh qua lại một hồi trúng AI, mở đúng lúc Adam đang hát Mad World thì nán lại coi (do trước đó vốn là fan của bài nì ^^) Mama cũng coi luôn.

Mama: giọng thằng này yếu quá
Con: đâu có, cũng hay chứ bộ! (chả biết bênh bài hay bênh người nữa ^^!)

Đúng lúc sắp đến đỉnh điểm, giọng anh đang lên cao thì…

Bụp!

Đến đó thì cúp điện =.=

=> Anh đã chứng minh cho Maika một chân lý rằng “người đẹp” hát quá tuyệt vời cũng có thể làm điện cúp :))

2. Anh đã giúp Maika tiếp cận thêm một góc mới của công nghệ , tức là biết tải vid trên youtube về (trước giờ toàn lưu ở fav rồi lôi ra load mới ngắm được, lâu chết khiếp =.=!) và tiếp cận những phần mềm chuyển đổi file ;)) Và cũng nhờ đó Maika đã nghiệm ra youtube có thể là god nhưng cũng có thể là jerk khi nó liên tục xóa những bản HD phần anh dự thi ngay sau khi cập nhật =.=! Nhưng cũng nhờ đó mình luyện phản xạ nhanh bằng cách download nhanh nhất có thể bất cứ thứ gì mình tìm ra.

3. Anh đã một thời gian giúp Maika siêng lên Acc trở lại sau khi Maika đã thất vọng và chán nản vì nó và tính bỏ. Maika siêng lên Acc hơn vì anh (thực ra vì cái Kradam Fc mình cùng sk khơi mào thậm chí khi chưa biết anh là gay) Sau mới nhận ra còn yêu Acc lắm :X


4. Hôm biết anh là gay, mình nhảy tưng tưng, la hé om sòm vì…hạnh phúc, mặc mama mắt tròn mắt dẹt. Nhờ anh mà mình chính thức “come out” với mama với đôi mắt long lanh rằng “mẹ ơi thực ra con thích nhìn thấy trai đẹp ôm nhau” =))

5. Quên mất, nhờ anh mà Maika được thấy trai đẹp nắm tay/ hôn nhau trong đời thực :)) . Cám ơn anh nhiều nhiều XD XD

6. Gặp Vadamict, dĩ nhiên XD Sau này ra sao thì khỏi nói, hơn 800 bài viết/ spam của mình đã nói hộ rồi . :X


7. Nếu Adam thay đổi đời mình, thì LamBry quay đời mình xoay 180 độ. Mọi thứ mình nghĩ, mình viết, mình quan tâm,…giờ đây là về Adam và LamBry. Khóc cũng vì nó, cười cũng vì nó. :"> Love of my life :">

8. Lần đầu biết thế nào là đi off. Luôn ham hố đi nhưng chưa bao giờ có can đảm đi, và giờ Adam đã cho mình can đảm ấy ^^

9. Bước đầu khởi động ước mơ đáng xấu hổ của mình: trở thành một writer. Trong suốt mười năm yêu manga và bốn năm yêu shounen – ai/yaoi mình chưa bao giờ viết một cái fic, đơn giản là không can đảm và tự ti mình viết dở. Nhưng anh (hay LamBry cũng được ^^) đã cho mình tự tin lọc cọc gõ chữ ^^ giờ thì nhìn lại phải nói rằng “cám ơn anh rất nhiều” :”>

10. Có hai đứa em đáng yêu nhất trên đời là Chels và Rose. Cả hai đã giúp Maika rất nhiều khi Maika sốc vì tin break up. Cám ơn hai đứa và yêu cả hai rất nhiều :”>

P/S: Đang xem xét có nên hỏi Meo có muốn làm đứa em thứ ba của mình không ;))

11. Anh khiến em nghiện Internet, tại sao đừng hỏi ;))

12. Cám ơn Adam vì nhờ anh em mới biết có thêm một cute guy là Drake tồn tại trên đời, mới biết giờ còn những tác phẩm nghệ thuật đẹp tới như của Drake. Cám ơn anh.

13. Anh đã giúp Maika gần dứt hẳn khỏi thế giới manga, giờ manga mình chỉ đi thuê và coi onl trên onemanga, còn lại sức lực tâm trí tơ tưởng…đều dồn vào chuyện tìm và viết bài về anh – điều này mama Maika đã cố trong suốt 3 năm Maika học cấp ba mà không thành công ^^! Đồng thời anh đã dứt một phần lớn tình yêu với Shounen ai/ Ya trong Manga của Maika để chuyển qua yêu một cặp đôi thứ thiệt XD *Mình đoán một phần do giấc mơ được thấy họ ngoài đời thực đã thành hiện thực ;)) *

14. Cám ơn anh đã giúp Maika khi Maika thi Tốt nghiệp/ Đại học môn Anh. Trước mấy ngày thi lúc đi ngủ mình đều đặt giờ cho cái Ipod và nghe ngay cả lúc đã ngủ ^^ *Thực ra lúc học bài rửa rau lau chén gì cũng nghe ;)) * Kết quả thì ai cũng biết, mình đang học Đại học khoa Anh. Nhân đây Maika cũng cám ơn anh vì đã củng cố thêm tình yêu với tiếng Anh của mình và giúp mình chọn lựa ^^

15. Cảm ơn anh vì anh đã giúp mẹ Maika lần đầu chung sở thích âm nhạc với em: Bài Mad World của anh ^^

16. Cám ơn anh đã giúp Maika trải qua đủ mọi loại sắc thái khi nghe nhạc anh: Lơ lửng say mê suýt ngất với Mad World, Feeling good và Broken Open, cười hí hí và máu mũi chuẩn bị chảy khi nghe For Your Entertainment, Fever, phát cuồng với If I Had You, yên lặng thưởng tức Time for miracles, quằn quại khi nghe A loaded Smile *Ko bỏ được vì nó hay quá T.T*, mê say nghe Soaked và vẫn giữ ý kiến anh hợp nhạc Muse nhất trên đời,…còn nữa mà nhớ ko hết =.=

17. Cám ơn anh vì nhờ anh em mới biết bài Come Home của One Republic. Và anh nói đúng đó Adam, bài này có ý nghĩa vô cùng.

18. Anh đã chứng minh cho em thấy rằng một ca sĩ có thể hát muôn vàn kiểu/ thể loại/ bài hát khác nhau. Như một phép màu.

19. Cám ơn anh vì nhờ có anh, em có thể mở Ipod thật to và nghe nhạc thay vì nghe mẹ em đay nghiến ba dưới bếp ^^ Anh thông cảm, nhà nhỏ quá mà em không chạy ra ngòai được nên xài nhạc anh đối phó thôi à, tuy lúc bỏ tai nghe ra đầu em hơi ong ong ^^!

20. Anh đã giúp em có thói quen mỗi khi mở mắt dậy là thầm nghĩ “Chào buổi sáng Adam, Drake” và mỗi khi đi ngủ là “Chúc ngủ ngon Adam, Drake” dù em biết hai anh sống lệch cả 12 tiếng đồng hồ với Maika ^^! Như đã nói, chỉ là thói quen ^^

21. Anh đã giúp em tập tành chiến đấu với anti-fan của Adam Lambert/ Lambry cũng như manh mún ý tưởng đi bỏ bom bọn đó, may mà nhớ ra chắc chắn anh ko hề muốn có fan vì mình mà thành kẻ sát nhân ^^!

22. Anh đã khiến em phải đau lòng vì một người/ một cặp đôi “xa nhưng không lạ” Nghe thật nực cười, nhưng em vẫn phải cám ơn anh vì điều đó.

23. Anh đã thay đổi thái độ sống của em khá nhiều, trầm tĩnh hơn trước, bịnh hoạn hơn trước ;)), và em bắt chước anh, “Love has no color”. Nhưng anh đã làm tăng một phần tính cách của em là thích cái gì thì come out ra, không cần sợ người ta nhìn mình thế nào. Hồi cấp ba em đã thế, giờ nhờ anh em càng củng cố được tinh thần mà làm tiếp, vì đã đôi khi em tự hỏi làm thế có phải là sai hay không. Giờ thì em và nhỏ bạn bên cạnh trong trường đại học hằng ngày cùng nhau nghe Time for Miracles :X

Yêu anh với muôn ngàn yêu thương, tuy chẳng hiểu sao em chẳng hề có mong muốn độc chiếm/ chơi tik-tak-toe với anh mà chỉ muốn anh quay về với người em tin là nơi chốn bình yên của anh *rồi, bịnh sắp nổi lên rồi ;)) * . Em nghĩ chắc vì em là fangirl đó anh ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
earl_panda
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 238
Join date : 25/10/2009
Đến từ : Heaven of Hell

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Sun Jan 24 2010, 09:43

Vâng, ngay từ đầu trang, tớ - bạn Panda ngây thơ hiền lành xin được gửi lời cảm ơn đến bạn Boo (tiện thể chúc mừng sinh nhật bạn ý: 26/1). Vì bạn Boo chính là kẻ đã tiêm nhiễm vào đầu tớ hai chữ Adam Lambert.

Tớ vốn không thích thú gì American Idol, với lại cái kênh Star World ở xa quá, thành ra ít khi xem. Tớ chỉ bấn loạn bốn vị giám khảo của AI, đặc biệt là ông chú Simon Cowel thôi.

Thế là vào một ngày đẹp giời, trời mát mát, gió hiu hiu, tháng 9 năm 2009, bạn Boo, sau mấy tháng im lặng bỗng nhiên bấn Adam trở lại một cách bất thình lình. Thú thực hôm đó tớ có biết Adam là đứa nào đâu, chỉ biết Kris Allen là quán quân AI thôi, nên đành ngậm hột thị nhìn con bạn mình làm vô số thứ hành động kì quặc.

- Hôm anh ý hát bài Mad World ý, tất cả đều im lặng sững sờ vì hay quá ý mày ạ!

Ờ, thực ra thì tao không nghĩ thế. Định nghĩa từ “im lặng” của mày là gì thế?

- Simon còn khen anh ý không tiếc lời mày ơi!!~

Mày định lừa tao hả?

- Lúc Kris được quán quân AI, mấy vị giám khảo kia đứng lên vỗ tay, có mỗi Simon là ngồi im vẻ bất bình ý mày ạ!!

Chắc ông ý đau chân thôi.

- À còn nữa, Adam là gay đó mày!!

… Ôi, dạt vòm đi. Dẹp hết đi. Tao muốn xem mặt Adam. Tao bấn cùng mày!!~

---

Nếu không có cái ngày đẹp trời trên kia chắc giờ Panda vẫn không để ý đến Adam Lambert.

Thích anh ý bắt đầu từ nụ cười tươi rói nhìn cứ tưởng thiên thần.

Sau khi xem xong cái Ring of Fire, dám cá Panda là đứa đầu tiên trên thế giới này phán chắc như đinh đóng cột: “Adam là bottom”. Adam là bottom. Adam phải là bottom. Adam, anh sinh ra để làm bottom. Anh không được làm top. Adam, tại sao anh làm top??!! Hãy nhìn cái Ring of Fire trong AI của anh đi!! Nếu không phải cái giá đỡ micro mà là cái cột thì em dám chắc anh thành múa cột luôn đấy!! Còn cái đoạn kéo áo lên nữa! Anh vô ý hay cố tình vậy! Có cần phải khêu gợi thế không? Anh cứ lột luôn ra đi, em ủng hộ!! Note: Adam, anh đừng nữ tính quá. Em thích những bạn bottom nam tính hơn.

Vụ AMAs: Adam, hết AI là anh bắt đầu bộc lộ dần bản chất hả? Bệnh hoạn quá. Anyway, em vô cùng thích cái perform, trừ cái đoạn hát hò ra. Anh hát dở hơn bình thường.

For your entertainment MV: Adam, không nói đùa đâu, em thật sự “dồ man tịch” cái gậy lẫn màn múa-gậy của anh đấy. Tuy hơi buồn, tại sao, tại sao anh vẫn là top?? *khóc ròng* Anyway, vẫn thích nó.

Whataya want from me MV: không bấn loạn nó bằng FYE, nhưng thích nó vì trong này anh nhìn bottom man rợ chết người!!

Adam + vài chất xúc tác khác => căn bệnh hoang tưởng của mình hình như càng ngày càng trầm trọng.

Thú thực mà nói, Adam không làm thay đổi tớ nhiều lắm, tớ bệnh sẵn rồi. Lại còn hoang tưởng nữa. Mình có xu hướng càng ngày càng tới gần Châu Quỳ.

Là một fangirl, tức chữ “fan” cộng với chữ “girl” theo đúng giới tính cha mẹ đẻ ra, tớ cũng có vài giấc mơ về Adam. Nhưng thật ấm ức, tại sao, tại sao tớ không thể mơ được những giấc mơ “dồ man tịch” hồng phấn đặc sệt mùi Hàn Quốc như những fangirl khác?? Này này, tớ mơ toàn những thứ bôi bác Adam và sỉ nhục bản thân. Ôi đau đớn. Tiêu biểu nhất là giấc mơ thấy bản thân làm lao công quét rác kiêm lau chùi bồn cầu, phải đứng nhìn Adam khoác tay Mai Phương Thúy diễu đi diễu lại trước mặt. Còn kế đến là cái giấc mơ thấy Adam đang làm vài trò tự ca tụng bản thân (ôi, tự tin, kiêu hãnh là một đức tính tốt, mọi người nhở?) và sau đó ảnh dẫm đạp lên tớ một cách đầy khinh bỉ. Ôi ông Trời ác độc thật mà!

Ok, tớ đang lạc đề. Bạn Panda thay vì đi vào rừng trúc đã lạc vô rừng tre rồi. Nói tóm lại thì là Adam, anh muốn làm trò bệnh hoạn gì cũng được, em luôn ủng hộ. Càng sexy càng dirty càng tốt. Há há. Chỉ cần anh hát thiệt hay vào cho em. Mà xin chia buồn là anh sắp già thêm một tuổi. Hơ hơ. Mà thôi, hát Feeling Good cho lên dây cót tinh thần đi:

birds flying high you know how i feel
sun in the sky you know how i feel
reeds driftin' on by you know how i feel

its a new dawn
its a new day
its a new life
for me
and im feeling good…


Note: Gấu trúc không biết hát.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
RosalieJohanson
Trial Mod
Trial Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 1693
Join date : 31/08/2009
Age : 22
Đến từ : Where I And Adam Belong

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Sat Jan 30 2010, 21:46

So many nights, I'd sit by my window,
Waiting for someone to sing me her song.
So many dreams, I kept deep inside me,
Alone in the dark, but now you've come along.

And you light up my life,
You give me hope, to carry on.
You light up my days
And fill my nights with song.

Rollin' at sea, adrift on the waters
Could it be finally, I'm turning for home
Finally a chance to say, "Hey, I Love You"
Never again to be all alone.

And you light up my life,
You give me hope, to carry on.
You light up my days
And fill my nights with song.

You, you light up my life
You give me hope to carry on
You light up my days
And fill my nights with song
It can't be wrong, when it feels so right

Cause you, you light up my life


~You Light Up My Life-Westlife~


Đã 8 tháng 29 ngày kể từ lần đầu tiên tôi biết đến anh, biết anh là ai, biết được thế nào là thực sự yêu một người. Tất nhiên tình yêu đó không giống như tình yêu của những cặp tình nhân và mọi người gọi nó là tình yêu thần tượng nhưng với tôi,nó không chỉ đơn thuần như vậy mà tình yêu ấy còn lớn lao và ý nghĩa hơn thế nhiều. Anh là động lực, là chỗ dựa tinh thần, là nguồn an ủi mỗi khi tôi cần, giúp tôi vượt qua mọi khó khắn trắc trở. Anh như một món quà Thương đế mang đến cho tôi. Sẽ không bao giờ tôi có thể quên được cái giây phút định mệnh đã đêm đến cho tôi một thiên thần:giây phút tôi gặp anh.
***
Ngày 1/6/2009, ngày Quốc tế thiếu nhi nhưng với tôi đó lại là 1 ngày hè nhàm chán. Ngồi trước màn hình vi tính mà chẳng có việc gì làm, những thông tin mới về bộ phim New Moon yêu dấu bỗng bặt vô âm tín khiến tôi không biết phải làm gì nữa. Chơi game? Viết fic? Không, tôi chả có cảm hứng cho nên có viết thì cũng thành “fic củ chuối”.Oh! TV đang đưa tin về Finale American Idol kìa! Kris Allen giành ngồi vị quán quân à? Uhm..trông anh này cũng cute đó! Thế ai là á quân nhỉ? Adam Lambert? Chẳng nhìn thấy mặt đâu cả.

But if i let you go, i will never know
What my life would be holding to close to me
Will i ever seen, you smiling back at me
How will i know if i let you go?


Tiếng chuông điện thoại reo khiến tôi giật cả mình. Hoá ra là bà chị tôi gọi rủ chiều đi SooMin shop chơi và tôi đồng ý liền. Xong, tôi cúp máy, quay lại xem TV nhưng…hết mất rồi. Tôi vẫn chưa kịp nhìn mặt cái anh á quân. Mà thôi, lát nữa Google là ra hết. Nghĩ là làm, tôi nhảy bổ lên chiếc ghế đệm xoay, bật máy tính. Nhưng tôi không truy cập Google ngay mà thay vào đó là mp3.zing.vn
“Kris Allen”-tôi lách tách gõ tên chàng quán quân tóc nâu dễ thương ấy để tìm các bài hát của cậu. A! Đây rồi:Ani’t No
Sunshine,Apologize,Heartless, No Boundaries. Tôi download cả 4 bài vào Ipod rồi lát nghe 1 thể. Bây giờ đến lượt Adam Lambert. Mad World, No Boundaries, Whole Lotta Love và Feeling Good, đó là 4 bài tôi chọn của Adam (mà cũng chả phải tôi chọn, chẳng qua là nó nhiều lượt nghe nhất thôi). Phần việc còn lại bây giờ chỉ là bật list nhạc và nghe thôi, bắt đầu từ bản pop ballad nhẹ nhàng Ani’t No Sunshine rồi đến R&B sôi động hơn Apologize, Heartless và No Boundaries của Kris. Phải công nhận, Kris có chất giọng khá ấm áp, truyền cảm. Dường như ngôi vị quán quân là xứng đáng. Ít nhất thì năm nay cũng không xảy ra việc á quân bị thua oan ức như Archie T_T. Mà.. ủa..tôi đã nghe Adam hát đâu. Một cách không mấy hào hứng, tôi bật list nghe tiếp. Khúc nhạc dạo chậm, dìu dập của Mad World vọng ra từ đôi loa Sony, xâm nhập vào đầu óc tôi. Sau đó, một giọng ca du dương, ấm áp như tiếng đàn piano cất lên. Tôi lặng người đi như thể bị thôi miên bởi chất giọng có 1-0-2 ấy.

Đó chính là giây phút tôi biết đến anh-Adam Lambert. Ngay tăp lự, tôi Google tên anh và bức ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là…



Một anh chàng đẹp như thiên thần, mái tóc đen mượt với highlight tím, làn môi cong quyến rũ, ánh nhìn lạnh lùng từ đôi mắt màu khói kẻ eyeliner đầy cuốn hút khiến tôi chỉ biết ngồi đó ngây mặt ra như kẻ nghiện đang say thuốc và thốt ra đúng ra 3: “Oh My God” .Có lẽ, tôi đã tìm thấy cho mình một tình yêu đích thực, điều mà tôi vẫn hằng tìm kiếm bấy lâu- Adam Lambert.
_________________
Vadamict#29.Rose(RosalieJohanson)

Whatever people say about you, i'm still loving you, ever and after, never change. I love the way you are, love everything about you! And you make my life becomes more beautiful! ♥️ ♥️ ♥️
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook/RosaliePrincess
mientran84
AML's most favorite writer 2009
AML's most favorite writer 2009


Tổng số bài gửi : 148
Join date : 29/09/2009
Age : 34
Đến từ : TPHCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Sun Jan 31 2010, 23:34

Ngược dòng thời gian, khi tôi chán nản và tuyệt vọng về mọi thứ thì Người đã ở đó. Và trong lúc tôi chẳng còn thiết tha làm việc gì nữa thì Người đã cho tôi vài phút ngắn ngủi trong tuần được cảm nhận mình còn sống.Trong suốt một tháng trời , chờ đợi Người là việc duy nhất tôi còn háo hức để làm. Người đã làm tôi quên đi khổ đau, tạm ngưng mọi lo lắng, gác lại những nỗi buồn để chỉ tập trung vào 1 thứ duy nhất : Âm nhạc!Thứ âm nhạc từ lâu đã không còn ai chơi, đã không còn người hát .Đó là thứ âm nhạc “KHÔNG GIỚI HẠN”.Gọi là “KHÔNG GIỚI HẠN” vì nó chẳng câu nệ là đẳng cấp hay thị trường, chẳng quan tâm đến thể loại, chẳng bị tác động bởi sự bình phẩm của người đời, và cũng chẳng e sợ không có người thưởng thức. Tôi đã quên mất cảm xúc của mình, đã lâu rồi tôi nghe những bản nhạc lướt qua tai mà chẳng có âm điệu nào đọng lại.Và tôi đã cho rằng âm nhạc chỉ là 1 viên kẹo ngọt để dịu lòng trong chốc lát, chẳng thể nào là ánh sáng của tâm hồn. Cho đến khi….

Người đứng đó, lúc bình yên và lặng lẽ, lúc sôi nổi và cuồng nhiệt.Người thản nhiên trước tất cả. Nhưng khi Người cất lên tiếng hát, cả một trời tâm sự rưng rưng trong ánh mắt. Nhìn vào đôi mắt ấy, tôi tìm lại được niềm vui của ngày đầu tiên sờ tay lên những phím đàn. Cảm giác khi những nốt nhạc đầu tiên vang lên dưới đầu ngón tay làm tôi – trẻ con của ngày xưa – mừng đến phát khóc!Vậy mà khi tôi lớn lên , những bận rộn đời thường đã làm tôi lãng quên, có một thời , âm nhạc từng có quyền năng làm tôi rơi lệ hay mỉm cười hạnh phúc!Tôi tự bào chữa rắng âm nhạc đâu là thứ duy nhất mang lại niềm vui?Nhưng đêm ấy, nhìn Người hát “SATISFACTION” tôi tự hỏi cuộc đời đã có gì làm tôi “THỎA MÃN” ?Đêm hôm ấy, Người đã gieo lại mầm hoa âm nhạc vốn đã héo tàn trong lòng tôi.Và , LẦN ĐẦU TIÊN TÔI GÕ TÊN NGƯỜI – 1 NGHỆ SĨ- LÊN GOOGLE!Vì tôi sợ không biết mọi người nghĩ gì sau “ VÒNG LỬA” người đốt lên đêm qua, liệu có vì cơn nóng quá “nóng” mà người ta sẽ bắt Người ra đi?

Và tôi hoảng sợ thật , khi tôi BIẾT RÕ về Người! Trớ trêu thay, Người là loại người tôi vốn luôn khinh bỉ.Sao loại người ấy lại có thể cứu vớt tôi trong 1 thời gian dài như vậy?
Tôi vẫn còn thấy rõ hình ảnh cậu bạn thân thiết suốt những năm thơ ấu sững sờ nhìn tôi khi bị tôi thét vào mặt những lời nói ấy …Những lời tôi hẳn sẽ nói với Người ,ngay bây giờ . Thật sao? Tôi không sai đâu mà, vậy sao nước mắt tôi lại tuôn rơi?Giờ thì tôi hiểu vì sao Người chọn hát “BLACKOR WHITE”. “TRẮNG HAY ĐEN’, đời phải luôn là vậy, tôi không chấp nhận màu XÁM, tôi phải CĂM GHÉT Người!!

Nhưng tôi vẫn mở Tivi vào thứ Bảy, và chẳng hiểu vì sao khi nhìn thấy Người , tôi thật sự vui mừng. Một cảm giác quen thuộc ùa về khi Người bao phủ tôi bằng giọng hát mềm như nhung ấy. Bài hát đêm nay quá đỗi ngọt ngào! Và khi màn trình diễn kết thúc, tôi tự hỏi : “LIỆU CÓ THẬT TÔI SẼ NHÌN RA DẤU LỆ TRÊN MÁ NGƯỜI, HAY CỦA NHỮNG NGƯỜI NHƯ NGƯỜI, nếu tôi nhìn thật kĩ ?”Có thật cậu bạn tôi vẫn khóc,và tôi chưa từng nhận ra vì chẳng bao giờ tôi quay lại để nhìn gần gương mặt ấy thêm 1 lần?
Tôi giữ câu hỏi ấy cho đến khi Người trả lời tôi: THẾ GIỚI ĐIÊN LOẠN quá!Trong thế giới ấy, đâu có chỗ cho Người và bạn tôi!!!Bài học nào dành cho Người, bài học nào cho bạn tôi để được làm người, hay bài học nào cho chính tôi?Đêm ấy Người hỏi tôi một câu hỏi lớn.Điều gì lớn lao hơn cả tình thương?Lẽ nào việc phân định rõ trắng hay đen lại quan trọng hơn cảm giác của trái tim?Tôi bàng hoàng nhận ra câu trả lời đã luôn ở đó trong tim tôi. Tôi sợ bị chế giễu khi đứng cạnh 1 người “xấu xí”. Nhưng khi tôi bóp chết yêu thương trong tim mình để bảo toàn lý lẽ vô nghĩa đó, tôi đã trở thành 1 kẻ “xấu xa”!Và tôi đã trả giá!!Thế giới điên loạn kia không mang lại nhiều niềm vui như tôi tưởng. Những niềm vui tôi thật sự có trong quá khứ là từ 1 người tôi đã để ra đi, và niềm vui cứu vớt tôi trong hiện tại lại từ 1 người tôi sắp rời bỏ!!!
ĐÊM HÔM ẤY , TÔI THỪA NHẬN TÔI YÊU NGƯỜI , KHÔNG E SỢ!
Và đó chẳng phải là bài học duy nhất Người dạy tôi! Yêu Người , tôi học khái niệm “LẦN ĐẦU TIÊN” .

Lần đầu tiên , tôi có dũng khí để tiếp tục tình yêu của mình mặc cho người đời bảo rằng tôi ngu ngốc! Vì tôi hiểu nỗi khổ phải cố sống qua những ngày tháng cô đơn của cuộc đời giống Người, NẾU TÔI KHÔNG THỂ CÓ ANH!

Tôi bật khóc khi Người hát A CHANGE IS GONNA COME, Người đã ước mơ, và tôi cũng thế. Để rồi thất vọng …Người thay đổi được tôi nhưng không thay đổi được cả thế giới!Nhưng khi nhìn gương mặt tươi cười của người, tôi thấy mình thật nhỏ nhen.Tình bạn của Người cao hơn cả sự thắng thua.Lần đầu tiên , tôi biết kết quả của công việc không quan trọng bằng cách ta tiến hành nó!

Từ Người , tôi học cách đi đến cùng mỗi giấc mơ.Tôi đã như con bướm lang thang suốt cuộc đời . Thế nên , tôi mãi chỉ đàn được những bản nhạc nhẹ mà không dám mơ 1 bản sonate, mãi họa được gương mặt Người mà không thể biến đôi mắt biết cười, mãi mãi…Lần đầu tiên , tôi nhận ra mình đã phung phí bao ưu ái cuộc đời dành cho.

Tôi xấu hổ khi thấy Người nâng bước chân của những cậu bé , cô bé, cách Người giúp đỡ họ bước vào lâu đài nghệ thuật cùng Người mà không e dè họ có thể qua mặt mình mai kia. Lần đầu tiên , tôi không còn phải lo sợ cô bé đồng nghiệp giỏi hơn tôi. Yêu người , tôi biết sẽ vui nếu ta bước những bước vinh quang cùng người khác!
nh
Và trên đường đến vinh quang đó, lần đầu tiên tôi học cách dám mạo hiểm và chấp nhận những ý kiến khác tôi. Chấp nhận nhưng không run sợ hay thay đổi. Chẳng phải Người đã bảo tôi sao, tôi cứ KIÊU HÃNH mà bước đi!rồi tôi sẽ chẳng một mình đơn độc gánh chịu SAU CƠN BIẾN ĐỘNG của cuộc đời!

Tôi không còn lo lắng mỗi khi đứng trước gương hay có ai bảo rằng tôi không hoàn hảo.
Lần đầu tiên tôi chấp nhận tôi không hoàn hảo, vì tôi là chính tôi!Người đã nói thế, và tôi cũng tự hào nói thế!

Quan trọng nhất , tôi cám ơn Người đã làm tôi yêu Người . Nhờ thế , tôi có cơ hội được có những người bạn , người em ngỡ như cuộc đời chẳng bao giờ sắp xếp đến gặp tôi.
Vào một ngày buồn tẻ nhất của tôi, Người đã đáp phi thuyền của Người xuống hành tinh nhỏ bé này, để từ đó, chúng tôi bước lên , cùng người bắt đầu chuyến viễn du đầy cảm hứng.Vậy nên lần nữa cảm ơn Người, cuộc đời chúng tôi, dẫu mai đây có đau buồn thì chúng tôi sẽ không bao giờ tuyệt vọng!
Vì tôi biết , ADAM LAMBERT, YÊU NGƯỜI- CUỘC SỐNG MÃI XANH TƯƠI!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Glamon
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 688
Join date : 18/08/2009
Age : 24
Đến từ : Dạ Lầu :))

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Mon Feb 01 2010, 01:06

Vài dòng trước khi post bài :)
Bài viết này Pyon viết trong tâm trạng đầy cảm xúc nên có lẽ vì thế mà không kiểm soát được mình đang viết loạn xạ những gì , vì thế hi vọng mọi người .....không đọc lướt và cũng đừng cố hiểu những gì Pyon viết ra nếu đã trên 2 lần cố nặng óc để hiểu :) [Pyon nghi sau này Pyon đọc lại bài post này cũng ko hiểu mình đang nói gì mà :))]
Với một "hi vọng" nữa, là mọi người chịu khó vừa đọc vừa nghe cái này :
[You must be registered and logged in to see this link.]

Cảm ơn mọi người nhiều:

Thư gửi Adam-đến từ một con “cú đêm” :)

Đã khuya, khuya lắm rồi Adam ạ, đáng lẽ giờ này em phải đang ở trên giường và mơ những giấc mơ thường thì chẳng lành lặng là bao, nhưng tại sao em vẫn ngồi đây, gõ ra những dòng này…..cho Anh? Dù biết Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu?......
Chỉ đơn giản vì em muốn viết cho Anh, viết về Anh, ngay đêm nay , điều này có cần lí do không?
Nếu cần thì……có lẽ là để em không phải mang cái cảm giác xấu hổ cho đến khi lên giường và nhắm mắt….. Em cần làm gì đó, để cảm ơn Anh…. Ân nhân của em, của cuộc đời em :)
……..

Đã bao lần rồi, trong khoảng thời gian gần đây thôi, em đã tự hỏi mình câu này “:Tại sao tình yêu mày dành cho Adam….. lại quá nhỏ bé thế kia?” ….
Từng clip sinh nhật Fans dành cho Anh, từng bài cập nhật thông tin về Anh, rồi những bài viết của Vadamict hướng đến Anh đều làm em tự dằn vặt mình bằng câu hỏi đấy…..
Sao tình yêu của em lại quá nhỏ bé vậy Anh? So với tình yêu mọi người dành cho Anh, so với những thứ tốt đẹp Anh đã mang đến cho em…..tốt đẹp đến mức em thấy mình chẳng xứng đáng?....
Em khao khát em có thể yêu Anh nhiều như mọi người yêu Anh, em khao khát tình yêu của em dành cho Anh có thể vừa đủ để sánh với những thay đổi tuyệt vời Anh làm cho tâm hồn em…..
Nhưng tất cả chỉ là khao khát…. Em chỉ biết lặng nhìn tình yêu của em dành cho Anh lặn dần, lặn dần vào dòng sông thời gian, để thời gian cứ từ từ cuốn trôi đi từng chút, từng chút một…..

Nhưng, em đã chợt nhận ra một điều, ngay đêm nay rằng em không việc gì phải sợ hãi nữa. Vì khi em nhìn vào Anh trong khoảng khắc ấy, khi em nhận ra em bất chợt mỉm cười…mọi suy nghĩ trong em ngay lập tức đổi thay……
Ừ thì sông thời gian cứ cuốn trôi hết đi tình yêu em dành cho Anh-tình yêu đối với thần tượng cao cả. Nhưng, nhìn sang bờ bên kia của trái tim em mà xem, nhìn xem sông thời gian đang bồi tụ lại trong em cái gì kia?....
Đó là tình yêu đối với một người Anh lớn.
Anh biết vì sao em lại mỉm cười không? Vì em tự hào….cái cảm giác tự hào giống như khi một người em gái nhìn thấy người anh thân yêu của mình bước lên bục vinh quang :)
Em tự mãn khi Anh được nhiều nhiều nhiều người yêu mến , em hài lòng khi Anh-đứng trên sân khấu trước hàng triệu người-vẫn giữ vững chính bản thân mình và “quậy như không có ngày mai” :) và tự hào khoe với chúng bạn những màn tưng bừng của Anh với một nụ cười thật to, để dù khi ấy miệng em có phát ra những từ thế nào đi nữa, người ta vẫn chỉ nhìn em như một con bé đang cảm thấy hạnh phúc, tự hào và hài lòng tuyệt đối….
Đó là bài học tuyệt nhất Anh đã truyền đạt cho em : Cứ là chính mình, chấp nhận bị ghét, miễn mình không làm gì xấu xa :)
Chỉ cần một bài học đó thôi, em đã cảm thấy mình đủ sức để đứng vững nhưng người Anh lớn của em , không một lời, đã dạy em nhiều hơn thế….
Anh đã chỉ cho em giá trị thật sự của cuộc sống, chỉ cho em thấy cái ghét chỉ là thú vui thấp hèn nhất thời, chỉ cho em hay đời này không chỉ có mình em sống….không chỉ có mình em biết chìa tay đòi “nhận”…. Anh dạy em cách “cho đi” , “cho đi” tình thương, “cho đi” nụ cười….. Dù ban đầu sẽ thấy những tình thương, nụ cười ấy là không thật nhưng nếu thật tâm muốn “cho đi” , khi em “nhận lại”, em sẽ thấy đời có những phép màu huyền diệu thật sự như thế nào!

Em yêu Anh, Anh à! Thật thoải mái làm sao khi bây giờ em có thể tự tin mà hét lên rằng Em-Yêu-Anh!! Em yêu và cảm ơn Anh nhiều lắm cho những gì Anh dành cho em……Em đã từng ước mơ có một người anh trai và giờ em đã toại nguyện…. Đó có phải là món quà cho những đổi thay tích cực em đã cố học Anh mà làm theo không Anh?

Em hài lòng, hài lòng lắm…. hài lòng với cả những cái em đang bất mãn về Anh, vì những cái bất mãn đấy giống của một người em gái đối với Anh mình :)
Có thể trong mắt người em gái ấy, Anh không bao giờ hoàn hảo nhưng trong tim của nó, Anh là người nó kính nể nhất và muốn ôm lấy nhất , ôm cả những khuyết điểm của Anh…. .rồi nó lại cảm thấy hài lòng……..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.vao.forever.as
alonestar
LOGO designer
LOGO designer
avatar

Tổng số bài gửi : 582
Join date : 08/09/2009
Age : 22
Đến từ : Mad World =]

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Wed Feb 03 2010, 19:32

Spoiler:
 


Được sửa bởi alonestar ngày Fri Feb 05 2010, 12:25; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a7class.hnsv.com/
RosalieJohanson
Trial Mod
Trial Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 1693
Join date : 31/08/2009
Age : 22
Đến từ : Where I And Adam Belong

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Thu Feb 04 2010, 22:23

Quyết định post bài thứ 2 do ko hài lòng lắm về cái thứ nhất kìa! ^^

2009, một năm đầy biến động nhưng vẫn rất tuyệt vời đối với tôi. Nó đã cướp đi của tôi những điều đẹp đẽ, dấu yêu nhưng cũng bù đắp lại bằng những điều mới mẻ, hoàn hảo hơn. Liên tiếp các cú sốc mà trước kia tôi không bao giờ nghĩ chúng sẽ xảy ra bỗng ấp đến liên tiếp: sau nhiều cuộc cãi vã do bất đồng quna điểm, bố mẹ tôi li dị; trong cùng thời điểm ấy, 2 đứa bạn BFF bán đứng,phản bội và cô lập tôi để kết thân với kẻ mà tôi căm thù nhất. Từ một đứa con gái có tất cả tôi trở thành người sống như không còn gì để mất trừ nối đau và trái tim tan nát. Tôi đã khóc nhiều đến mức tưởng chừng không thể khóc được nữa. Tuyệt vọng và chán chường, tôi muốn buông xuôi tất cả. Nhưng, còn một người, một người duy nhất mà chắc chắn tôi sẽ phải hối tiếc nếu từ bỏ, đó chính là anh- Adam Lambert! Dù tôi không thể nói chuyện được với anh, chạm vào anh hay thậm chí nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt, song đó chẳng phải là mối bận tâm của tôi vì chỉ cần ngắm nhìn anh qua ảnh, nghe giọng nói ấm áp qua video, đọc thông tin về anh qua các bài báo, chìm đắm vào những giai điệu sâu lắng trong từng lời anh hát tôi cũng mãn nguyện rồi. Hơn nữa, bằng Twitter, tôi có thể gửi tin nhắn đến cho anh. Dù biết anh sẽ chẳng trả lời lại đâu nhưng tôi vẫn làm vậy với một hi vọng mong manh. Vì lí do nào đó, hành động ấy như cách để tôi tự an ủi chính mình. Mỗi khi tôi cảm thấy cô đơn và muốn khóc, tôi lại tìm đến anh, người duy nhất có thể thay thế giọt lệ của tôi bằng nụ cười, xua tan những nỗi đau đang chờ trực tấn công tôi. Đôi mắt xanh biếc sâu thẳm vừa xa lạ vừa thân quen, nụ cười toả nắng, giọng hát ngọt ngào, du dương…tất cả mọi thứ thuộc về anh đều có một sức mạnh thần kì vô hình tiếp thêm cho tôi can đảm, lòng tin và hi vọng để có thể đứng lên sau lần vấp ngã, để bắt đầu lại.

When i down and all my souls surround me
And trouble comes and my heart burden me
And i am still am waiting here in the silence
Until you come and sit a while with me

You raise me up so i can stand on mountain
You raise me up to walk on stormy seas
I am strong when i am on your shoulder
You raise me up to more than i can be

~You Raise Me Up-Westlife~


Bên cạnh đó, Adam đã khiến tôi thay đổi tích cực trong rất nhiều mặt. Dù tôi không nằm trong đa số những người có thành kiến với người đồng tính, một phần vì anh Mark của Westlife cũng thế mà, song tôi cũng không có cảm hứng lắm với họ, như kiểu, nếu cho tôi chọn giữa hai anh chàng đẹp trai, cute ngang nhau nhưng một anh là gay còn một anh straight thì tôi sẽ chọn ngay anh straight mà không còn suy nghĩ. Nhưng giờ đây sẽ ngược lại, tôi chọn anh chàng gay. Lớp tôi cũng có 2 đối tượng giống anh, chúng nó suốt ngày bị lũ con trai ở lớp trêu chọc và tôi luôn là đứa duy nhất đứng ra bảo vệ. Chưa hết, lần học giáo dục công dân, bài Quyền công dân trong Hôn Nhân, có đoạn ghi: “ pháp luật Việt Nam cấm tảo hôn…..,cấm hôn nhân giữa những người cùng giới tính” , điên tiết, tôi lấy ngay cái bút xoá, xoá cái chỗ đó đi và sửa thành “cấm phản đối hôn nhân giữa những người cùng giới tính”. Đến giờ thảo luận, tôi hỏi cô giáo tại sao lại phản đối hôn nhân đồng tính thì cô trả lời rằng vì điều đó là sai, đi ngược lại với lẽ thường. Nói thật, lúc ấy, tôi ước mình có thể cầm cả cái thùng rác ụp vào đầu bà giáo cổ hủ này thôi nhưng không thể nên tôi vặc lại rằng đó chẳng có gì là sai cả, đồng tính là một sự thay đổi về mặt tâm lí chứ có phải bệnh đâu, hơn nữa, tại các nước phát triển trên thế giới còn có cả những tổ chức bảo vệ quyền lợi người đồng tính thì tại sao trong bộ luật của nước ta lại có điều luật dị hợm kia. Và có ai biết kết quả của cuộc đấu khẩu này thế nào không? Rose nhận một con ngỗng to tướng vào điểm miệng vì làm bà già kia cứng họng, không nói được câu nào! Dù thế nhưng tôi vẫn thấy rất tuyệt, hehe, không biết mình có nên đi làm luật sư bảo vệ quyền lời người đồng tính không anh nhỉ?^^ Trước giờ, tôi chưa hề cãi một giáo viên nào đâu đó. Kỉ niệm này thật đáng nhớ! Mình pro ghê!^^ *tự sướng 5 phút *. Hơn nữa, bây giờ tôi sẵn sàng xông vào xé xác đứa nào đó nếu nó xúc phạm đến anh, dù chỉ là những điều rất nhỏ!

Không chỉ có vậy, anh còn giúp tôi cái thiện trình độ Anh ngữ đáng kể. Cũng may mà, tôi là một đứa ước-gì-ở-trường-chỉ-dạy-mỗi-Tiếng-Anh nên không quá khó khăn để dịch được lời bài hát, hiểu được tweet của anh, chứ không như bọn fan Hàn, lòi mắt ra mà vẫn không hiểu thần tượng nói gì, viết gì, thậm chí là hát gì T_T ! Vốn từ ngữ phong phú của anh cũng giúp em được rất nhiều trong việc học thuộc từ vựng. Quả thật, nhớ những từ mà anh hát hay nói dễ hơn tỉ lần việc cứ ngồi viết đến 5-6 dòng để rồi hôm sau lại quên hết gần nửa. Có lẽ là do cảm hứng! Và giờ, tôi là một trong ba đứa học tốt nhất đội tuyển Anh của trường. Tất cả là nhờ Adam!

Mặt khác anh cũng truyền cho tôi cái cảm hứng thèm xem nam giới hôn nhau. Chộp được cái ảnh nào anh kiss say đắm một anh khác là tôi lại hét toáng lên và sung sướng như trúng xổ số hay kể cả những màn oral sex cũng vậy! Đó là một điều thật khó để lí giải. Bản thân tôi cũng bó tay^^! Đúng là anh đem lại cho tôi những điều tưởng chừng như nó sẽ không bao giờ xảy ra. Lạ đời chưa?!

Cứ ngỡ tôi sẽ chẳng bao giờ có được một gia đình hạnh phúc, êm ấm nhưng anh đã khiến tôi phải thay đổi cái suy nghĩ tiêu cực ấy. Đại gia đình Vadamictc- một trong những điều tuyệt vời nhất mà anh mang đến cho tôi ngôi nhà thứ 2 của tôi, nơi tôi có những người bạn, người chị đáng yêu nhất thế giới mà tôi hằng mong ước. Đó quả là một ngôi nhà hạnh phúc nhất mà tôi từng biết. Thật tự hào biết bao khi tôi được là một thành viên trong đó, được góp công sức nhỏ bé của mình để giúp Vadamictc ngày càng lớn mạnh.
Và còn nhiều nhiều những thay đổi khác kể từ khi anh bước vào cuộc đời tôi. Ít nhất, ngoài Westlife, tôi và bố cũng có thêm một điểm chung về âm nhạc: cùng mê tít Mad World của anh. Thằng em trai tôi thì “nghiện” For Your Entertainment đến nỗi mà bài kiểm tra học kì vừa rồi, yêu cầu tả một ca sĩ thì nó bê nguyên cả màn trình diễn sexy của anh ở AMAs vào mới chết chứ! Mà, cách đây khoảng hơn 1 tháng, tôi đã bấm được thêm vào tai mỗi bên 2 lỗ nữa sau bao lần nì nèo mẹ đến khản cả tiếng.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể ngờ được rằng amh lại có một tầm ảnh hưởng lớn và vô cũng quan trọng đến như vậy trong cuộc sống của mình. Có ai tưởng tượng được tôi sẽ vượt qua những khó khăn ấy như thế nào nếu không có anh? Tôi có còn được vui vẻ, hạnh phúc? Tôi có đứng vững được trên đôi chân của mình? Rõ ràng câu trả lời là không! Vì vậy sẽ chẳng có gì là quá đáng khi tôi nói rằng: “Em không thể sống thiếu anh! Hãy luôn cười và vui vẻ anh nhé! Bởi vì, khi anh cười em như thấy được thiên đường của hạnh phúc và bình yên. Anh không hề biết rằng có một con bé ngốc xít vẫn ngày ngày chờ ngóng mọi tin tức về anh và coi anh như một thiên thần,như một chỗ dựa tinh thần, một nguồn an ủi của nó đâu. Mong cho anh những điều tốt đẹp nhất. Cảm ơn anh vì tất cả và em yêu anh!”
_________________
Vadamict#29.Rose(RosalieJohanson)

Whatever people say about you, i'm still loving you, ever and after, never change. I love the way you are, love everything about you! And you make my life becomes more beautiful! ♥️ ♥️ ♥️
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook/RosaliePrincess
LovingAdam
Trial Mod
Trial Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 2942
Join date : 29/08/2009
Age : 26
Đến từ : Vũng Dầu VN

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Fri Feb 05 2010, 11:33

Khác với hầu hết mọi người trong nhà, mình không bị tiếng sét ái tình với anh nhà, mà lại bị ngấm độc một cách từ từ, đến lúc nhận ra thì hết thuốc chữa rồi ^^.
Cho đến nay cuộc đời bạn Uyên tạm chia làm 3 giai đoạn như sau:
1.Trước khi biết Adam:
-Thứ yêu thích: game, truyện, phim. Tuy nói vậy nhưng game là nhất, 2 cái kia không cần nhưng ko chơi game là không được.
-Thời gian onl để: chơi game, dành thời gian để tìm hiểu về game đang chơi, kết thêm bạn trong game.
-Thần tượng lúc bấy giờ: Hà Nhuận Đông, Lâm Chí Dĩnh, Minh Đạo,…đa phần là những người liên quan đến một bộ phim chuyển thể từ truyện hoặc phim thần tượng, có gương mặt dễ thương, hoặc đẹp trai. Nhưng tình cảm dừng ở chữ thích, có cũng được không có cũng không sao, chẳng mấy khi chịu khó ngồi mò thông tin về họ, lười lắm!
-Cảm nhận về fans: đầu tiên là họ rất rảnh hơi, suốt ngày chầu trực tìm kiếm thông tin rồi hàng HOT liên quan đến idol của họ, bỏ học, bỏ việc theo idol. Thứ hai,họ dư tiền, bỏ cả món tiền khổng lồ chỉ vì mấy món đồ lằng nhằng liên quan đến idol của họ, để tiền đó vỗ béo bản thân hay là nạp tiền ảo cho nhân vật mình còn hơn. Cuối cùng, họ điên khùng, ví dụ điển hình là fan hâm mộ của Lưu Đức Hoa, vì hâm mộ ổng mà một cô gái tan nhà nát cửa, theo đuổi điên cuồng, rồi hại chết cả bố cô nữa, khinh khủng quá. Kết luận, không mấy cái nhìn tốt về fans.
2.Quãng thời gian bối rối để rồi phát hiện ra tình cảm của mình:
-Nguyên nhân gặp gỡ Adam: vì con em cứ : “ AI 8 có anh hát hay nữa.” hay “Chưa bị Simon chê lần nào.”, “Ảnh đẹp trai lắm”,vv…Đẹp trai, hát hay và đặc biệt là ít khi bị Simon chê (nghe danh ông chú Simon khó tính từ lâu rùi)=> tò mò quá. Ừ thì xem thử ( đây là một trong số ít ỏi quyết định sáng suốt của mình có liên quan đến con em mình).
-Khoảng khắc đầu tiên nhìn thấy, đập vào mắt bạn Uyên là một anh điểm trai, ăn mặc bảnh bao, tóc tai chải chuốt, đang hát bài tình ca: “ Track of my tears”. Ồ con em mình không ngoa tý nào, đẹp trai thiệt, hát cũng hay nữa. Mặc vest nhìn bảnh ghê, ôi mê ly luôn cái bài Track of my tears. Đâm ra cũng có theo dõi sơ sơ. Nhưng lúc này, bạn Uyên vẫn chỉ thích thôi. ( hiện đang tua lại Track of my tears mấy bận)
-Thứ yêu thích nhất: như trên.
-Thời gian onl: như trên + kiếm nhạc của Adam nghe thử, nhưng mỗi lần mở nhạc lag quá mà sợ chết nhân vật trong game của mình => rớt %, lâu lên lever=> thôi tắt nhạc cho rồi.
-Thần tượng: như trên+ bổ xung thêm một anh tên Adam Lambert.
-Cảm nghĩ về fans: như trên.

-Đêm ngày 22/5/2009, đêm chung kết AI, chỉ còn lại 2 người Adam và Kris, chắc mẩm 100%, Adam thắng rồi và xem đến lúc Adam với Kris song ca bài “We are the Champion”, ngồi chờ lâu quá, mãi không công bố kết quả, nhòm đồng hồ, ý giờ này còn đi chiến trường được, tranh thủ làm vài ván nâng % vậy. Rồi, lon ton ra khỏi nhà đi chơi Tru Tiên. Đến khi về nghe con em nói Kris thắng, không tin nổi luôn, giỡn à, cái thằng ấy hơn gì Adam mà thắng chứ (sr ss SK2 nhưng ngày xưa em nghĩ thế đấy)??? Thế là một thời ghét Kris kinh khủng. Chờ xem lại trên HTV2 xem thế nào.Tuy vậy đến tối chủ nhật cũng không xem lại được, hình như quên hay mải làm gì ấy. Rồi chủ nhật tuần sau, mai mê tám với con bạn, lại quên tiếp!!! Đến tận chủ nhật sau 2 tuần phát chính thức mới xem được cả cuộc thi và tất nhiên vẫn không quên vừa ngồi vừa làu bàu : “Kris móm!!!Kris móm!!!” .Nhờ vậy, từ mấy hôm sau ngày 22/5, tự nhiên chịu khó onl kiểm tra xem thế quái nào mà Adam lại thua. Ôi mấy bài báo ba láp của cái M14, đọc chướng cả mắt. Không chịu được lên google kiếm vậy.
Google: Adam Lambert.
Và:
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA !!!!! Cái gì thế này! !@#@#$#%&*!!! Má ơi!! Hoảng!! Ảnh hôn cha nào thế này!!! Ăn mặc kiểu dị hợm gì thế !!! Cosplay hả? Hay Cacnavan ??? Trời ơi còn gì chàng thư sinh hát “Track of my tears” của mình nữa. Hức, vậy là tan nát trái tim mơ mộng của thiếu nữ rồi. Hức, nhưng chụp vậy thôi chứ chắc chưa hẳn nhỉ, nước ngoài mà.
Hy vọng! Hy vọng!
Nhưng rồi cái gì đến thì cũng phải đến, sự thật là sự thật, không sao tránh được. Mình mở to mắt đọc cái típ lớn : “ Á quân AI vừa tự hào thừa nhận mình là GAY” và phần phỏng vấn Adam ở dưới : “… Vâng, tôi là GAY và tôi tự hào về giới tính của mình…” Ối má ơi, hức, vậy là tan nát thật rồi. Hết thật rồi.
Rầu, lang thang lên mạng,vào chat room với bàn dân Tru Tiên, hét toáng lên : “ Adam là gay, trời ơi, ảnh là gay!!”. Không ngờ lại có một bà chị cũng biết Adam nói: “ Sao gay thật? Chị tưởng báo lá cải.” – “ Thật đó chị, chị xem, báo rành rành này.”…. Xem xong bả phán một câu: “ Ừ, phí nhỉ, đẹp trai thế mà. Thôi kệ đi em, mình nghe hát thôi mà, quan trọng gì chuyện này.” – Vẫn sụt sịt: “ nhưng mà..., thôi vậy, đành như chị nói thôi.”
Nói vậy chứ bạn Uyên không nghĩ vậy. GAY!!! Là GAY đấy !!!
Gay không phải là một loại bệnh. Biết! Nhưng vẫn không thích ! Gay là do bẩm sinh. Biết!! Nhưng vẫn không chịu được! Gay là do hoàn cảnh môi trường ! Biết rồi mà, nhưng …sao lại Adam chứ, tại sao chứ, ngay cái anh mà mình thích nhất AI? Nước ngoài nhiều gay lắm và họ ít khi kì thị lắm. Kệ chứ, đó là nước ngoài nhá, đây là Việt Nam, là Việt Nam đó. Làm sao mà mình chấp nhận được chứ.
Không chịu! Không thích ! Tại sao hả??? Tính giỡn mặt với mỉnh à? Sao lại là ảnh chứ? Con người hoàn hảo như thế? Menly thế mà.

Đẹp trai, hát hay thích thật nhưng mà cái chữ GAY to tướng khi thì thật là ngứa mắt.

Thôi, bỏ vậy. Mỹ còn nhìu nhân tài mà. Mắc gì phải,… Thôi đành về ôm mộng Lâm Chí Dĩnh típ vậy, dù ảnh hơi lớn tuổi nhưng nguyên chất vẫn thích hơn. Ừ, vậy stop vụ Adam này lại vậy.
Nhưng mà… nghe nhạc chắc không sao nhỉ, nhạc hay mà không nghe hơi bị uổng. Không nhòm chắc là ổn thôi.
Cái tính đánh chết không đổi, nói không xem mà lâu lâu ngứa tay gõ Adam Lambert lên google chả biết làm gì, rồi mò mò thấy cái nào hay hay, ít hơi hướng Gay thì nhòm.
Rồi cứ thế chẳng biết từ lúc nào, mình đã bớt thời gian chơi game đi và dành nhiều thời gian dò là tin tức về cái bạn Adam này. Nhiều khi onl cả buổi là để xem tin tức thôi, ôi mấy cái tin tiếng anh. Đọc muốn nhức hết cả con người, dịch khó hiểu chết được. Biết thế mà vẫn cứ mò. Dư hơi thế không biết. Hình như dạo này onl toàn làm mấy sự vụ lăng nhăng gì không. Éo tuần này còn chưa up lever cho con Tuyết Kì nữa, thui tuần sau tạm nghỉ vậy.(Nhưng lần lần mãi không dứt được.)
Và rồi cuối cùng bạn Uyên đã quyết định nghỉ thật, nhưng không phải là nghỉ nhòm Adam mà là nghỉ chơi game. Tất cả chỉ vì cái Adam’s pic quá chi là cute mà bạn Uyên vô tình seach trên google trong Adam Lambert Fan club bên zing. Ngất ngây trước đống ảnh của ss Hoa post. Cuối cùng sau một thời gian chật vật đấu tranh dằn vặt, bạn Uyên đổ cái rầm. Trời!! Ảnh không những menly mà còn sexy, cute nữa và đặc biệt thích mấy câu nói của Adam, nghe rất triết lý, ví như câu “ I am who I am” ngay trên cái banned của web zing. Mất cả tuần, bạn Uyên mới tham vấn xong cái đống ảnh (dã man, mém giết bạn Uyên mấy bận), mấy chục trang thông tin và quyết định trở thành một nhỏ fan điên khùng như mình vẫn hay nghĩ về các fan khác.
Từ đây, cuộc đời bạn Uyên đã ấn định rồi. Adam, em theo anh đến cùng!!!! Gay hả? Em kệ đấy. Em lỡ đắm đuối anh rùi.
3.Sự thay đổi sau khi quyết định thành một crazy fan của Adam:
-Điều yêu thích nhất: Adam, nụ cười của Adam, body Adam, nói đơn giản là nhưng gì liên quá đến bạn Adam lambert.
-Thời gian onl: 100% dành cho việc nhòm bạn Adam.
-Thần tượng: Một và chỉ một thôi: Adam Lambert. Và giờ tình cảm dành cho Adam ko phải là chữ thích mà là chữ yêu, hâm mộ đến cuồng hiệt ấy chứ.
-Fans: Thay đổi cách nhìn luôn. Giờ mình đã hiểu tại sao những người đó có thể phát cuồng vì những người mà họ gần như không biết mình. Đó là những người tài năng, họ xứng đáng được như thế.
Ngoài ra, trở thành fan của bạn Adam còn có nhiều tuyệt vời khác:
-Quen được thêm nhiều bạn mới này: ss Hoa ( ghi công ss dụ dỗ em theo bạn Adam ), Linh bé, Yo, Yonei, Rosa, Pyon, Maika, em giai Tuấn ( vodanh),Chels, “thánh nữ” SK2, mèo,…
-Bỏ được game onl. Ôi cái này thì đúng là kì công đấy. Uyên chơi game onl từ hồi hè vào lớp 6 và gần như nghiện ngập không rút chân ra nổi, ham hố hết game này đến game khác ( nghi là ít đứa con gái nào như mình). Từng cố gắng nhưng chịu, được 2,3 tháng thì lại đâu vào đấy, ai nói cũng không bỏ nổi. Vậy mà anh chẳng cần nói câu nào, cứ thế mà theo anh thôi. Nhưng mà bỏ chơi game nhưng lại nghiện phải một thứ khác nặng hơn, nghiêm trọng hơn và e là khó bỏ hơn nữa: nghiệm một người tên Adam Lambert.
-Hết kì thị giới tính rồi, giờ còn ham hố ghép đôi anh với Tommy dễ xương nữa làm con Trần Hiền cứ hét lên: “ Mày kì vậy, con người ta bình thường mày không cho cứ muốn thành Gay hết là sao hả?”. Ôi Hiền ơi cái tinh thần fan girl của tớ nó không hạ nổi, bùng cháy dữ dội quá rồi. Và càng lâu càng thấy những điều ss Holly nói đúng ghê, nhất câu : “Yêu 1 được 2 để ngắm” ấy. Đặc biệt là bạn Tommy ý. Chẳng hiểu sao, tuy biết là bạn ấy không đẹp trai lắm đâu,cute thôi nhưng cứ nhìn là muốn hét lên: “ Tommy dễ thương, Tommy đẹp trai, Tommy đáng yêu,….” Mà đẹp nhất là những lúc gần anh và xyz với anh ;)) . Tiện thể đang xem clip Strut hôm phỏng vấn với Ellen, bạn ý mặc bộ đồ cute ghê. Yeah, Adommy muôn năm!!!
-Mở to mắt ra vì nhà mình lắm nhân tài quá: đứng đầu danh sách hâm mộ là ss Holly, ss vẽ quá đẹp, tiếp là 2 “bà cô già hơn mình 1 tuổi”: Maika và SK2 về tài năng tưởng tượng và chọc cười, và nhìu nhân tài viết fic và vẽ tranh khác.
-Thêm nhiều kỉ niệm đẹp hơn, thêm nhiều tiếng cười hơn nhờ anh và cả đồng bào Vad nữa. Biết cái cảm giác chờ đợi nghe anh hát nóng ruột cỡ nào và được nghe anh hát thì tuyệt cỡ nào. Mừng là bạn Uyên đã không từ bỏ quá sớm nếu không lỗ nặng rùi : nào là mấy màn nhảy sexy đến nóng màn hình của anh, nào là những khúc anh cười cute cực kì, hay có lúc nhìn anh ngây ngô ghê ấy ( lừa tình em nhỏ không à) hay những lúc anh buồn tự nhiên lại rũ theo anh và lúc bực mình vì cái đám ứ biết gì mà cứ hét lên làm như mình là thánh ( điển hình là cái đám YAN điên, aaa mãi ko hết hận tụi nó.Mama tụi nó, giờ đứa nào láo mà dám đụng đến Adam đi cẩn thận bà cô này, ứ cần biết mình bị đánh thế nào, nhưng đảm bảo phải cho nó vài phát cào, cấu, cắn cho thỏa đã),….
-Có cách để hạ hỏa những lúc tức giận mấy chuyện thường ngày, có cách để cười nhất nhanh đi đang buồn, thậm chí là đang khóc ấy. Như hôm trước điên máu vì thằng cháu khốn nạn hứa cho mượn máy nhưng rồi nó để mình ngồi chờ hết 2 tiếng xong nó đứng dậy tắt máy tỉnh queo, thật chỉ muốn tát vỡ mỏ nó- cái thằng cháu chuyên hứa nèo, làu bàu dắt xe về nhà, bình thường là điên máu đến mấy ngày ấy, nhưng hên cho nó, hôm ý là ngày Uyên phát hiện ra zing nên thui, sau một lúc lẩm bẩm : “ Adam! Adam…!”, tự nhiên vui trở lại. Hay như hôm trước tụi nó chọc phá, dám cầm tấm ảnh của Adam ra, hù mình, đòi vẽ bậy nên, thật lúc đó điên máu đến nỗi chỉ muốn tát mỗi đứa một cái nhưng vì là bạn nên bỏ luôn ra khỏi lớp, không mà ở lại là có đứa ăn tát rồi. Dù lúc sau tụi nó trả tấm ảnh không sao nhưng vẫn tức, không thêm nói với tụi nó, mắt rươm rướm nước mắt rồi, ức lắm, gục mặt xuống bàn, tự nhiên nhớ đến hôm trước anh hát với Allison, bar quăng tứ tung, tự nhiên cười, làm cả đám nhòm lo lắng. Dù sao tụi nó cũng phải xin lỗi nhiều, tạm tha đó.
-Thêm vài cái biệt danh mới: Uyên điên cuồng hay Uyen Lambert ( ưng cái nì nhất ), đứa nào nhờ giúp, hỏi bài, chuyền thư, xin lỗi mình toàn gọi mình thế à.
-Sửa chữa lại nhiều định nghĩa sai lầm trước đây ví như từ hoàn hảo này. Ai bảo trên đời này không có người hoàn hảo chứ. Theo mình thấy người hoàn hảo là người mà mình luôn thấy người ý tuyệt vời ở mọi góc độ, mọi lúc, mọi nơi và những điều người ý làm hoàn toàn đúng. Nghe là biết ai-là-ai rồi nhỉ ^^! ( Hiện đang nghe I just love u)
-Biết nhiều điều hơn như tiếng anh cũng khá hơn ( thích mấy từ như bar, glam,… không à ) ), biết thêm mấy câu chửi hơi bị độc,… Không biết là mấy điều ý tốt hay xấu nhưng chỉ biết đầu mình hiện đen hơn trước cả chục lần nhờ IDF, nhờ anh và nhờ ….cả nhà nữa.
-Phân phối lại thời gian, tất cả đều hướng đến anh. (Lạy hồn, con đang cố không quá sa đà mà đến nỗi rớt ĐH). Biết nghĩ đến một người khác trước khi nghĩ đến mình.
-Dám viết ra mấy cái suy nghĩ điên khùng của mình và tiêu biểu là cái fan fic bắp chuối “Thiên thần mắt xanh”(may mà mọi người ko chê nó quá dở, cảm ơn mọi người nhìu. Mặc dù rất lười nhưng cũng sẽ cố viết cho xong.)
-Tự thấy cái bệnh lơ đãng của mình ngày càng nặng. Ví như đang nói chuyện với tụi bạn mà vô ý nhắc đến bạn Adam ( hoặc là tự mình nghĩ đến) là xong, tự nhiên chui vào vỏ ốc ngồi nghĩ một mình. Hay lâu trong lớp học mà nghĩ bâng quơ thế nào nhòm ra cửa số ngó mấy cái cây mà nghĩ đến bạn Adam được, tài ghê ấy.

Ai dà, cuối cùng thì cũng xong. Nghe hết cả 40 bài của anh, tốn gần 2 tiếng viết được từng kia. Tạm thời là mới nghĩ được từng đó thôi, nhưng chắc chắn ảnh hưởng của bạn Adam đối với bạn Uyên còn nhiều nữa và sẽ còn lâu dài nữa.
Iu Anh, Adam. Iu cả nhà nữa Vad ơi. Chúc 4um nhà mình ngày càng đông dân hơn, vui vẻ hơn nữa nhé.
( Nghe Whatya want form me để kết thúc này ^^!)
_________________


Vadamictc #6. UyênLambert/Glitzer Babe #27

Mê loạn ing ~~~

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
Maika_chan
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 2645
Join date : 21/09/2009
Age : 26
Đến từ : Maika Land

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Fri Feb 05 2010, 12:47

Đã nghiệm ra cái số mình ba chấm tới đau đớn =)) bằng chứng là cứ hứa chắc như đinh đóng cột với bạn nào là sẽ không viết thì thể nào một lát sau cũng sẽ...phát hiện ra có cái muốn viết =)) Với lại bà sk nói là viết dựa theo biểu cảm về 1 bài hát được mà XD
Thôi ko giỡn nữa ;))

Whataya want from me


Tiếng nhạc dạo quen thuộc vang lên…
Em dừng bước, quay gót và thấy người ở đó…
…Đang hát…
Hey, slow it down

Giữa nỗi buồn và sự cô đơn vô hạn

What do you want from me


Người hỏi em, à không, cái thế giới này gì thế hở người? Trong lúc em bất lực nhận ra người vẫn còn buồn đau?
What do you want from me

Người hỏi rằng em muốn gì ở người sao?
Yeah, I’m afraid


Người sợ ư? Bình thường người vẫn rất vững vàng mà? Cùng nụ cười tươi tắn trên môi.

Người ngốc lắm, gánh cả thế giới bên vai mà vẫn cố tỏ ra bình thường, tỏ ra mình chẳng còn sợ sệt chi. Người luôn làm em chỉ muốn nhắn nhủ người những lời Paul McCartney đã nhắn nhủ đứa con trai Jude của John Lennon

And anytime you feel the pain, hey Jude, refrain,
Don't carry the world upon your shoulders.
For well you know that its a fool who plays it cool
By making his world a little colder.
(Hey Jude – The Beatles)


Đó! Người thấy chưa! Các bậc tiền bối cũng nói vậy còn gì!

Vậy mà giờ đây, cùng nỗi cô đơn, người lại sợ…
What do you want from me

Những kỳ vọng thế giới đặt lên người?
What do you want from me


Mà người này, người thực sự tha thiết muốn biết câu trả lời phải không người? Vì em để ý rằng người đã lặp đi lặp lại câu hỏi này rất nhiều lần rồi, với lời hát tha thiết và những hình ảnh đơn độc.

Người cho em một phút nghĩ câu trả lời nhé.

There might have been a time
I would give myself away

Ừ, em biết mà người, đã có một khoảng thời gian, rất rất dài…
Người mệt mỏi rồi phải không? Người đã bực bội rồi chăng?
(Ooh) Once upon a time
I didn’t give a damn


Vâng, em biết chứ. Trong lúc chúng em bực bội và đau đớn với một phần ngu ngốc của cái thế giới này đến ứa nước mắt, vì những gì họ làm với người thì người chỉ đơn giản bình tĩnh và cười, kiên trì vượt qua mọi khó khăn và luôn miệng cảm ơn chúng em. Em biết chứ. Biết cả nỗi cô đơn thường trực hiển hiện trong mắt người. Bật mí một tý nhé người, trước giờ dù đọc truyện hay xem phim hay làm bất cứ gì, em chỉ bị thu hút bởi những kẻ có đôi mắt cô đơn mà hay cười mà thôi.

But now here we are
So what do you want from me

Vâng, đã đến lúc chúng ta đối diện với nhau
Bản thân em đã có sẵn câu trả lời, nhưng còn…
Thế giới này, mày muốn gì ở người ấy thế?
What do you want from me


Có nghe người ấy hỏi không? Thế giới ơi mày muốn gì? Mày muốn người ấy làm gì cho mày hài lòng? Trở thành một Disney’s prince? Quay lại thời AI? Xin lỗi những việc người ấy không làm sai? Hát những thứ mày cho là hợp với người ấy?

Này, mày có nghe không, người ấy hỏi kìa

RỐT CUỘC MÀY MUỐN GÌ!?

Just don’t give up
I’m workin’ it out
Please don’t give in
I won’t let you down

Vẫn với nụ cười quen thuộc ấy, người yêu cầu em một điều…
Đừng bỏ rơi người như bao kẻ khác….
Người làm em đau. Người đã làm biết bao điều cho em, sao em có thể bỏ rơi người? Ngườii chẳng bao giờ làm em thất vọng cả, người ạ. Nên em sẽ mãi chờ người.
Người ngốc lắm, điều đó em đâu đợi người yêu cầu. Em đang làm điều đó đây.

It messed me up, need a second to breathe
Just keep coming around


Chỉ mới ngoài kia thôi, người cười nụ cười quen thuộc em luôn thấy trên mọi tờ báo.
Nhưng khi người chỉ còn một mình, tất cả đều vụt tắt. Ánh sáng và nụ cười. Tắt ngúm. Khuôn mặt người đẹp lạnh như giá băng, và trong phút chốc em thấy buốt thấu cả cõi lòng.
Chỉ phút chốc thôi, vì sau đó, trong em tràn ngập nỗi tuyệt vọng vì nhận ra…
Người vẫn mãi cô đơn, còn em chẳng giúp gì được người.

Hey, what do you want from me
What do you want from me

Xin người đừng hỏi nữa mà…
Xin người đừng hỏi một cách đau buồn thế nữa

Yeah, it’s plain to see

Vâng?
that baby you’re beautiful
And it’s nothing wrong with you

Ôi trời ơi, người…
Đến giờ người vẫn còn nghĩ vậy sao?
Thế giới này với người vẫn thế? Con người vẫn làm gì thế? Họ chẳng làm gì sai?
Đôi khi sự nhân từ của người làm em đau.
Người vẫn thế.

Love has no color

Đôi khi con người ta vô tình đến nỗi quên mất tâm hồn của người thực sự đẹp tới mức nào. Người luôn tìm kiếm những cánh tay chìa ra, những nụ cười đáp lại nụ cười người. Người luôn nghĩ thế giới này vẫn còn đẹp lắm, như những câu hát thiết tha mà người đã hát trong bài Come home.

I get lost in the beauty
Of everything i see
The world ain’t as half as bad
As they paint it to be
If all the sons
If all the daughters
Stopped to take it in
Well hopefully the hate subsides and the love can begin
It might start now..Yeahh
Well maybe I’m just dreaming out loud
(Come home)


Người đối với thế giới là vậy đấy, nhưng đối với họ thì…
It’s me – I’m a freak

Không, không phải vậy đâu người ơi!
Những hình ảnh hiện lên trong clip người hiện nay làm đau em hơn ai hết. Người đau buồn, người cô đơn, người giận dữ và người cay đắng. Và rồi em giận. Em rất giận. Tại sao lại để cho người thành ra thế? Tại sao lại bất công với người đến thế!? Người đã làm gì!? Làm gì nào!? Tại sao lại không cho người những thứ người đáng được hưởng!? Giọng ca người, tâm hồn người đẹp đến thế cơ mà.
Em giận! Em hận!
Và trời ơi, em bất lực…
but thanks for lovin’ me
Cause you’re doing it perfectly

Cười.
Người vẫn thế. Đáng yêu, đáng thương tới đáng buồn.
Người đang một mình, và em không thể tới bên người.
Cười.
Người vẫn thế, tâm hồn người vẫn thế, chân thành chẳng chút đổi thay. Nhưng chẳng ai nhận ra. Chẳng ai tới bên người thay em.
Cười.
Đau.

There might have been a time
When I would let you step away

Phải, được một thời gian rồi nhỉ người.
Đã được một thời gian kể từ khi họ rời bỏ người, chỉ vì người không “lành” như họ tưởng. Thật buồn cười.
Mà cũng đã một thời gian kể từ khi người duy nhất làm đôi mắt người không buồn nữa rời xa người.
Buồn miên man…
Hic, thấy chưa, tại người đó. Lại làm “bịnh” của em nổi lên rồi!

I wouldn’t even try but I think
you could save my life

Người vẫn ngây thơ thế! Thật đáng yêu!
Một lời nhắn nhủ ngọt ngào, của một nỗi cô đơn ngọt ngào.
Người đã không còn chịu được nữa rồi, người sắp bùng nổ mất rồi.
Và rồi em nhận ra, với những nốt nhạc đang rơi, với khuôn mặt bị tổn thương sâu sắc trong clip của người, rằng nếu em không trả lời, người sẽ rơi vào một nơi tăm tối không lối thoát mất.
Thế nên em sẽ trả lời đây…
Hey, what do you want from me
Em muốn gì ở người ư?
Hai chữ thôi.
Hạnh phúc.

Đúng, hạnh phúc.

Em cũng có nhiều mong ước tủn mủn ích kỷ, như mong người làm cái này cái nọ cái kia. Nhưng người biết không, rằng khi thấy người khóc, em chỉ muốn gào lên trong uất hận đau đớn. Em chỉ muốn có ai đó đến bên người và nói rằng…

“Adam à, đừng khóc, em đã về rồi đây”


*Người làm bịnh em lại nổi lên rồi. Hận thật đấy! =.=*

Người hỏi em với muôn ngàn đau đớn, và người vẫn mong chờ cái thế giới này sẽ mỉm cười với người, phải không người?

Ôi…Thật đúng là người mà, chả trách sao em yêu người nhiều tới thế.

Quay trở lại với clip của người chút nhé người.
Người biết không, khi nhìn người đau đớn, em đã rất buồn, rất giận, và cũng rất đau.
Nhưng em không muốn khóc. Chỉ muốn cười. Trong đắng cay. Xin đừng hỏi em tại sao.
Nhưng những phút giây cuối, khi nhạc đã lịm và khuôn mặt người bừng sáng trong hạnh phúc.
Em đã khóc…
Người rốt cuộc đã hạnh phúc rồi. Và em khóc trong nghẹn ngào. Vì em vui.
Thực như một con ngốc vậy!
Và cũng với khoảnh khắc ấy, người đã nhắc em một cách sống động, rằng tại sao em yêu người đi với Drake đến thế. Vì lúc đó nụ cười của người tươi tắn, vì lúc đó gò má người đỏ lên trong hạnh phúc, vì lúc đó em thấy người đẹp nhất dù không trang điểm, và vì lúc đó đôi mắt người đã cười.

Bí mật của em đấy người ạ, rằng em yêu những đôi mắt cô đơn, và yêu luôn những kẻ làm đôi mắt ấy không còn cô đơn nữa.

*Ôi…phát bịnh tập ba >”<*

Thôi thì không làm phiền người nữa đâu, em nhắn nhủ tới đây thôi nhé.

Nhớ hạnh phúc đó nha Adam!



p/s: tự thấy sến rện =))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Putsama
Trial Mod
Trial Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 341
Join date : 18/12/2009
Age : 27
Đến từ : Kradam's Garden

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Mon Feb 08 2010, 00:35

Thành thật xin lỗi về sự chậm trễ >< cái tật nước đến chân mới nhảy ~

Here we go:


Lần đầu tiên em nhìn vào anh, anh chỉ là chữ ‘adam’ trong ‘Kradam’. Em hoàn toàn không linh cảm được những gì anh mang lại cho em sẽ nhiều đến mức này.

1.Hơi khó hiểu, nhưng cách anh và Kris ở bên nhau là thứ đầu tiên hút em vào:

Cái cách anh sẵn sang mang một phần của Kris theo anh, làm em tin vào tình yêu không-phải-ở-thế-giới-khác ngay vào lúc em không muốn tin nhất.

2.Một khoảnh khắc đơn giản, nhưng nó đã làm em yêu anh:


Giọng hát truyền cảm của anh và ca từ của Mad World vang lên từ tai nghe, tiếng mưa rơi vào cửa kính xe buýt và sự mờ ảo của không gian bên ngoài, cái cách anh chạm vào trái tim người nghe chỉ với một nốt ngân và em nghĩ rằng rồi cả thế giới sẽ phải lắng nghe giọng hát này.

3.Những câu hỏi của em dành cho anh là vô tận:


Vì em đã nghĩ và đã quyết định, Adam Lambert không chỉ có những lớp makeup, những phát ngôn gây sốc, hay cái danh hiệu ‘first openly gay runner-up of AI’. Em muốn nhìn sâu hơn, mọi cảm xúc, mọi khuyết điểm, mọi ước mơ. Anh không phải là một quyển sách để em đọc và phân tích, nhưng em đã tự nhủ rằng đây là cách anh muốn mọi người nhìn anh, vì đó cũng là cách em từng muốn mọi người nhìn mình(xuyên qua cặp kính dày của con mọt truyện và tấm bằng khen) Cho dù vậy, em biết mình sẽ không bao giờ có được toàn bộ câu trả lời.

4.Và rồi âm nhạc của anh hút em vào như một cái hố đen, và em cũng không hề chống cự:
[color=cyanEverywhere that I go I see another memory,
And all the places we used to know were always there to haunt me;[/color]
~~~~~~~~
[color:eb54=[color=olive]Tell a stranger that they’re beautiful,
So all they feel is love, love, love;

Không phải là lần đầu tiên một bài hát khiến em nhận ra sự ngu ngốc của mình, hay làm em cảm thấy tốt hơn. Nhưng cái cách Sleepwalker nói lên tất cả nổi buồn, sự ám ảnh và bế tắc của sự tồn tại của em, thật sự quá đáng sợ. Gần như đáng sợ bằng cách anh dùng Aftermath để nhắc đến những thứ em dường như đã quên. Có lẽ vì vậy nên album của anh luôn được để chế độ repeat all trên ipod của em.

5.Từ lúc nào không biết, em yêu tất cả thuộc về anh:

“Nếu Chúa theo dõi chúng ta ở trên Thiên Đàng, làm sao Người có thể nhìn xuyên qua mái nhà?”
---- Adam Lambert, 5 tuổi.

Cho dù là một chi tiết rất rất nhỏ thuộc về anh trong bài phỏng vấn, cũng đủ làm nụ cười ngu ngốc của em hiện lên mặt.

6.Em sẽ không thể viết được bài này nếu không vì sự ngưỡng mộ của em với tình yêu của một-người-bạn-em-rất may-mắn-được-có dành cho anh:

Điều to lớn nhất anh đã làm, Adam, là gắn kết những con người ở đây. Không chỉ đơn giản là cùng thích một nghệ sĩ hay một con người. Những gì mọi người đã dành cho anh thật tuyệt vời. Và trong số những thay đổi anh tác động lên em, thì việc có những người bạn mà em có thể mở lòng với tất cả những bí mật và ý tưởng điên khùng chính là thay đổi lớn nhất

And you made all that happens, without doing anything at all, Adam Lambert.
adam5



Note: sẽ không chịu trách nhiệm về chuyện sập net hay quá liều sến khi đang đọc bài của tớ ~

Nguồn: Ý thứ 5 lấy từ bài phỏng vấn Leila Lambert ở [You must be registered and logged in to see this link.]
_________________
Vadamict#52.Pupu [Putsama]



Được sửa bởi Putsama ngày Sat May 01 2010, 17:18; sửa lần 4. (Reason for editing : cách hàng cách hàng; nguồn ~)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://my.opera.com/PutnNat
sk2
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 612
Join date : 27/08/2009
Age : 26
Đến từ : Adam's Party

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   Mon Feb 08 2010, 01:57

Mười bảy tuổi, em trông đợi một sự thay đổi trong cuộc sống của mình.
Hai mươi bảy tuổi, anh mang lại thay đổi đến rất nhiều con người như em.


Anh xuất hiện cuộc đời em trong một đêm thứ bảy bình thường như bao đêm thứ bảy trước đó, nhưng những gì anh đã để lại thì không bình thường một chút nào. em ấn tượng bởi thân hình cao lớn của anh, bởi những bộ trang phục hoành tráng mà anh khoác lên người, bởi cách trang điểm mắt thật đặc biệt như muốn nuốt chửng người đối diện và quan trọng nhất, bởi chính giọng hát mạnh mẽ đến mức ám ảnh mà anh luôn khéo léo thể hiện trong mỗi màn trình diễn của mình. Anh luôn làm chủ sân khấu.

Những tưởng rằng anh sẽ đến và đi khỏi em như những người khác nhưng không, anh luôn chứng minh rằng em đã sai. Anh đến, ở lại và cho em một nụ cười, thậm chí một trái tim. Được đắm mình trong âm nhạc của anh là điều hạnh phúc nhất mà em đã từng có được. Anh là người khiến em muốn nghe nhạc một lần nữa.

...Và khiến em muốn được yêu thương lần nữa.

Trước đây em rất tự ti về bản thân mình. em không xinh đẹp. em không giỏi ăn nói. em không thấy một điểm mạnh nào ở em. em cũng có những bí mật làm em luôn lo ngại rằng nếu như người khác biết được thì những gì mà em cố công xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn. Và những lần thất bại trong mối tình một chiều do chính em chủ động khiến em đã có lúc chỉ muốn phủ nhận chuyện tình yêu vì em sợ lại phải đau buồn thêm một lần nữa. Nhưng chính anh, với cả một giai đoạn trưởng thành nhiều nỗi buồn hơn niềm vui, đã giúp em nhận ra rằng em có nét thu hút đặc biệt của riêng em. em tự hào là chính em vì em là duy nhất. Rằng tình yêu là một điều gì đó thật kì diệu trong cuộc sống này. Vì yêu mà em đã có những lúc vui sướng, những lúc thật buồn khổ nhưng đọng lại luôn là những hồi ức thật đẹp. Và rằng em được sinh ra để yêu thương và được yêu thương.

Chắc chắn em sẽ còn phải vấp ngã rất nhiều trong cuộc đời này nhưng em chắn chắn sẽ luôn đứng dậy và chiến đấu cho những điều mình tin tưởng như những gì anh đã làm trong những câu chuyện của cuộc đời anh. Anh luôn nhắc em nhớ lại rằng đây là cuộc sống của em, đừng sống cuộc đời của người khác và hãy làm những điều mình muốn khi còn có thể. Nhất định rằng em sẽ không đơn độc trên con đường mình đã chọn.

Em phải cảm ơn anh vì đã giúp em khẳng định rằng khác biệt không phải là một điều xấu. Và em có thể sống với cách nhìn rộng mở hơn bao giờ hết. Từng ngày trôi qua em vẫn đang học cách nhìn nhận vấn đề một cách sâu rộng hơn là một cách qua loa trên bề mặt như em nông cạn ngày trước. em cười nhiều hơn và mở lòng ra nhiều hơn thay vì thu nhỏ mình lại trong những định kiến về những chuẩn mực và em đã có thể biết thêm được rất nhiều con người thú vị. Có rất nhiều thứ không thể nói đúng hay sai bởi vì căn bản hai đứa đứng trên hai niềm tin khác nhau.

Em yêu anh, rất yêu anh. Em nợ anh quá nhiều thứ và trong đó lớn lao nhất là sự gắn kết những con người tuyệt vời mà em đã gặp giữa biển người mênh mông này. Họ cứ như là một phép mầu trong thế giới thực mà em có nằm mơ cũng không bao giờ dám nghĩ tới, nhưng sự thật là nó đang diễn ra. Một năm qua với bao nụ cười lẫn nước mắt nhưng khi biết được mình có thể khiến họ cười lớn không một chút sợ hãi, em tin rằng tất cả mọi thứ em đã, đang và sẽ làm đều rất đáng.

Hai mươi tám tuổi, anh vẫn sẽ tiếp tục khẳng định bản thân trên con đường anh đã chọn.
Mười tám tuổi, vui nhất là khi em có thể được cùng mọi người ủng hộ anh để thực hiện giấc mơ của mình.




PS: Duy Mạnh mà đọc được bài này chắc phải mời mình về cùng sáng tác nhạc sến cho nhau nghe *lấy bịch giấy trùm đầu lại*
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://twitter.com/mabuu_
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"   

Về Đầu Trang Go down
 

CUỘC THI VIẾT: "ADAM LAMBERT - NĂM 2009 VÀ NHỮNG THAY ĐỔI"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
VADAMICT © :: GÓC QUẢN TRỊ (Management) :: Thông Báo của forum (Announcement) -