VADAMICT ©
WELCOME TO VADAMICT©️!
Những gì bạn đang thấy không phải là tất cả những j chúng tôi có. Hãy đăng ký để tham gia các vào các hoạt động online và offline của VADAMICTC!

VADAMICT ©

We are VADAMICT© = Vietnamese Adam Lambert Addict Community. Come and join us!!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share  | 
 

 CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giả Thông điệp
Putsama
Trial Mod
Trial Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 341
Join date : 18/12/2009
Age : 26
Đến từ : Kradam's Garden

Bài gửiTiêu đề: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Mon Nov 01 2010, 04:33

Tháng 10 đã qua, Glam Nation Tour châu Á thành công rực rỡ vừa mới kết thúc, trong lúc chờ anh chuẩn bị cho những ngày cuối của GNT, có lẽ đây là lúc để bắt đầu...

WRITING CONTEST 2
---+---
NHỮNG CÁI NHẤT CỦA ADAM LAMBERT!




1. Mục đích cuộc thi
-Để mọi người có cơ hội thể hiện tình yêu của mình với anh một cách hoàn toàn thoải mái ~ (in other words, write your heart out!)
-Giao lưu học hỏi
-Vui (dĩ nhiên~)

2. Nội dung đề thi [khuyến đọc]
THE BEST OF ADAM LAMBERT/NHỮNG CÁI NHẤT CỦA ADAM LAMBERT thật sự là gì?

Có một sự thật phải thừa nhận là khi bạn trở thành fan của anh [hay của bất kì ai đi nữa], bạn phải đối mặt với những câu hỏi 'tại sao?'. Có nhiều loại câu hỏi như vậy, nhưng chúng có thể được tóm gọn lại là 'Tại sao cậu/bạn/mày lại thích Adam Lambert?'. Và một câu hỏi khủng khác là : "Mày/bạn/cậu thích Adam nhất ở điểm nào?". Và dĩ nhiên là để trả lời câu thứ hai, bạn phải vượt qua câu thứ nhất :D

Đơn giản hơn, hãy chia sẻ cho mọi người những kỷ niệm, khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà anh đã cho bạn. Hãy kể cho mọi người nghe những cảm nghĩ của bạn với một bài hát, một video clip hay một lời nói để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn. Nói một cách đơn giản, hãy ghi lại những khoảnh khắc mà bạn phải thốt lên rằng: "Adam Lambert là nhất thế giới!". [hoặc tương tự, tùy mọi người nhá XD]


3. Đối tượng tham dự
* Tất cả mọi thành viên Vadamictc không giới hạn với mọi giới hạn.

4. Tham dự hình luật [khuyến đọc]
Spoiler:
 

- Thời hạn nộp bài: 1.11.2010 --- hết ngày 15.12.2010
* Có thể tham gia bằng hai cách
+++ Viết/post trực tiếp lên chủ đề này
+++ Gửi tin nhắn cá nhân trong diễn đàn về cho nick Putsama trong trường hợp chủ nhân bài viết muốn ẩn danh cho đến ngày trao giải [áp dụng nếu bạn không muốn bị chặt chém...etc.]

5. Cách thức trao giải
* Lập chủ đề bình chọn mới từ 0 giờ ngày 16.12.2010 đến ngày 30.12.2010 cho tất cả mọi thành viên Vadamictc tham gia. Số phiếu này sẽ đc quy ra 1 số điểm nhất định, cộng thêm số điểm do BGK chấm - tức Admin YO - sẽ là điểm chính thức. Ai có số điểm cao nhất là người thắng cuộc.
* Giải thưởng:
+++ Title: AML’s most favourite writer 2010
+++ Quà lưu niệm có in hình anh do chính tay người thắng chọn ra :) Đính chính: sẽ có thể có áo phông nhưng sẽ không có áo in hình Eyes of Horus như tin đồn, ai tin thất vọng ráng chịu.

Ghi chú:
*Yêu cầu nộp bài đúng thời hạn.
*Thật sự khoảng thời gian này là khoảng thời gian cam go đối với một số bạn, đặc biệt là các bạn học sinh năm cuối, và bọn mình cũng hoàn toàn thông cảm với chuyện này, tuy nhiên bọn mình vẫn hy vọng sẽ được trông thấy bài thi của các bạn. Đó cũng là lý do bọn mình sẽ KHÔNG ĐẶT GIỚI HẠN SỐ TỪ TRONG BÀI THI.
* Chủ đề này sẽ chỉ dùng để post bài dự thi. NHỮNG BÀI VIẾT NỘI DUNG KHÁC SẼ BỊ XÓA KHÔNG BÁO TRƯỚC. Mọi thắc mắc, góp ý, nhu cầu cần được giải đáp xin vào [You must be registered and logged in to see this link.]

Tik tok tik tok ~~~ smile4


Credit: Special thanks to Adam Lambert 24/7 News's gelly 14 for the wonderful collage!
_________________
Vadamict#52.Pupu [Putsama]



Được sửa bởi Putsama ngày Wed Nov 03 2010, 22:59; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://my.opera.com/PutnNat
Baby_love_adam
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 925
Join date : 19/08/2009
Age : 28
Đến từ : Mad World

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Nov 03 2010, 17:49

" Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert" . Warning : siêu sến - chỉ đọc khi bạn đã uống thuốc chống sến( phòng trường hợp ngộ độc)

" Nợ ai chỉ một nụ cười
Cắn răng trả hết kiếp người trần ai"

Ngày nhìn thấy nụ cười của anh,em biết trái tim mình mắc nợ một con người....


Nếu có ai hỏi rằng với em,thứ đáng yêu nhất của anh là gì, em sẽ trả lời ngay rắng,đó là nụ cười của anh. Em phát điên vì điệu cười nhếch mép chết người trong For Your Entertainment MV, điệu cười như một sự khẳng định mê hoặc : "Once I'm in I hold your heart" , bao lần khiến e ngừng thở. Rồi đến điệu cười ngây thơ vô (số) tội trong Whataya want from me MV, làm tim e hẫng mất một nhịp khi nhìn vào. Và cả điệu cười hơi nghiêng đầu ra sau, giọng cười thoải mái vang vọng khắp phòng của a nữa. Mỗi khi mệt mỏi và khó khăn,có lẽ điều e mong chờ nhất vẫn là nhìn thấy nụ cười ấy. Cảm giác hạnh phúc trong nụ cười anh như lan tỏa vào không gian,vượi qua sự chật hẹp nhỏ bé của một bức ảnh hay đoạn video clip, khiến e tưởng như anh đang ở rất gần,cười với e và động viên e- hơn thế nữa là toàn thể Glamberts cố gắng cùng anh bước tiếp những chặng đường chông gai của cuộc đời...
Và cũng thế,thứ đáng sợ nhất cũng là nụ cười của anh,những nụ cười buồn.... Làm sao em quên được lúc anh mỉm cười khi hát câu “ It’s me, I’m a freak, But thanks for loving me, Cuz you do it perfectly” trong đêm công bố kết quả của AI season 9. Nụ cười khiến trái tim em như bị ai bóp nghen, và lòng em chỉ muốn nói rằng không phải ai khác mà chính anh mới là con người tuyệt vời nhất em đã từng gặp,từng yêu thương. Một nụ cười biến Whataya want from me trở thành bài hát của cuộc đời em….Em không dám tưởng tượng đến những giọt nước mắt, vì chỉ một nụ cười gượng của anh cũng đủ để lòng em nhói lên nỗi đau vô hạn. Đêm thức trắng chờ đón MV mới của anh – “If I Had You”, em lại bắt gặp một nụ cười khác,nụ cười chất chứa sự cô đơn vô hạn trong câu hát “ But If I had you – That would be only thing I ever need…” Em ước mình có thể làm gì đó để nói với anh rằng đừng lo lắng,và đừng buồn rầu,vì bên anh luôn còn những con người dõi theo bước chân anh từng ngày, cùng hô vang tên Anh với niềm yêu thương vô hạn và ngẩng đầu tự hào nói với cả thế giới rắng mình là fan của anh..... Mạnh mẽ lên anh nhé!

Có lẽ em chỉ là một cô gái bé nhỏ….

Có lẽ thứ duy nhất em trao cho anh chỉ là tình yêu, một tình yêu lặng thầm và vô dụng….

Nhưng con tim em biết rõ một điều…

EM LUÔN MONG ANH HẠNH PHÚC, VÀ EM SẼ LÀM MỌI THỨ EM CÓ THỂ ĐỂ GÓP PHẦN LÀM ANH HẠNH PHÚC…

Cảm ơn anh vì đã bước vào cuộc đời em….

From Quỳnh Hoa

With Love


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
princelove1080
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 79
Join date : 05/09/2009
Age : 23
Đến từ : Biên hoà Đồng Nai,Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Nov 03 2010, 22:20

" Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert" . Warning : siêu dở - chỉ đọc khi bạn đã uống thuốc chống ói( phòng trường hợp ngộ độc)

Ngay từ khi lần đầu xem anh audition cho American Idol,e đã có ý nghĩ rằng"Anh chàng này cũng khá thú vị đó chứ".Xuyên suốt American Idol,anh làm e bay bổng,anh làm e cảm thấy cuộc sống này còn nhiều điều tươi đẹp ngay khi lúc e đang rất mệt mỏi.E chỉ là một teen boy bình thường,hằng ngày vẫn đi học,gặp khó khăn và đôi lúc muốn bỏ cuộc nhưng e lại nhớ tới anh"Just don't give up".Mỗi lần nhớ tới câu nói đó e như chợt cảm thấy thêm được sức mạnh.Có nhiều người nói này nói nọ"Adam hát ghê thấy mồ,sao mày thích nó vậy" và có người còn dùng từ ngữ gớm ghiếc hơn nữa"Mày là boy sao đi mê Gay vậy chắc mày cũng vậy".Nhưng anh biết sao không,e nói với những người đó rằng"I Don't care".Anh là người đưa e trở lại với âm nhạc khi e tưởng chừng âm nhạc đích thực đã biến mất.Chưa ai làm e rưng rưng như Mad World,chưa ai làm e gào thét như Black or White.E cũng có thể cảm thấy sự cô đơn của anh"Yeah,i'm a freak..."Nhưng đừng bao giờ bỏ cuộc bởi vì luôn có những người như e và hàng triệu fans trên thế giới luôn muốn được nghe anh hát.Có người cũng đã từng hỏi"Do You like Adam Lambert?",e đã nói"I don't like him,I LOVE HIM".Có lẽ giọng ca và tình yêu của anh vượt qua mọi giới hạn,vượt qua sự phân biệt giới tính,vượt qua tất cả để đưa mọi người gần nhau hơn.

Hãy cứ cất lên giọng hát

Cho cuộc đời ngày một đẹp hơn

Don't stop singing

Don't stop believing

"If I Had you,that would be the only thing i ever need"

E sẽ luôn bên anh cho dù cuộc đời có chông gai như thế nào bới vì "You are the only exception"

You Rock My World,Adam

From Duy Khoa




Được sửa bởi princelove1080 ngày Sun Nov 07 2010, 00:46; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
midnight_visitor
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1119
Join date : 10/04/2010
Age : 20
Đến từ : between Heaven and Hell

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Thu Nov 04 2010, 14:06

"Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert"
Warning: lan man, chạy lung tung, có thể không đúng chủ đề và có thể có các chi tiết tức ói cả máu


Mình sẽ đáp cái câu hỏi của đề bài (gọi nó thế đúng chứ nhỉ…?).

“Có một sự thật phải thừa nhận là khi bạn trở thành fan của anh [hay của bất kì ai đi nữa], bạn phải đối mặt với những câu hỏi 'tại sao?'” và “Một câu hỏi khủng khác là : "Mày/bạn/cậu thích Adam nhất ở điểm nào?". Và dĩ nhiên là để trả lời câu thứ hai, bạn phải vượt qua câu thứ nhất

Đúng. Mình đã đối mặt với nhiều câu hỏi tại sao. “tại sao m` lại có thề thích cái người ấy được nhỉ?” hay “t thấy th*ng ấy có gì hay ho đâu?”

Một sự thật kì lạ rằng họ hỏi mình câu đó khi họ chưa nghe anh hát một lần nào cả.

Với mình, điều tốt đẹp nhất là giọng hát của anh. Có thể khác với mọi người, vì mình cũng có tí kì quặc.

Mình đã biết đến anh từ lúc anh tham gia vòng Audition của AI8, mình đã từng thấy hình ảnh anh trên zing news, mình đã từng đọc [lướt] rất nhiều tin tức / scandal của anh trên mạng, thấy biết bao nhiêu hình ảnh đẹp đẽ của anh,…. Nhưng mình vẫn lướt qua anh, chỉ coi những điều mình đọc chỉ là giết thời gian. Lúc đó mình không ấn tượng gì vẻ bề ngoài của anh cả.

Rồi đến khi nghe được Whataya Want From Me và For Your Entertainment, mình mới thực sự hiểu được tại sao những fan [đi trước mình] có thể thần tượng anh đến thế. Mình cũng như những người mình đã nói ở đầu bài “tại sao?”, và mình đã biết câu trả lời tại sao.

Mình từng nghe khá nhiều loại rock, nhưng nhạc như anh hát thì chưa bao giờ. Chắc cũng không phải thể loại, mà là giọng của anh lôi mình đến với anh.

Lựa chọn ra điều tốt đẹp nhất của anh là một việc khó khăn, mình không rõ được điều đó là cái gì cả, nhưng khi ai hỏi, mình sẽ trả lời là giọng của anh.

Cũng có thể là một điều khác.

Là ý chí của anh, lời nói của anh, suy nghĩ của anh.

Anh đã thẳng thắn rằng anh là gay. Anh đã không phủ nhận điều đó. Mình chỉ hơi bất ngờ, không phải “Cái gì? Gay á? Ặc ặc!!” mà là “oh…. Thế ra đây là lý do cho mấy người viết mấy tin nhảm về Adam »

Con bạn mình nó kì thị người đồng tính, nhưng từ khi biết đến anh, nó không còn như thế nữa.Anh không chỉ ảnh hưởng đến mình mà còn cả những người xung quanh mình…

Những điều nhất của Adam thì có thể nói không hết, thậm chí cả những điều vụn vặt. Nhưng với mình, hai thứ trên kia là quá đủ.

Ừ đúng rồi « Adam là nhất thế giới :) »

Cho dù người ta có nói anh thế này thế kia, anh vẫn sẽ ở trong lòng em…



==================
p/s:
Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://musicland.forumotion.com
CuteBada
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1662
Join date : 21/03/2010
Age : 23
Đến từ : Adam's heart :x

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Fri Nov 05 2010, 08:36

"Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert"

Warning: nếu có quá khích mà bài viết nó gì gì đó hoặc có nh` từ k thuần phong mĩ tục mọi ng` bỏ qua cho e :D (Nhưng bảo đảm k đá đểu :)) )

Hà nội, 05/11/10
Gửi mấy con bạn học cùng lớp luôn thắc mắc những điều sau:

'Tại sao mày lại thích Adam Lambert?'.

Tao sẽ trả lời rằng:

"Mày hỏi thế đến bố tao cũng đếch biết tại sao!"

Tất nhiên rồi, vì nếu tao nói sự thật rằng tao yêu mọi thứ từ Adam, bọn mày sẽ lại hoạnh họe rằng "làm đ*o có chuyện đấy".
Tao mà nói rằng tao yêu Adam vì đối với tao Adam là hoàn hảo, bọn mày sẽ lại um xùm lên rằng "trên đời này làm đếch có ai là hoàn hảo" mà quên mất 3 chữ "đối với tao".
Tao sẽ lại nói với bọn mày rằng "tao yêu gay", bọn mày sẽ thét lên "úi zời ơi!" bồi lên chữ "kinh" và kết thúc bằng "mấy thằng bệnh hoạn đấy trông cứ tởm tởm..."
Tao sẽ thấy cáu, và tao sẽ độp lại với mày rằng "Gay cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, chỉ khác ở chỗ bọn họ yêu đàn ông!", bọn mày sẽ phẩy tay "thì vấn đề nó ở chỗ đấy đấy..."

Và đến cái lúc tao nghĩ tao không thể chịu đựng thêm được nữa và bỏ đi và nuốt cục tức lại thì bọn mày lại thốt lên rằng: “Ơ, chỉ có thế thôi à?” với cái giọng khinh khỉnh khiến cục tức của tao nuốt không trôi. Nó ứ đọng rồi nổ bùm ra trong cổ họng với biết bao từ ngữ tinh túy được văng ra để so bì với tụi mày.

Và thế là tụi mình xông vào chửi nhau, nhiều lúc còn mém đánh lộ. Thật sự lúc đó tao không thể nghĩ được gì hơn (và bây giờ cũng vậy). Trong đầu tao chỉ toàn những câu đá xoáy lại idols bọn mày cho hả giận, và bọn mày cũng chả khác gì tao. Nhưng chắc vì văn phong tao thâm độc hơn lũ 5 phẩy bọn mày nên chắc bọn mày lúc đó cáu lắm, chửi lấy được luôn. Vì vậy mà tụi mình cãi nhau càng hăng, càng chửi càng như hát hay mà không nghĩ đến tại sao không từ tốn nói chuyện để giải quyết mâu thuẫn? Tại sao không chỉ cho nhau những điều tuyệt vời ở idols của nhau hay ít nhất cũng là tránh cái hậu quả không bao gờ nhắc đến idols của nhau trước mặt nhau như bây giờ mà thay vào đó lại đi bôi bác xỉ vả thậm chí lăng mạ họ như vậy?

Cả tao và mày đều có idols. Cả idols của tao và bọn mày đều là những người hoạt động trong lĩnh vực giải trí, hay nói thô thiển ra là họ mua vui cho người ta. Họ kiếm tiền bằng cách mua vui cho người khác. Họ sống bằng nghề mua vui, mua vui, MUA VUI!!! (I’m here for your entertainment). Nói hoa mĩ hơn một chút thì là mang đến tiếng cười cho mọi người, nhưng chung qui lại cũng chỉ thế mà thôi. Tất nhiên tao không nói đến những con “cếp” hay b!tch hoặc gì gì đó đại loại như thế. Đừng vì từ ngữ tao dùng mà hiểu nhầm ý nghĩa của câu văn!

Tao đang nói về idols của chúng ta, của tao và của tụi mày.

Nhưng mày ạ, Adam không chỉ mang lại tiếng cười cho tao, Adam còn có thể giúp tao khóc ngon lành khi có những chuyện bức xúc. Adam truyền cảm hứng cho tao, giúp tao có thêm nghị lực sống hơn nữa và luôn sẵn sàng đặt ra câu hỏi cho những người đòi hỏi quá cao ở tao: “What do you want from me???”
Những lúc như thế tao thấy thoải mái lắm! Và mỗi lần như thế tao lại càng yêu anh ấy hơn, vì anh ấy là một nghị lực sống, một minh chứng sống của tao.

Và mày biết không, tao không phải là les. Tao khẳng định với màu tao không les và sẽ không bao giờ les (chắc thế) nhưng cái “Get it better” của adam thực sự có tác động với tao. Chỉ với hơn một phút một chút thôi nhưng thực sự đã đem lại cho tao niềm mơ ước. Tao đăng kí casting film một phần vì hiểu nhầm (không nói rõ vụ này), một phần cũng vì cái mơ mộng hão huyền nếu nổi tiếng biết đâu tao lại được gặp Adam thì sao? Hahahahaaaa….Nực cười lắm phải không? Nhưng tao đã không hủy đơn đăng kí vì lí do đó đó. Adam giúp tao có thêm một ước mơ, rôi lại càng nhiều ước mơ hơn nữa. Rằng: “If I Had You, If I Had It, If I Had something, somebody……” thì tao sẽ được…..blah blah blah….Ước mơ làm tao sống tốt hơn mày ạ! Tao lại vừa được Adam tiếp thêm nghị lực sống rồi đấy. Cũng một phần (phần lớn đấy) vì Adam mà những khi stress thay vì lên lầu 4 nhảy xuống, tao đã lặng lẽ ngồi trong góc phòng nghe nhạc…

Mày thích mấy thằng Hàn, mày ngưỡng mộ Kpop (cái thứ mà tao hay gọi là K kẹc), cái thứ nhạc mix chả có tí gì gọi là chất lượng trong đó (chính bọn mày cũng phải công nhận điều này). Còn tao yêu USUK, bọn mày không chửi rủa, không nhạo báng USUK, nhưng bọn mày lại làm thế với người khiến tao yêu âm nhạc đến vậy, là Adam, ADAM LAMBERT!

Cái thằng b!tch gay của bọn mày đấy....

Nhưng mày ạ, mày có thể dễ dàng hiểu được Adam như tao. Vì Adam luôn sống thạt với chính bản thân anh ấy. Và quan trọng là anh không hề giả tạo hay kiêu kì thấy ghét như nhiều kiểu idols khác.


Mày đã thấy idols nào dám làm mọi chuyện, bất chấp hậu quả mà bản thân phải gánh chịu sau đó chưa?

Mày đã thấy idols nào bị sức ép gay gắt từ dư luận ngay từ khi mới nổi nhưng vẫn vững bước trên con đường sự nghiệp chưa?
Mày đã thấy idols nào dám độp thằng vào giọng ca thiên thần và chê bai một cách thậm tệ album của người ta chưa?

Đã idols nào công khi hứng thú với một người cùng giới, bày tỏ ước nguyện của mình với người ta mặc cho có thêm anti và cả fans của họ chửi bới om xòm chưa?

Và đã bao giờ thấy một idol nào luôn bước đi theo con đường họ muốn chứ khong phải là con đường mà người khác muốn họ đi chưa?

Có thì có đấy, nhưng hiếm lắm mày ạ!

Và còn rất nhiều nữa cơ, nhưng thật sực tao lại quên mất tiêu rồi!

Tao yêu Adam bởi tất cả những điều trên. Bởi đôi mắt biết nói của anh, bởi đôi môi, nụ cười, tiếng nói, giọng hát, cái dáng gấu mập không lẫn đi đâu được, cái cách xỏ lá lại MC khi phỏng vấn, cái cách Adam thể hiện mình trên sân khấu và quan trọng không kém, Adam là gay, và anh ấy luôn tự hào khi nói cho cả thế giới biết về con người của mình: “I’m Gay!”


Và mày ạ, nếu như mày bắt buộc tao phải trả lời rằng tại sao tao lại thích Adam, tao chỉ có thể trả lời rằng:

“Mày hãy đọc lại một lần nữa thật kĩ bức thư này!”

Còn nếu mày bắt tao phải trả lời: “Mày thích Adam nhất ở điểm nào?” Thì đơn giản thôi, vì Adam đại diện cho tiếng nói trong lòng tao:

“I AM WHO I AM!”

I am who I am.....Please, do not get me into another person!!!......


Love, your friend
Flo.


P/S: câu nói muôn thưở

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Yo
Administrator
Administrator
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 17/08/2009
Age : 24
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Sun Nov 07 2010, 23:53

Writing Contest 2: "THE BEST OF ADAM LAMBERT"

Bài viết góp vui của BGK.
Warning: Viết trong lúc buồn ngủ nên khá là khô khan =.=

Yo: “Biết Adam Lambert ko?”
Bạn: “Biết”
Yo: “Anh yêu của tui đó. Xem này, tui có nhẫn Adam, có áo Adam nè,… ”
Bạn *nhìn đống bút, thước, máy tính ghi chằng chịt toàn là Adam, Adam và Adam*: “Sao mà mê dữ vậy?”
-------------------------
*Tiếng trống đánh thùng thùng của If I had you*
Yo: “Á Adam!”
Chị: “Có mỗi bài này mà nghe hoài! Con này điên rồi. Làm cái j mà mê mệt cái th*ng đó vậy?!”
-------------------------
Yo: “Mẹ, chuyển sang channel V cho con xem Adam đi!”
Mẹ *bực* : “Mẹ đang coi ca nhạc, sao mà con ích kỷ thế?”
Yo *nài nỉ*: “Thôi mà mẹ, chuyển sang cho con 1 tí thôi!”
Mẹ *quát*: “Con này hay nhỉ! Th*ng đó cho mày ăn bùa mê thuốc lú j vậy hả?!”
-------------------------
Một mở đầu lạ lùng phải ko mọi người?
Vâng, cuộc sống của 1 Glambert nói riêng và giới fan nói chung lúc nào cũng phải đối mặt với câu hỏi “Tại sao?” từ vô số những đối tượng khác nhau: gia đình, bạn bè, kể cả những người lạ măt… Nhẹ nhàng kiểu “Sao bạn thích anh ấy vậy?” cũng có mà nặng nề kiểu “Th*ng đấy có j mà mày mê dữ vậy?” cũng đủ cả. Ừ, tại sao nhỉ? Bản thân em cũng đang tự đi tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình…
“Adam à, tại sao em lại có thể dính chặt lấy cái máy tính cả ngày chỉ để xem video về Anh nhỉ?
Tại sao em ko ngừng save hình Anh về máy dù biết bộ nhớ đã đầy căng?
Tại sao em lại hét lên sung sướng khi thấy Anh trên TV?
Tại sao em lại khóc vì biết đc con người cách mình nửa quả đất đang buồn phiền?
Tại sao khi người ta cứ liên tục nã vào em những câu kiểu “Mày tỉnh lại đi! Dù mày có cố gắng thế nào thì Adam cũng ko bao h biết đến sự tồn tại của mày đâu!”, ấy vậy mà em vẫn mỉm cười nhẹ nhàng và đáp lại “Tôi ko quan tâm”?.........................
Adam Mitchel Lambert, tại sao em lại yêu Anh?”
------------------------------------
ANH.
Em yêu chính bản thân Anh. Em yêu mỗi khi Anh cười, nụ cười đẹp nhất mà em từng thấy. Chân thực, rạng ngời và tỏa sáng. Em yêu giọng cười sang sảng của Anh, cái giọng cười mà ng` ta bảo “nghe vô duyên 1 cách dễ thương”. Cả cái cách cười nhếch môi của Anh, từ FYE đến WWFM và IIHY, chúng làm chân tay em mềm nhũn như bạch tuộc mỗi lần “lỡ” nhìn thấy. Anh à, Anh có biết là Anh tuyệt vời lắm ko?
Anh thường làm những điều mà những ngôi sao khác thường ngại ngùng. Ôi, ai đời lại có một ngôi sao tầm cỡ thế giới lồng tiếng cho cái giày há mỏ của mình, hay vô tư tọng cả miếng dứa bọc chocolate thật to vào miệng và tung tăng chơi trên biển với cái quần đùi xanh như Anh ko cơ chứ? Em yêu sự hồn nhiên ấy biết bao. Nhìn Anh em lại nhớ lại mấy đứa con nít dễ thương em gặp ngoài đường: trắng, tròn, và vô tư. Đáng yêu quá phải ko?
Em yêu mỗi khi Anh cất cao giọng hát đầy ma lực của mình. Giọng ca vút cao tưởng như chọc thủng mây và vang khắp bầu trời rộng lớn kia. Anh có đưa em từ nốt thấp nhất đến những nốt ko hề có trong lịch sử âm nhạc, và lần đầu tiền nghe Anh hát, em ko thể tin đc lại có giọng ca cứ sức hút như vậy. Trầm, rồi lại bổng, từng câu từng từ như len lỏi vào tim em, lúc bó nghẹt lấy nó, lúc thì vuốt ve nó dịu dàng. Anh kéo em dậy cùng Anh nhún nhảy theo If I had you, Fever, Strut,… rồi Anh dịu dàng thì thầm vào tai em giai điệu của Sleepwalker, Aftermath, WWFM,… ANH ANH ANH! Anh làm em phát điên mất!
Anh là chỗ dựa vững chắc của em. Có tin đc ko khi em lại chọn người em tin tưởng nhất ở nơi nước Mỹ xa xôi mà ko biết sau này có dịp ghé thăm hay ko. Mỗi lần em gục ngã, tưởng chừng ko thể nào vực bản thân dậy đc nữa thì em lại nhìn Anh, bao nhiêu muộn phiền đều như tan biến vì em biết những j đang xảy đến với em chẳng là j cả so với những j Anh đã phải trải qua để có đc như ngày hôm nay. Anh phá tan cái vỏ ốc của em, thay đổi cả con người em bằng chính bản thân Anh. “I AM WHO I AM” – đây, chính câu nói này đã làm người người như tỉnh dậy sau một cơn mê dài. Anh còn dạy em rằng hãy luôn là bản thân mình, khác biệt cũng chẳng sao, và hãy sống vì tình yêu. Tình yêu vượt qua thù hận, tình yêu ko có định hướng, tình yêu ko có màu sắc… Tất cả đều là tình yêu. Trong những lúc tưởng như tình yêu đã bị quên lãng, Anh đã xuất hiện, đưa tình yêu đến khắp mọi nơi bằng giọng ca của mình.
---------------------------------------
Câu hỏi đã có lời đáp.
Đơn giản chỉ là yêu thôi, Anh nhỉ?
Mãi mãi luôn bên Anh.
Love,
Thuy Linh”

_________________
Adam Lambert- my love. Vadamict ©️- my family. Vadamict#2



TRESPASSING - ADAM'S AND GLAMBERTS'S NEXT OBSESSION!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
earl_panda
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 238
Join date : 25/10/2009
Đến từ : Heaven of Hell

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Nov 10 2010, 11:46

"Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert"


Warning: tán nhảm, ngôn từ bẩn bựa, kém lãng mạn, hay lạc đề.... Không phải ngẫu nhiên đâu mà điểm văn *nhất là các bài biểu cảm* của tớ luôn luôn cực kì tệ hại...


Mà vội quá suýt quên: tớ muốn gửi lời cảm ơn tới em Candy ( bé ČÄŅĎĮЄ ĻЦ√ ǺĎĄΜ 4ξ√ЄŖ ™️ Candy trên YM đấy ạ :)) ) đã góp ý giùm tớ trong cái bài này. Nếu nó thất bại, hay bị chém tả tơi, đừng lôi em nó vào tội nghiệp ạ... =))





==========================





Phải thú thực, khi tôi sẵn sàng thông báo cho thế giới biết: Tôi là fan Adam Lambert, không ai hỏi lại tôi lấy một câu “tại sao” cả. Có hai lý do cho việc này. Một là vì họ cũng nghĩ anh tài giỏi, anh hát hay, nên chẳng có gì ngạc nhiên. Hai là vì họ chẳng thèm đếm xỉa gì đến tôi, giống như khi ta nhìn một con kiến, ta cần quái gì biết con kiến ấy thích ăn gì, yêu cái gì, chỉ cần lấy ngón tay dí cho phát là xong chuyện thôi mà. Tuy hơi đau lòng, nhưng tôi nghĩ lý do thứ hai nhiều hơn. Vâng, đó là cả một câu chuyện dài đau đớn của tôi, khi có dịp sẽ kể. Còn bây giờ, chúng ta cùng trở về đề tài cũ.


Các bạn hỏi tôi “Tại sao cậu thích Adam Lambert?” hả?


Để trả lời câu hỏi này, tôi đã phải ngồi trầm ngâm suy nghĩ đến cả tiếng đồng hồ, ngồi tự kỉ xong thì lại lăn lộn vật vã lên cơn điên thiếu điều đâm đầu vào tường tự sát chết quách cho xong. Cuối cùng, thật sự, tôi chỉ dám thều thào một câu.


“Ô, hỏi gì mà hỏi khó nhau thế…”


Như đã nói, không ai hỏi tôi câu này bao giờ. Vậy nên, tôi an phận thủ thường đến cả năm giời. Giờ lôi ra pháng thẳng vào mặt tôi thế này, bảo sao tôi không lúng túng? Hơn nữa, tôi cũng không biết giải thích sao mình yêu kẻ này, thích người kia như thế nào. Thích thì thích, yêu thì yêu, ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, cần quái gì lý do.


Nhưng sau khi tôi viết dòng trên kia, bỗng dưng tự thấy mình mâu thuẫn quá. Dù sao thì để yêu thích người ta thì đối tượng phải có một cái gì đấy gây thiện cảm với mình, nhìn đẹp cái mắt mình chứ. Thôi, tôi chẳng giỏi triết lý, lại càng kém cái khoản ngồi một chỗ mà phán những khái niệm thâm thuý nghe như Triết học, nên phát biểu ngu muội, mong các bạn đừng cười.


Vậy, câu hỏi chuyển thành: ở Adam Lambert có những cái gì khiến tôi ngưỡng mộ.


“Chà… Thế có phải nhẹ nhàng hơn không?...”


Đầu tiên là về ngoại hình. Hãy gạt bỏ các quan điểm kiểu như “Yêu người ta vì tâm hồn họ đẹp đẽ” hay những thứ sến sụa tương tự đi. Đó chỉ là một cách để an ủi nhau thôi. Thực tình, ngoại hình là cái đập vào mắt ta đầu tiên mà. Tôi vốn thích ngắm người đẹp. Có thể coi đó là một trong những lý do giải thích cho việc bề ngoài của tôi không được khá cho lắm, hay các bạn có thể nói thẳng ra bằng những ngôn từ dân dã bẩn bựa nhất có thể, tôi không ngại. Và tất nhiên, Adam có gương mặt đẹp. Adam đẹp. Tôi sẽ không nhắc đến từ “đẹp trai”. Trong từ điển của tôi, anh không có mặt trong định nghĩa của từ “đẹp trai”.

Ngoài gương mặt, có một thứ nữa tôi ấn tượng ở Adam. Đó là đôi chân. Chân anh vừa dài vừa đẹp. Tôi bắt đầu để ý điều này khi xem cái performance bài “Ring of fire” của anh. Không giống như khi tôi ngồi ngắm cái chân chú Marilyn Manson đẹp thướt tha đến rỏ nước dãi, nhìn đắm đuối đến chục phút sau mới nhận ra một điều đau đớn là chú ý đi giày cao đến hàng chục centimet, với Adam, ngay khi liếc xuống dưới, mắt tôi sáng trưng như đèn điện dưới lớp kính dày cộp. Tôi ngồi ước giá mà cái giá đỡ mic kia là cái cột thì hay biết bao nhiêu. Chân thế kia múa cột thì khỏi nói. Tôi biết chẳng thiếu thằng hay làm trò với các em mic, vậy nên Adam chẳng phải người đầu tiên. Anh cứ việc làm cho tới bến, còn tôi, tôi sẽ ủng hộ hết mức có thể!


Kế đến, về giọng hát. Trước giờ, tôi vốn thích nghe rock. Tôi thích nghe các chú gào thét với tiếng guitar solo. Đặc biệt những lúc đời quá khốn mà được nghe thì cảm tưởng như kiểu các chú chửi thay mình, để mình vẫn vang danh “con ngoan trò giỏi” thì sung sướng lắm. Còn Adam, anh có hát, anh có gào, nhưng tông giọng của anh rất cao, rất đặc biệt, nó đánh thẳng vào trái tim và tâm hồn thiếu nữ ngây thơ trong sáng của tôi. Tiếng thét cao vút của anh làm tôi nóng máu. Quãng âm của anh rộng tưởng chừng bằng cái chiều cao của tôi, nếu tính từ đỉnh đầu lên đến mây xanh. Mấy lần nghe xong, tôi chỉ còn là cái xác ngoắc ngoải, lóp ngóp bò lên như cái bọn zombies dạt mộ đi đòi mạng người ta. Nhiều lúc tôi tưởng mình bay sang LA đi đòi mạng anh thật. “Adam, anh là thủ phạm của hàng loạt vụ giết người gần đây. Nạn nhân là các thiếu nữ vô cùng ngây thơ, trong sáng, trong đó có em. Xác được tìm thấy trước cái máy tính có rất nhiều hình ảnh, clip nhạc… của anh với nhiều cách chết khác nhau: ngạt thở, sùi bọt mép rồi lăn ra chết; xịt máu mũi quá nhiều mà chết… Nay em thay mặt công lí đến đòi mạng anh, anh từ giờ là của em. Há há há há!” rồi tôi phun ra một tràng cười khả ố.


Tôi đặc biệt thích cái cách Adam thản nhiên trả lời “Yes, I’m homosexual”. Anh tự hào về giới tính của mình. Đó là điều đáng quý. Tôi đã từng thấy có người tự hào vì mình là phụ nữ, chưa thấy ai tự hào vì mình là đàn ông, và tự hào vì mình là gay thì càng ít hơn nữa. Có thêm anti fans thì cũng chẳng sao. Vì anh là đặc biệt.

Đối với nhiều người, mấy chữ này như sét đánh ngang tai. Rồi họ bắt đầu cạp cạp gào lên “What the F***???” rồi lải nhải những thứ hầm bà lằng nhằng gì đó để bảo vệ quan điểm hay ngồi đó cười ý nhị đầy lịch sự mà cũng rất chi ý nghĩa. Nhưng thôi, ai cũng có ý kiến riêng, tôi chẳng thay đổi làm gì, tốn sức, mệt hơi. Tôi có thể tự hào nói rằng, tôi tiếp nhận cái tin này một cách bình tĩnh hơn ai hết. Đúng hơn, không phải bình tĩnh, mà là thản nhiên. Thậm chí, cái câu “Ô thế à?” bắn ra từ miệng tôi, cái cổ họng còn rung rung sung sưỡng là đằng khác. Để bày tỏ thiện chí, tôi phát ngôn thêm “Hay nhỉ”. Tất nhiên là hay. Người đẹp vậy mà lấy vợ thì tiếc lắm. Tuy tôi thích nhìn anh đi cùng với gái đẹp, nhưng đi cùng với trai đẹp thì còn sung sướng hơn. Giống như bạn Gerard Way bên MCR ấy. Tuy phải nói rằng là tôi cực yêu vợ bạn ý, và dường như lấy vợ xong, bạn ý còn thập phần bệnh hoạn hơn xưa, nhưng dù sao thì cũng là tiếc.


Vì không ai thèm đếm xỉa đến tôi, vậy nên đôi lúc tôi phải tự mình đóng vai phản diện. Tôi hiện ra, cái đèn đặt sau lưng toả hào quang sáng chói tạo hiệu ứng như kiểu đắc đạo thành thánh, mỉm cười hiền từ như Chúa trời, cái nụ cười mà tôi nhiều khi tự gọi đó là kiểu cười bỏm bẻm của các bà già không răng. Để hoàn tất vai trò của kẻ đáng ghét, tôi phải thốt ra những lời đáng ghét. Trong bộ dạng của một thiên thần, tôi cất giọng từ tốn.

- Tỉnh lại đi con, con có cố gắng bao nhiêu thì cũng không xông vào LA gặp Adam được đâu con. Thằng đó sống phủ phê cả đời cũng không biết đến sự tồn tại của con đâu. Học hành đi con…

Nhân vật nữ chính của tôi vẫn mơ màng, mặt phê phê hướng về phía màn hình.

- Con kia! Tắt máy ngay!!! Không tao cắt mạng bây giờ!!! Adam với chẳng A đeo!!!

Đây mới là những lời đáng ghét nhất. Chực chờ có thế, tôi, trong vai nữ chính, quay ra phản bác.

- Ô, điên à. Nói thế có khác quái gì bảo một đứa trẻ là “Mày đừng có mơ về Batman nữa. Cái thằng mặt nạ dơi, chơi đồ bó điên khùng hay lởn vởn lung tung ấy không có thật đâu. Mày không bao giờ được gặp nó đâu.” hay như “Mày hâm à! Viết thư cho Santa Claus để làm gì cho phí giấy mực. Lão già ấy cũng không có thật đâu!!”. Rồi cũng giống như nói với một người bệnh mắc ung thư giai đoạn cuối đang chờ ca phẫu thuật rằng “Mày sắp chết rồi. Chết đi, chết luôn đi. Không qua được ca phẫu thuật này đâu…” để vài ngày sau anh ta cầm dao tự sát chết thật. Cứ thế đời sẽ chẳng có những thằng như kiểu Beethoven, Mozart, Newton hay Einstein… mới tươi đẹp làm sao!

Tất nhiên, cô nàng phản diện của tôi ngậm mồm lại. Thậm chí cô ta có phần ngán ngẩm trước cái con bé đang lải nhải lạc đề và trình độ đá đểu non kém kia, tự hỏi tại sao mình không được làm nhân vật nữ chính.


Ôi không! Ai bảo tôi không gặp Adam nào? Tôi gặp anh rất nhiều, rất nhiều lần. Chưa bao giờ tôi tự hào vì chứng hoang tưởng tự đại của mình đến thế. Tôi gặp anh, cười với anh, bắc ghế lên hôn chụt vào má anh, rồi những trò đồi bại khác nữa. Thậm chí như thế này có khi còn thích hơn. Vì nếu là thực, chắc tôi cả đời cũng chẳng dám giở trò sàm sỡ với anh quá.


Tôi nghĩ đến đây là quá đủ cho một câu trả lời. Ở Adam có vô vàng những thứ khiến tôi ngưỡng mộ. Tất nhiên, không phải vì tôi quá kém cỏi, một kẻ vô gia cư lang thang ngoài kia cũng có ít nhất một hai đặc điểm hơn tôi để mà ngưỡng mộ. Adam hơn thế nhiều. Đó là ngoại hình của anh, giọng hát của anh, tài năng của anh, nụ cười của anh… và cả cái gậy của anh trong MV “For your entertainment”.


Là yêu, là thích, là ngưỡng mộ… Cái gì cũng được. Trong Tiếng Anh, tôi chỉ dùng một từ cho đơn giản.

Love.

I love Adam Lambert.




============================




Spoiler:
 

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
candie_lambert
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥


Tổng số bài gửi : 48
Join date : 15/07/2010
Age : 19
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Sat Nov 13 2010, 20:59

"Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert" Warning : Rất dở    Có nhiều người hỏi ,”Vì sao mày lại iu ADAM?” hay là “Mày iu ADAM điểm nào?” và bây h ,em xin được trả lời 2 câu hỏi này.
    Bắt đầu từ câu hỏi này truớc “Vì sao mày lại iu ADAM?” : em iu anh giọng hát , nét đẹp , đôi chân và ngay cả ánh mắt ,….còn nhiếu lắm ,emkể ko nổi đâu.Giọng hát của anh thật tuyệt vời , khiến cho em fải lắc lư,nhúnnhảy với FYE, FV hay IIHY hay là khiến em fải suy ngẫm vớiWWFM ,Aftermath hay A Loaded Smile và ngất lịm với Voodoo vàBroken Open…tất cả đều khiến cho em “lên mây” hoặc còn được gọi là“phê” đấy! Em rất iu khuôn mặt của anh ,nhất là ánh mắt và cái miệng . Emcảm thấy mắt của anh rất là có chiếu sâu, nó luôn lôi kéo và cuốn hút dướimọi góc độ ,còn về miệng thì ko thể ko nhắc đến những tràn cười sảng khoáicủa anh hay những nụ cười nhếch mép đẹp quyến rũ , nó khiến cho em bị mêhoặc. Nụ cười ấy nằm trong cả FYE ,IIHY…anh làm em hét toáng lên khitrông thấy nó. Còn về đôi chân của anh thì chắc là các glam đều iu nó đúngko nhỉ ?Mỗi lần em nhìn thấy đôi chân của anh, thì em lại tưởng tượng đến 1ngày nào đó,em sẽ sở huữ đôi chân như anh vậy :d chân anh cứ như siêumẫu í !!!
    Và đến câu hỏi này “Mày iu ADAM ở điểm nào?” :em iu tính cáchtrung thực ,thẳng thắn của anh. Khi có câu hỏi đặt ra là anh có fải gayko?,anh ko chối mà lại thẳng thắn thừa nhận nó và tự hào về tính cách củamình.Em iu tính cách tự nhiên của anh ,như là lúc anh ko cần che miệng nóikhẽ cười duyên mà cứ há há với fan….
    Tất cả đều là tình iu em dành cho anh và từ nay ,câu nói này sẽ luôngắn liền với em “ADAM LÀ NHẤT THẾ GIỚI”!!!!!  Chỉ thế thôi ,EMIU ANH!!!
------------------------------------------------------
Love ya,
Pé candie (Như)


Được sửa bởi candie_lambert ngày Fri Nov 19 2010, 20:45; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
otamega
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 55
Join date : 12/03/2010
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Mon Nov 15 2010, 16:05

WRITTING CONTEST 2 - THE BEST OF ADAM LAMBERT

Warning : viết dai viết dài viết dở… và sến chuối vô đối, những ai nhỡ đọc hãy vui nhòng cảm thông…




Ngay từ những ngày đầu tiên yêu quí anh, em đã định giữ kín tình cảm của mình để không phải nghe những câu hỏi “Tại sao…?” đầy ác ý từ người khác. Nhưng tình cảm ấy ngày một lớn dần, có những hạnh phúc, những rung cảm mà dù cố mấy người ta cũng khó lòng ôm lấy riêng mình. Em ngày càng muốn cho nhiều người biết hơn, rằng em có một idol tuyệt vời đến thế nào, rằng em điên cuồng vì anh ta ra sao. Bởi lẽ em vô ngần tự hào về anh, và cũng bởi một mong muốn mãnh liệt là để cái đẹp nơi anh được nhiều người biết đến, yêu quí, trân trọng và sẻ chia…


Còn nhớ lần đầu tiên vô tình xem clip (TFM) hồi đầu tháng 3, ấn tượng đầu tiên của em về anh là : “Người đâu ăn mặc y chóc cái gout mình thích”. Vâng, là cái đẹp bề ngòai đấy ạ, em không tài nào nói dối điều đó được. Anh đẹp, thực sự rất đẹp. Chính từ lúc biết tới đôi mắt của cái con người ‘đáng ghét’ mang tên Adam Lambert em mới hiểu lí do vì sao các bậc vua chúa ngày xưa vì mỹ nhân mà có thể đánh đổi cả một giang sơn (điều này ngày trước em vẫn cho là rất…ngu). Người ta bảo đàn ông có đôi mắt ướt át hút hồn và cái miệng đẹp ( môi anh cong lắm lắm luôn) ‘sát gái’ rất ghê gớm, và lại lăng nhăng nữa. Cái này nói không ngoa chút nào. Nhưng yêu vẫn cứ là yêu. Và từ trước, em vốn không bao giờ tin vào cái gọi là ‘tình yêu sét đánh’, mãi cho tới khi ‘kẻ mà ai cũng biết là ai đó’ chứng minh cho em thấy rằng em sai… Sau đó gần như ngay lập tức bị ám ảnh, phải lao lên mạng, Google anh ngay. Biết anh là gay, thật tình không lấy làm ngạc nhiên, ấn tượng khi trông thấy cái hình ‘tai tiếng’ của anh là: “anh này hôn nhìn cute quá!!!”… I love gay guys, so… :\">

Nhưng nếu chỉ đơn thuần yêu quí anh vì vẻ bề ngòai thì giữa đêm khuya đã không có một con bé ngớ ngẩn ngồi gõ những dòng này. Càng tìm hiểu sâu hơn lại càng thấm thía hơn một con người khác trong anh, phía sau lớp vỏ lạc quan, hào nhóang, đôi khi tưởng như bốc đồng, hướng ngọai hòan tòan. Một con người cực kì mong manh, nhạy cảm, tinh tế và sâu kín. Thiên thần và ác quỉ cùng lúc tồn tại bên trong một bản thể… Nhiều lúc trần tục, cám dỗ vô cùng ( Thật tình phải nói chắc chắn là anh biết anh đẹp, dù ngòai miệng vẫn cứ ‘vờ’ khiêm tốn =)) =)) ). Lắm khi lại hồn nhiên, trong sáng như một đứa trẻ. Và thương lắm những lúc anh cười mà đôi mắt phảng phất những mỏi mệt, buồn bã. Từng lời, từng lời một anh phát biểu hôm lên nhận giải MMVAs, rồi trong clip ‘It gets better’… em đều nhớ rất rõ. Cái đau thường dễ khắc cốt ghi tâm mà…

Người ta gọi anh bằng hai tiếng “thiên tài” nhưng em chưa bao giờ nghĩ vậy. Bởi lẽ bên cạnh những tố chất sẵn có, anh, hơn ai hết, phải trải qua một quá trình phấn đấu và rèn luyện không ngừng. Em trân trọng, cực kì trân trọng sự nỗ lực và cầu tiến không biết mệt mỏi đó. Qua cách cư xử, nói năng đủ hiểu anh từng trải như thế nào. Lúc xem lọat clip ở Upright Carbaret + những clip duet với cô Noa Dori… em đã không cầm nổi nước mắt. Chua chát thay, người ta tốn bao tiền của, công sức để lancer những con búp bê không tài năng của ngành công nghiệp âm nhạc; trong khi tài năng thực sự lại phải mất hơn mười năm ròng tự mình đi tìm con đường riêng, không một ai biết đến…

Và khi anh nổi tiếng, cũng lại những kẻ chạy theo dư luận ấy, chỉ chăm chăm tìm cách đả kích giới tính của anh. Một con người vừa tài năng, vừa có ngọai hình, có cá tính, dám sống thật với con người của chính mình lại bị tẩy chay, gạt ra rìa những đề cử, vinh dự cao quí. Thế là sao? Người ta mong đợi gì từ một entertainer chứ?

Nhiều lúc có cảm giác như anh sinh ra là để làm người của công chúng vậy; từ giọng hát, vẻ ngòai, phong cách, gout thẩm mĩ, cho đến ánh nhìn, nụ cười, cách nói năng, xử sự… Chính vì thế mà người đẹp của em đã phải đánh đổi rất nhiều phải không? Tự do cá nhân, đặc biệt là chuyện tình cảm… Anh càng nổi tiếng chỉ càng khiến em lo sợ người yêu không thật lòng với anh. Song, “That’s my Adam”, nên anh nhất định sẽ tìm được người xứng đáng thôi (*). Và mong người ta cũng yêu anh như em và hàng triệu con người khác đang yêu…

Buồn lắm thay, đôi khi mình chỉ muốn bắt cóc Adam, giữ anh trong một thế giới tự do, an lành và bình thản. Không báo chí, không paparazi, không antifan, không dư luận…Song, em cũng biết điều đó thật ích kỉ quá đỗi. Bởi lẽ ngòai kia, còn biết bao là con người, giống như em, yêu quí anh tha thiết, mong đợi có anh là một phần quan trọng trong cuộc sống của họ. Anh thuộc về nơi đó, dưới ánh đèn sân khấu hào nhóang, nơi anh vẫn luôn là chính mình, bất chấp mọi khổ đau bên trong, đem tài năng, nhân cách của mình truyền cảm hứng, mơ ước, tình yêu, niềm tin và nghị lực cho hàng triệu ánh mắt…

Mãi đến tận sau này, em vẫn cho rằng trực giác của mình đúng đắn. Em không có gì tốt đẹp, giỏi giang, chỉ tuyệt nhiên tự hào bản thân ở chỗ có cặp mắt nhìn người nhạy bén. Và ngay giây phút đầu tiên trông thấy anh, em biết “cái anh này là lọai người làm-nên-chuyện đây”- chắc chắn nhiều Glams khác cũng cùng chung cảm giác đó, em tin như thế.




Hãy tiến lên không ngừng anh nhé!
Hãy để em nhìn thấy anh tỏa sáng như những gì anh xứng đáng nhận được!
Hãy cho em thấy rằng tài năng và nhân cách đích thực cuối cùng rồi sẽ được trân trọng!
Hãy trở thành động lực để em sống và phấn đấu!
Hãy là người truyền cảm hứng cho cuộc đời em!
Hãy là điểm tựa tinh thần để em vịn lấy sau mọi khổ đau, thất bại!
Hãy nở nụ cười đẹp đẽ ấy trên môi không ngừng anh nhé, để em có thể nhìn thấy hằng ngày, dù chỉ thông qua tạp chí và TV, và rồi thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười thật hạnh phúc sau những chuỗi ngày tưởng chừng có thể chết đi được!
Hãy cứ là người đàn ông đầu tiên em yêu quí, tôn thờ đến điên cuồng. Người chiếm trọn một phần không cách gì thay thế được trong lí trí và tình cảm em. Người em không ngừng tự hào và dõi theo…




Thank for living, singing, looking, smiling, getting, giving, talking, entertaining, trying, inspiring, and…
LOVING.

------------------------------------------------------

(*) Còn nếu không thì “Nếu biết ngày mai anh lấy chồng, em thề quyết chí cướp anh đi”
#9
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
AddictedtoAdam
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 870
Join date : 31/01/2010
Age : 23
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Không có câu trả lời   Tue Nov 16 2010, 21:06

To Adam Lambert
Em sẽ không nói rằng anh là cả thế giới của em vì em không đủ dũng cảm để gạt đi mọi điều quan trọng của cuộc đời mình như thế.Em cũng không đủ ý chí và nghị lực để phấn đấu hết mình trở thành một fan thực sự của anh.Cũng không có đủ vị tha để tha thứ cho bản thân vì đã một thời dám gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình.Nhưng sự thật là phũ phàng,sự thật là đắng cay và chưa bao giờ em yêu nó như lúc này.Cái sự thật" Em yêu anh nhiều quá nên ko thể để anh đi"

***
Tôi đã từng nhận được nhiều câu hỏi về việc yêu và thần tượng một người.Lúc nào tôi cũng tìm được một câu trả lời thỏa mãn người nghe,kiểu như "Anh ý đẹp trai","Anh ý hát hay",....blah blah blah.Nhưng nó không bao h thỏa mãn bản thân tôi.Dường như chúng là chưa đủ.Tôi tìm kiếm thêm thật nhiều thông tin về người đó,tìm điểm tốt điểm đáng yêu để người khác phải ngưỡng mộ.Nhưng cuối cùng thì chính tôi cũng ko biết nữa.Tôi yêu họ vì cái gì ???
Đến với anh,tôi tự hứa vs bản thân :"không được để bị đánh lừa bởi những vẻ bên ngoài" Vậy là nhờ yêu anh,tôi tự chấp nhận rằng Anh ko hoàn hảo.Tôi học được cách yêu anh vì anh là như thế,yêu và chấp nhận cả những lỗi lầm của anh.
Anh có điểm tốt gì ngoài vẻ ngoài friendly đáng yêu,nụ cười hồn nhiên vô tư lự,sự trình diễn đầy nhập tâm trên sân khấu,giọng hát làm mê đắm lòng người mà hàng ngàn cô gái (và các chàng trai xinh đẹp) phải đâm đầu vào anh thế ? Nhiều lúc hét lên sung sướng vì nghe tiếng anh hát mình vẫn tự hỏi "Mình thích lão ấy về điểm quái gì nhể ?" (Nguyên văn) "Hét nhiều đau cổ quá mà sao mình cứ phải hét ?" (nguyên văn).Đừng lầm tưởng là theo phong trào vì mình thường ngồi một mình hoặc bị kì thị bởi những ng xung quanh chớ làm gì có ai cổ vũ hò hét cùng.Mình hỏi một đứa bạn nó cũng thần tượng Adam,nó bảo "Lau dần rồi tình yêu đấy sẽ nguội đi thôi.Mới đầu thì đứa nào chả "Đêm ko thể ngủ khi nhớ đến Adam,ngày không thể cười nếu thiếu giọng Adam".Mày cứ từ từ rồi cuộc sống nó sẽ trở về nhịp sinh học bình thường".Nhầm to.Yêu anh được gần một năm rồi mà mình vẫn thế =)) Mình quyết tìm xem có phải lão ý làm bùa mê thuốc lú gì hok mà mình mê lão quái gian tà ấy thế (Adam thứ tội ) Mình ko tìm ra được.Ngoài cái mấy cái lí do nêu trên thì hờ hờ.....Vậy là buồn.Thì ra mình chỉ là một con a dua a còng chớ đâu phải fan của Adam.Fan Adam có thể ngồi nói cả ngày không hết lí do cơ mà.
***
"Tình yêu có những lí do lí trí không hiểu được"
- Này.Dạo này mày vẫn thích Adam Lambert đấy à
- Uhm.Yêu điên cuồng
- Có lâu dài không hay lại giống hồi thích Jonas Brothers
- Hãy để thời gian trả lời
- Bựa quá
- Uh.Tình yêu nó vốn bựa thế
- Mày toàn thích mấy thằng ko phân biệt được giống loài
- E hèm.T cũng toàn chơi với mấy đứa kiểu đó thì phải
- =)) Làm gì nóng thế ? T cũng thích thằng Adam mà
- E hèm
- À.Anh..Mà này gọi nó là chị đi =))
-...
- Mày ơi ??? đâu rồi.Buzz.
- Mày cũng có thần tượng.Mày ko hiểu thần tượng của mình bị sỉ nhục là như thế nào à ?
- :| Tao hỏi thật nhé.Sao mày thích nó ?
- Tao yêu nó
- Uh.Thì sao mày yêu nó vậy
- Tao yêu vì tao yêu.Thế thôi.Không phải giải thích nhiều
- Trời.Tao tự hào quá.Bao năm dạy dỗ mày về tình yêu thật ko ngoa
- Cút ngay =))
***
Vậy là mình đã tìm ra đáp án trong một lúc tức giận truớc một con bạn cứng đầu không chịu hiểu.Mình yêu anh.Thế là đã đủ rồi.Với mình,thế là đủ.Với aanh,hi vọng vậy cũng là đủ.Mình đâu có quan tâm đến việc mình khóc khi thấy anh buồn và cười khi thấy anh vui.Đâu cần biết đến viêc anh làm cả thế giới của mình bừng sáng.Đâu để tâm đến việc anh đã cho mình mục đích sống.Đâu hiểu rằng càng ngày anh càng chiếm vị trí sâu đạm trong tim mình mà ko hề cố gắng làm điều đó.Đâu nhớ rằng anh là lí do mình cười khi mình buồn và làm mình cười lăn lộn khi mình tức giận.và càng ko nhớ rằng anh đã mang lại cho mình bao nhiêu người bạn tuyệt vời như thế nào.Nói "yêu Adam Lambert" dễ.Làm được điều đó, cũng dễ (ai mà ko yêu cho nổi).Nhưng tìm ra điều đó thì còn dễ hơn.Tình yêu với anh thật nhẹ nhàng.Không yêu cầu sự vun đắp,ko yêu cầu sự quan tâm,ko yêu cầu quá nhiêu thời gian dành cho nó.Nhưng nó vẫn ở đó, cần thiết như muối cho đất,như thịt *** có mắm tôm và nước Anh có sương mù vậy.
***
Và giờ đây,khi có ai hỏi mình sao mình yêu anh đến thế,mình chỉ đơn giản nói :"giải thích nhiều cũng không hiểu được đâu.Vậy cứ coi nó là không có câu trả lời đi. " bonus thêm nụ cười thánh thiện kiểu "bọn chúng mày nói nhiều phí nước bọt"

The end

Đơn giản là vì Em Yêu Anh.Vì anh nói câu "I am who i am".Và vì khi yêu anh em là chính em.

Dedicated to Adam Lambert and all Vaders

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://twitter.com/blackangel0612
fat_pig_148
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 768
Join date : 16/02/2010
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Fri Nov 19 2010, 20:12

Sau nhiều ngày vật vã, vài giờ tự kỷ, nửa ngày sung mãn, mình đã hoàn thành bài dự thi, và thò mặt vào đây post lên ham vui cùng dân chúng :X ...

Thí sinh : Heo
Số báo danh : 70
Tham dự : 16/2/2010
Ngày gửi bài : 19/11/2010


Bài dự thi Writing Contest của fat_pig.
Cảm ơn ss Bông vì đã vực dậy tinh thần em, nếu không em đã xóa luôn cái note em soạn trên điện thoại rồi.
Warning :
1/ Để đảm bảo tính chân thật, những mẩu đối thoại em giữ nguyên cách xưng hô. Nếu có vài từ quá mạnh mong mọi người thông cảm.
2/ Em bị bệnh ngựa =))
Đây là một lời xin lỗi em gửi cho Adam.


.oOo.

10 tháng trước, tôi vẫn chưa hiểu “thần tượng” một người nổi tiếng là như thế nào. Thậm chí tôi còn đi đầu trong việc chống cái phong trào thần tượng ấy. Đôi khi, đi ngang qua bàn một nhóm bạn trong lớp, thấy chúng đang tụm ba tụm bảy lại xâu xé, cào cấu tấm hình của một ca sĩ hay diễn viên nào đó và la làng lên :

“ Anh ơi em yêu Anh ! “

“ Thần tượng tui đó !!! “

Tôi nhìn cái đám đông bấn loạn ấy vài giây, rồi lắc đầu, chặc lưỡi :

“ Vớ vẩn ! “

Nhưng vào cái ngày ấy, 8/2/2010, Anh bước vào cuộc đời tôi, và thay đổi nó. Anh thổi một làn gió mới, làn gió lành và tươi mát, mở ra một tầm nhìn mới và đem lại cho tôi những cung bậc cảm xúc tuyệt vời.

Anh là Adam Lambert. Tôi yêu cái tên này, tôi có thể lặp đi lặp lại suốt cả giờ đồng hồ không biết chán.

Thú thật, chính vẻ ngoài điển trai cùng gương mặt thiên thần của Anh làm tôi đổ gục, chứ lúc đó tôi không thật sự quan tâm đến giọng hát hay tài năng của Anh. Theo đánh giá của tôi thì một bài hát hay là một bài hát với giai điệu rõ ràng, dễ nghe, dễ hát theo , chất giọng của ca sĩ “ lọt lỗ tai “, đừng the thé cũng đừng ngang phè là chuẩn rồi, dĩ nhiên, nếu ca sĩ ấy đẹp thì càng tốt. Tôi thuộc loại người yêu thích cái vẻ bề ngoài đẹp đẽ. Nhưng Adam thật sự làm tôi bối rối, ngỡ ngàng hết lần này đến lần khác.

Tôi biết đến cái tên “ Adam Lambert” nhờ clip nhạc Time For Miracles, và lần đầu cũng như lần thứ n, tôi không hảo bài đó tí tẹo nào. Người anh họ ngồi kế bên tôi chỉ vào màn hình TV mà la lên :

“ Ế thằng Adam nè, á quân American Idol mùa 8 nè ! “

Tôi tò mò, ngó vô coi chân dung ông á quân đó ra làm sao, và thất vọng ghê gớm :

“ Sao già chát vậy ? Chắc ba mươi mấy rồi. Thế thì lập gia đình chưa nhỉ ? Thôi kệ, coi thử xem nó ra làm sao, à mà cái này nhạc phim 2012 ! “

Tôi ngồi coi vì chàng ”ca sĩ á quân “ là phụ, chứ cái chính là tôi muốn xem lại mấy cảnh kĩ xảo hoành tráng trong phim 2012. Ấn tượng về Anh lúc đó là “ một ông già đau khổ ” đang lang thang, im lặng và cô đơn giữa một đám đông hỗn loạn. Giai điệu và giọng hát nghe được thôi, nhưng không hợp gu của tôi. Tôi không thích bài hát đó, mà không thích thì chỉ việc với tay lấy remote chuyển kênh khác chứ còn làm gì. Cái tên Adam Lambert cũng nhanh chóng trôi khỏi đầu tôi.

Vài tuần sau, bắt được For Your Entertainment trên TV, tôi không tin vào mắt mình khi đọc tên chàng ca sĩ đó. Adam Lambert, Adam Lambert hát Time For Miracles đấy à ? Thôi đi, đùa tôi chắc ! Chàng thanh niên cô đơn, từng trải ngày nào đã lột xác trở thành vị chúa tể nổi loạn, quyến rũ của chốn hoan lạc này rồi sao ? Từ khi nào, làm cách nào vậy ? Làm sao một người có thể thay đổi hình ảnh của mình nhanh như thế được ! Tôi ngồi ngẩn ngơ trước màn hình, há hốc mồm kinh ngạc. Mà số lần tôi há mồm như thế không dừng lại ở con số một.

“ Hey… Whataya want From me ? “

Giọng hát truyền cảm của Anh, gương mặt thiên thần đượm một nỗi buồn u uất của Anh, chúng khiến tôi muốn tắt thở, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, mặt nóng ran. Tôi chết giấc, chính thức đổ gục trước Anh. Trong lúc lùng sục thông tin về Anh trên Internet, tôi tình cờ đọc được một bài báo đề cập đến ẩn ý sâu sắc của Anh gửi đến mọi người, đến các fan của Anh, về việc gì hẳn ai cũng biết. Tôi lặng người, bật khóc. Anh đã làm gì sai, sao người ta đối xử với Anh như vậy ? Giọng hát của Anh, nét mặt của Anh, nỗi buồn của Anh,…mọi thứ như một vòng luẩn quẩn, đang khóa chặt người mà tôi yêu thương lại. Chúng cầm tù và hành hạ Anh. Mỗi khi xem Whataya Want From Me, những dòng chữ trong bài báo ấy lại xuất hiện, lởn vởn trong đầu, chúng khiến tôi không kiềm lòng lại được. Nước mắt cứ thế mà tuôn ra, nóng hổi hai bên má.

Sao họ đối xử với Anh như vậy ?


Mấy đứa bạn cực kì bất ngờ trước việc tôi thần tượng Anh. Vài người bạn của tôi hỏi :

“ Sao mày thần tượng Adam vậy ? “

Hỏi trăm lần chúng chán ngấy đủ cả trăm, vì lúc nào câu trả lời cũng là :

“ Tao không biết, tao không rõ nữa. “

“ Tại Anh tao đẹp trai hát hay... “, một câu trả lời chung chung với hai lý do mà ai xem Whataya Want From Me cũng nhận thấy điều đó, nên không câu trả lời nào thỏa mãn được mấy đứa bạn tôi cả.

Nhưng mà yêu thương ai đó thì tôi lại phải ngồi cả giờ để liệt kê một danh sách dài dằng dặc những đức tích tốt của người ấy và phân tích chúng à. Tôi xin ngả mũ chào thua, tôi là người bình thường, tôi là học sinh cấp 3, tôi không phải bác sĩ tâm lí học, và tôi tự nhận thấy mình cũng không đủ sâu sắc và có những suy nghĩ thấu đáo để làm điều đó.

Vài lần, tôi tự hỏi :

“ Trên đời này thiếu gì người đẹp trai hát hay, sao mày lại chọn Adam Lambert ? “

Đúng, những người có vẻ ngoài điển trai, chất giọng truyền cảm trên đời này không thiếu, nhưng tình yêu thương mà tôi dành cho Adam có nguyên nhân của nó.


Vì Anh kéo tôi ra khỏi bế tắc, tuyệt vọng, những lúc tôi cảm thấy mình thật yếu đuối và nhỏ bé, thậm chí vô dụng cho cuộc đời này. Xung quanh tôi khi đó là màn đêm tối mịt mùng bao phủ.

Anh luôn ở bên tôi.


Chỉ một câu với vỏn vẹn 5 từ, nhưng nó có sức mạnh tựa như vầng sáng chói lòa của Mặt Trời, xua đi màn đêm tăm tối, tiếp thêm sức mạnh để tôi có thể tự đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Anh là một con người cứng cáp, kiên định và vô cùng mạnh mẽ. Anh vượt qua búa rìu dư luận, Anh coi thường định kiến người đời. Anh vấp ngã và nhanh chóng đứng lên. Anh kiên trì và theo đuổi ước mơ của mình. Anh làm việc không ngừng nghỉ để vươn lên và tự khẳng định mình trước toàn thế giới : “ Tôi là Adam Lambert “. Tôi là fan của Anh, tôi không cho phép mình trở thành một kẻ hèn yếu. Tôi tự hào về Anh, vì thần tượng của tôi là một người kì diệu và phi thường, nên tôi phải mạnh mẽ lên, để Anh cũng được tự hào, vì các fan của Anh không ai là người tầm thường.


Vì Anh dám khẳng định với toàn thế giới : “ I’m gay ! “. Anh không giấu giếm, xấu hổ và ghê tởm điều đó. Trái lại, Anh yêu nó, Anh ôm lấy nó như một phần máu thịt của mình. Dù điều này đã làm dậy lên một làn sóng dư luận chống đối gay gắt, nhưng Adam không vì thế mà lo lắng và tìm cách thay đổi. Anh sống thật với chính mình. Anh thổi linh hồn của mình vào từng lời hát, Anh để dấu ấn của mình in sâu vào lòng khán giả, Anh không phụ lòng những người hâm mộ của mình.

I am who I am.


Vì Anh khuấy động cuộc sống của tôi với những cung bậc tình cảm rất khác nhau.

Anh làm tôi nhấp nhổm không yên, lo lắng như đang ngồi trên đống lửa khi biết tin Adam bay sang Anh trong khi núi lửa đang hoạt động rất dữ dội. Bụi bay mù trời, cản tầm nhìn của các phi công, Adam lại đang ngồi trên một trong những chuyến bay đó thì làm sao đây ??? Cả tuần đó tôi lo kinh khủng. Theo dõi tình hình trên báo mỗi ngày, đến khi núi lửa lắng xuống rồi, tôi mới thấy yên tâm.

Cứ đều đặn mỗi tuần, tôi theo dõi Whataya Want From Me từ từ, từ từ tăng hạng trong [V]cd, tim tôi đập thình thịch, tay nắm chặt vào nhau, mắt căng ra theo dõi xem người dẫn chương trình nói đến bài nào, hạng mấy rồi, đôi khi tôi thấy mắt mình như nhòa hẳn đi. Mọi thứ thật sự vỡ òa khi Whataya Want From Me leo lên chiếm vị trí đầu bảng. Tôi phấn khích, thét lên thật to, ôm gối mà nấc lên ( chẳng rõ lúc đó tôi đang khóc hay tôi đang cười, vì nước mắt tôi chảy liên tục, miệng cứ gào lên : “ Adam ơi, Anh giỏi quá ! “, còn môi thì tôi không thể xác định được nó đang nhếch lên hay đang trễ xuống ).


Vì đôi khi tôi ngồi bâng quơ suy nghĩ :

“ Anh đang làm gì ở nửa bán cầu xa xôi ấy ? “

Rồi chợt cảm thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng khi biết rằng Anh, Adam Lambert, người mà có thể cả đời này tôi không có cơ hội được gặp dù chỉ một lần, vẫn hiện hữu trên cõi đời này…

Anh chỉ ở đâu đó quanh đây thôi…





Vì Anh khiến tôi cười, cười vô tư, cười và lòng cảm thấy bình yên đến lạ. Cười vì lý do gì tôi cũng không rõ, chỉ cần nghe đến cái tên Adam Lambert thì bỗng dưng lại mỉm cười.





Vì Anh ở bên tôi mỗi khi tôi khóc. Khóc vì buồn, vì tức cái cách mà một phần thế giới này đối xử với Anh, khóc vì lo cho Anh.

Và cả những khi tôi khóc để trút hết những nỗi buồn của chính mình. Tôi muốn mình là đứa con gái mạnh mẽ, thế nên tôi tự khoác cho mình một vỏ bọc cứng cáp, tôi mỉm cười ra vẻ không quan tâm đến sự khinh thường của người khác, tôi im lặng, bình tĩnh nghe người ta ghép cho tôi cái tội mà tôi không hề làm. Nghe, tôi chỉ ngồi lặng thinh mà nghe thôi, làm ra vẻ như là mặc-kệ-ta-đây-không-thèm-quan-tâm. Tôi muốn là đứa con gái cứng rắn, mạnh mẽ.

Nhưng đứa con gái ấy đã khóc rất nhiều mỗi khi màn đêm tĩnh mịch kéo đến, giăng phủ khắp nơi. Tôi mệt mỏi vì cứ phải giả vờ như thế này, tôi bế tắc vì những nỗi niềm mà tôi cố gắng dồn nén trong lòng. Nặng nề với bao cảm xúc ngổn ngang, rối như tơ vò, tôi hướng mắt đến góc bàn học. Ở nơi đó, có một thiên thần đang tỏa sáng. Thiên thần ấy luôn im lặng, nhưng đôi mắt xám tro u buồn ấy nhìn thẳng vào tôi và thầm thì :




“ Cứ khóc đi.“

Nước mắt tôi lăn dài, nóng hổi. Tôi trở lại với con người thật của chính mình.

Tôi thích được nằm dài trên nệm, thả hồn trôi theo giai điệu du dương, réo rắt của If I Had You qua những phím đàn piano điêu luyện của nữ nghệ sĩ Sunny Choi. Tôi yêu những phím dương cầm đen trắng ấy, chúng giúp tôi tìm được sự yên bình. Êm đềm, sâu lắng, bâng khuâng đến khó tả. Nhắm mắt lại, tôi cảm nhận được cỏ non xanh mềm đang cọ sát vào người, gió khẽ luồn qua từng kẽ lá, mơn man trên da thịt. Tôi đang nằm trên một thảo nguyên ngút ngàn, và trên đầu tôi là cả một bầu trời đầy sao huyền ảo. Đêm sao u huyền tịch mịch ấy, nó thật tĩnh lặng… Tôi để mặc cho nước mắt chảy dài. Thiên thần bảo tôi hãy khóc đi, khóc cho thỏa thuê để lại có thể cười vô tư như ngày xưa. Tôi thích khóc như thế này hơn, khóc nhưng lòng nhẹ nhõm và thanh thản, chứ tôi không muốn khóc mà lòng cứ đau quặn thắt từng cơn.

Dù gì thì…cô đơn giữa thiên nhiên êm đềm vẫn hơn là đơn độc trong một căn phòng với 4 bức tường trắng xóa.





Adam, hẳn Anh cũng đã buồn, đã khóc nhiều lắm phải không ? Dường như, nỗi buồn u uất ấy vẫn còn phảng phất đâu đó trong đôi mắt Anh kìa…

Anh có biết nụ cười của Anh có sức mạnh kì lạ đến như thế nào không ? Em không quan tâm Anh cười trông có sexy hay không, có “ lừa tình ” hay không, em chỉ biết rằng khi nhìn vào nụ cười ấy, nụ cười tự nhiên không son phấn của Anh, Anh biết không, có một sự bình yên toát ra từ vẻ đẹp tự nhiên đó..




Thế mà…thật buồn khi phải nhận thức rõ rằng : dù trong thâm tâm tôi, Adam có là một người gần gũi thế nào đi chăng nữa, thì Anh vẫn có vẻ gì đó xa lạ lắm. Tôi không xem Adam như một người anh trai, tôi xem Anh như một con người rất thần kì, rất cao cả, một người mà tôi yêu thương, tôn thờ, một người mà vài lúc, tôi lại thật vô tình với Người đó.

Tôi biết tình cảm mà tôi dành cho Anh đã phai dần.

Tôi không xem Tour của Anh, Tour lưu diễn ĐẦU TIÊN trong sự nghiệp của Anh.

Tôi rất ngại đọc các bài báo nói về Adam viết bằng tiếng Anh. Tôi có thể biện hộ rằng tôi không biết tiếng Anh, nhưng như thế là không chấp nhận được, vì tôi có thể lên Google dịch, có thể nhờ người thân dịch hộ, vậy sao tôi không làm ?

Tôi không thích nghe tất cả các bài hát của Anh, tôi không thích Time For Miracles, tôi không thích Soaked, tôi ngán Whataya Want From Me vì thật sự, tôi nghe nó nhiều quá rồi. Tôi sợ ăn mãi một món thì bội thực mất.

Tôi không còn rú lên mỗi khi tivi phát bài hát của Anh.

Tôi không còn nghĩ tới Anh nhiều như trước.

Tôi không thường xuyên mở điện thoại ra ngắm hình Anh nữa. Nhạc của Anh tôi không nghe hằng ngày nữa.

Tôi cũng không thích nốt bộ quần áo mà Anh mặc khi diễn Voodoo trong Glam Nation Tour.

Tôi không còn xứng đáng làm một fan chân chính nữa. Vậy tôi sẽ tự hạ mình xuống vài bậc, từ giờ, tôi chỉ là một người đặc biệt yêu thích Anh hơn những ca sĩ/người nổi tiếng khác thôi. Tôi vui mừng cho thành công của Anh, mừng khi bài hát của Anh tăng hạng, chứ không còn hành động gào thét nhảy nhổm lúc trước nữa. Tôi có thể cầm xấp hình của Anh lên, xem qua và mỉm cười, tôi nghe nhạc của Anh, chưa nghe hết bài thì tôi chán, bật qua bài khác, tôi cập nhật các tin tức về Anh, tin vui hay buồn gì thì chắc tôi vẫn có thái độ bình thản, vì tôi thấy không còn khả năng để bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt như ngày xưa nữa.

Tôi không thể đứng ngang hàng với các Glamberts đang ngày đêm hết lòng vì Anh. Ngay đến cái tên “ Glambert “ tôi cũng không cho phép mình nhận nó, tôi sợ thái độ của mình sẽ làm mất đi ý nghĩa của cụm từ đầy tự hào ấy, cụm từ mà các fan của Adam sẵn sàng sống chết để bảo vệ nó.

Em xin lỗi Anh. Dù không còn là fan cuồng, không còn là một fan chân chính yêu thương Anh bằng cả con tim mình như những người khác, nhưng Anh yên tâm, em luôn ủng hộ mọi lựa chọn của Anh.

( nhưng đôi khi em có thể lè lưỡi trước cái cách phối đồ bạo quá mạng của Anh…)

Cố gắng xây dựng sự nghiệp và tìm được hạnh phúc cho mình, Anh nhé !

Cảm ơn Anh vì đã cho em những tháng ngày đẹp nhất. Cảm ơn Anh, vì mọi thứ Anh đã làm cho em.


Dù miệng lưỡi người đời có cay độc đến thế nào đi chăng nữa, thì vẫn cứ cười lên, Adam nhé…
Để bình minh mang nắng ấm đến rạng rỡ trên môi Người…



oOo


P/s :
Thật ra thì lúc chưa rõ lai lịch của Adam, tôi chỉ nhớ mang máng mùa 8 á quân hoặc quán quân là người đồng tính, và tôi đã khấn trời khấn phật rằng đó không phải là Adam của tôi, ấy thế mà vừa search Adam Lambert trên Wikipedia thì… ta da… Hơi tiếc, nhưng sau vài giây định thần thì thấy việc đó chẳng nhằm nhò vào đâu, đồng tính hay người bình thường không quan trọng, mà quan trọng là cái cách mà họ sống, cái cách mà họ cống hiến cho cuộc đời kìa.



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
popochan1408
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 231
Join date : 15/03/2010
Age : 22
Đến từ : Hanoi

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Fri Nov 19 2010, 20:37

Do sự đàn áp, bé Po đã chấp nhận viết bài .

(Và do con Heo nó post mà em ko giữ lời thì chết)


Bài làm

"Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert"

Nếu có người hỏi rằng "Tại sao mày thích Adam Lambert ?(Mày điên à?)"

Mình sẽ trả lời rằng "Mày hỏi thế thì có bố ma nó cũng không trả lời được, mà như thách đố nhau thế mà chịu được à?" hay là "Ừ, tao điên, kệ cụ tao!"

Mình biết là thô thiển nhưng mà đúng như thế thì mình không nói khác được !


Hay nếu như hỏi rằng "Mày thích gì nhất ở Adam", câu trả lời vẫn vậy thôi .


À nghĩ một lúc thì à... ưm.. ưn...mình sẽ nói mình thích ý chí và nụ cười của anh .

Ừ mình diễm tình đấy. Kệ mình chứ '3'

"Ý chí ? Tại sao"

Lại hỏi khó nhau rồi '3'

Nói thì bảo nói đi nói lại mà không nói thì hết lý do, thôi kệ , nói vậy !


Hãy thử đứng vào chỗ một con bé tuyệt vọng, mất ước mơ từ năm lớp 5.Mọi câu hỏi về nghề nghiệp đều được nó trả lời bằng một câu đơn giản : "Không biết !" hoặc cười xòa cho qua .


Ừ mình đấy. Ít nhất là mình cho đến năm ngoái. *cười*


Năm ngoái? Cái gì đã xảy ra năm ngoái ?

Anh . Một từ thôi : "Adam"


Anh đã bước vào đời con bé ấy. Anh cho nó biết thế nào là có ước mơ sau bốn năm sống trong tuyệt vọng và câu "Không biết". Anh lôi (vâng, phải nói là lôi) cái ước mơ nhỏ nhoi ngu si của nó từ trong cái hộp khóa bằng hàng trăm câu không biết mà nó cất ở tận cùng trái tim ra, phủi bụi và đặt vào tay nó .


Đồng thời, anh cũng cho nó biết là phải bỏ ngoài tai những lời kì thị của lũ người xấu xa bẩn thỉu ngoài xã hội.

Anh cho nó biết thế nào là mạnh mẽ.

Anh dạy nó phải đạp lên dư luận mà sống.

Anh dạy nó là khi người ta chửi mình sai, phải bật lại với một nụ cười.


Anh mang một ý chí mà người ta không còn cách nào làm sụp đổ hay đập vỡ cái ý chí đó .


Mang một ý chí mà từ mạnh mẽ là quá yếu để miêu tả.


Một ý chí của một con người siêu phàm.


Khó nói. Vì chả có tính từ nào có thể miêu tả cái ý chí của anh cả. Không từ nào hêt.


Thực sự ngưỡng mộ anh vì điều đó. Thực sự đấy. :)


"Thế còn nụ cười ? Tại sao?"

"Vì anh tao cười đẹp ! Hỏi ngu!"


Nói đẹp, không chỉ đẹp cái bề ngoài, mà là đẹp cả tinh thần .

Nụ cười của anh mang cái ý chí của anh, mang sự yên bình, mang cả sự hạnh phúc, sự đồng cảm, sự động viên và đôi khi, có lẽ, có thể, là buồn.

Anh cười có khi chỉ để làm yên lòng các Glamberts của anh.

Nụ cười của anh làm mình cười , ừ, lẽ đương nhiên, nhưng lạ là nó lại làm mình khóc. Mình điên ? Ừ, có thể , nhưng mình biết mình điên không chỉ là lý do duy nhất. Cái cười của anh mang một cái gì đó mà chỉ nhìn vào, Glamberts hoàn toàn có thể thay đổi cảm xúc hoàn toàn.Sự đồng cảm? Có lẽ . Sự động viên ? Có thể . Nhưng vẫn chưa đủ, nó mang một cái gì đó khó giải thích, với mình, thì là bí ẩn hơn cả nụ cười của Mona Lisa.

Thích nhìn anh cười, vô lý do .

Cái cười của anh, mang một sức mạnh kì lạ, như cái ý chí của anh .


Khó nói . Đơn giản là khó tả, cái sự kì lạ, cái điều kì diệu trên mặt anh ấy chả có gì miêu tả được nó.

...

"Tại sao không phải các thứ khác ? " Có chứ, chỉ là thích hai thừ kì lạ trên kia hơn thôi .
"Mắt ?" *gật*
"Tính cách" Có .
"Giọng hát?" CÓ CHỨ ! ĐƯƠNG NHIÊN LÀ CÓ RỒI, giọng của anh là giong thiên thần. Nghe anh hát là một thứ cực kì dễ chịu. Mọi rắc rối trượt đi quá dễ dàng khi có giọng hát của anh đẩy nó đi .

Nói chung là thích hết. Thích hết, thế thôi .

Đơn giản là thế thôi .

Adam Lambert. You ARE my hero . They say someday I'll forget 'bout you, but I'm sure that they're WRONG !You are my hero and you always will be.


I love you, unconditionally .

Thank You , just thank you . :)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
rashan1995
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1
Join date : 30/10/2010
Age : 23
Đến từ : Hồ Chí Minh city

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Fri Nov 26 2010, 21:45

Ngay từ lần đầu tiên, ko nhớ rõ là từ khi nào, em đã bắt đầu để ý đến anh. Trước đây, khi em nghe bài “If I had you” của anh trên tivi, bỗng dưng mỗi ngày trôi qua em càng nhớ đến anh hơn, nhận ra rằng em lun hát những bài hát của anh và vì thế, em đã tự hành hạ mình bằng nhiều cách chỉ vì ko mún anh thay thế GD của em, không mún anh lun xuất hiện trong tâm trí của em nhưng khi bình tĩnh và suy nghĩ thì em chợt nhận ra rằng em đã sai khi cố quên đi anh, đã sai khi ko chấp nhận anh chỉ vì 1 lý do đơn giản: anh là gay. Và em đã bắt đầu chấp nhận anh, bắt đầu yêu anh và từ từ bước vào thế giới âm nhạc của anh từng bước một. Tui yêu ánh mắt của anh, yêu nụ cười của anh, yêu phong cách của anh, yêu âm nhạc của anh … tất cả thuộc về anh em đều yêu cả, ngay cả khi anh ấy là gay thì cũng ko sao vì em chấp nhận điều đó và ko một ai có thể thay thế được anh trong tim em, em dám cam đoan về điều đó chỉ vì em yêu anh. Ngay cả khi bạn bè xung quanh em đều phê phá, chê bai anh và đôi khi bọn họ còn nói : “ Bạn có bị điên ko khi yêu một thằng ở thế giớ thứ 3 vậy hả?” nhưng em hoàn toàn hiểu vì sao bạn bè em nói vậy và em vẫn cứ yêu anh và mặc kệ những lời cay độc của mọi người về anh. Em đã nói là anh mãi mãi là người em yêu nhất mà, cho nên em ko bao giờ quên ngừng yêu anh và ko bao giờ yêu người con trai khác ngoài anh. Anh đã cuốn hút em bằng ánh mắt bạc hiền hậu, lôi cuốn em bằng giọng nói dịu dàng của anh, khiến em say đắm với những phong cách có một ko hai của anh trên sân khấu của anh và em ko thể chống đỡ lại sức hút của anh. Còn một điều nữa em mún nói: I LOVE YOU, ADAM MICHAEL LAMBERT!!! ONLY YOU!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
linhlannguyen
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 62
Join date : 14/09/2010
Age : 28
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Sun Nov 28 2010, 23:59

Anh...

Giọng hát anh cao, rất cao, vút bay lên xuyên qua mọi giới hạn mong manh của cảm xúc, để tất cả vỡ òa lên, chan hòa vào nhau trong hai tiếng yêu thương...

Giọng hát anh rộng, rất rộng, lan tỏa khắp miền yêu thương xa, rất xa, xóa nhòa những biên giới lằn ranh trên bản đồ bằng tiếng hát ngân nga...

Giọng hát anh dài rất dài, nối dài ta và những người ta yêu thương tự khắp bán cầu, nối dài những giọt nước mắt ta rơi khi nghe anh hát, nối dài những nụ cười trên môi, nối dài những gì tưởng hữu hạn thành bất tận...

Giọng hát anh sâu, rất sâu, lan tỏa vào tận đáy tâm can ta, đánh thức ta, lay động ta, giục giã ta yêu thương, yêu thương nhé...


Cao. Rộng. Dài. Sâu. Bốn chiều của vũ trụ bao la. Bốn chiều của tâm hồn ta. Anh ở đó, Anh chiếm hữu, anh đảo điên. Bao quanh ta là giọng hát anh, da diết, thiết tha, nồng nàn và lắng đọng. Có phải anh đang gọi ta? Sao ta thấy ta trong giọng hát ấy?


Và ta yêu giọng hát ấy của anh như một lẽ dĩ nhiên, không nghi ngờ, không một chút nghi ngờ, không một chút băn khoăn. Bởi tình yêu, sự ngưỡng vọng của mỗi người lúc nào cũng bị quy về một chuẩn mực xưa nay vẫn: Chân_Thiện_Mĩ. Mà giọng hát anh lại hội tụ cả ba yếu tố ấy. Chân, chân thật, anh trải lòng ra để hát cho ta nghe, để thủ thỉ tâm tình với ta, để ta nghe, ta hiểu và ta cảm. Thiện, thánh thiện, tiếng hát của anh hay là lời ca thiên sứ mà trong trẻo, ngọt lành như một dòng suối mát, thanh lọc mọi xấu xa trong tâm hồn ta. Mỹ, tuyệt mỹ, giọng hát của anh chỉ có thể gói gọn trong một từ đẹp, đẹp từ cách anh luyến láy, nhả chữ câu từ, đẹp từ cách anh ngân nga phiêu bồng theo từng nốt nhạc, đẹp từ thông điệp yêu thương anh gửi tới ta.


Anh ạ, em yêu anh không phải từ ánh nhìn đầu tiên, em đã nhìn thấy tên anh, nhìn thấy ảnh anh và phớt lờ dửng dưng ngay từ giây phút ấy. Mắt em đui mù nhưng may sao đôi tai em vẫn rõ, em yêu anh từ câu hát đầu tiên. Mà cũng không phải là trọn câu, trọn lời, chỉ là vài giây ngắn ngủi anh ngân lên ở một bài hát nào giờ em cũng không rõ. Em mệt mỏi bấm chuyển kênh như điên dại để tìm chút niềm vui giải trí tầm thường và bất ngờ sao, may mắn sao, kỳ diệu sao em gặp được anh trong những giây phút thần thánh nhất của cuộc đời em. Vâng, và nếu được lội ngược dòng cảm xúc để đi tìm căn nguyên sâu xa của mối tình em gửi trao anh thì em sẽ mỉm cười tự hào đáp rằng: "Giọng hát của anh"


Phải, em yêu anh tự giọng hát của anh. Nhưng một khi đã yêu anh, em yêu tất cả mọi thứ ở anh. Từ đôi mắt xanh như mặt biển sâu luôn dập dềnh sóng vỗ, cũng như anh luôn chan chứa suy tư, đôi mắt kỳ diệu đổi theo màu ánh sáng, khi xanh đến nao lòng, lúc vấn vương một màu khói xám, khi lại hun hút một màu đen thăm thẳm. Từ nụ cười rạng rỡ, sáng tươi như ánh bình minh, khi ngây thơ như một đứa trẻ dại, lúc láu lỉnh tinh quái như một cậu quỷ nhỏ. Từ những lời nói của anh, của lòng anh, trước đám đông, trước mọi người, không ngần ngại, không dè dặt, không ghìm mình, những lời nói làm em phải suy nghĩ, khắc ghi. Vâng, từ đó tới tất cả mọi thứ khác ở anh, em yêu sạch bách, em yêu tất thảy. Đứa con gái ngốc nghếch em đây vẫn còn nhớ mãi một câu nói trong bộ phim teen Mean Girls: "tôi không ghét bạn vì bạn béo, bạn béo vì tôi ghét bạn" và có khập khiễng không khi em muốn nói rằng: "em yêu anh không phải vì anh hoàn mỹ, anh hoàn mỹ vì em yêu anh". Nếu ghen ghét và thù hận làm què quặt đi cảm xúc thì yêu thương lại hoàn thiện con người. Em biết trên đời này không có ai hoàn hảo, ai cũng mắc sai lầm, khiếm khuyết. Sai lầm của anh, khiếm khuyết của anh, em nhìn thấy, em thấu hiểu và em mỉm cười chấp nhận. Có sao đâu anh?


Em...

Em không yêu anh không nhiều tới mức lúc nào cũng chỉ chăm chăm nghĩ tới anh, em còn nhiều thứ để lo toan, nhiều thứ để bon chen... nhưng em yêu anh đủ để mỗi lúc nghĩ tới anh, em đều nghĩ tới một điều tốt đẹp nhất. Và em mỉm cười. Hạnh phúc...

Em không yêu anh nhiều tới mức thuộc nằm lòng mọi bài hát của anh, trời sinh em ra vốn không được cái trí nhớ trời phú ấy... nhưng em yêu anh đủ nhận ra anh trong bất kỳ bài hát bâng quơ nào. Và dù không hay, không thuộc, em vẫn lẩm nhẩm hát theo. Hạnh phúc...

Em yêu anh không nhiều tới mức bật nhạc anh mọi lúc mọi nơi, lúc đang học, khi đang chơi... em yêu anh chỉ đủ để nghe một list nhạc của anh trước khi đi ngủ, để anh dìu em vào giấc ngủ êm đềm. Và em nhắm mắt, thiếp đi. Hạnh phúc.


Em không yêu anh nhiều tới mức treo ảnh anh đầy tường, nghệch ngoạc viết tên anh với những kiểu chữ ngả nghiêng đầy tập vở...nhưng em yêu anh đủ để cái tên của anh, hình ảnh của em sẽ lưu lại trong em mà không cần một chiếc bút nào khắc, một bức ảnh nào chụp.

Em yêu anh không nhiều tới mức chạy ngay sang nửa bán cầu kia nghe anh hát, cố với tay ra chạm vào anh....em yêu anh chỉ đủ để âm thầm nghe anh hát qua những bản thu, giữ mình hạnh phúc với một tình yêu xa xôi...thế đã là mãn nguyện lắm rồi...

Vâng, em yêu anh một tình yêu dung dị, giản đơn, em không thể yêu anh một tình yêu vĩ đại,lớn lao, nồng nhiệt và bỏng cháy, nhưng anh ơi, em yêu anh đủ để gói yêu thương trong trái tim nhỏ của em. Để lồng anh trong trái tim em...

P/s: Muốn nói với anh ba tiếng thôi anh ơi, bằng thứ ngôn ngữ mà anh có thể hiểu được:


[You must be registered and logged in to see this link.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
pegau_ngau
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 1059
Join date : 22/07/2010
Age : 23
Đến từ : Biển Nha Trang :)) :))

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Mon Nov 29 2010, 17:05

Thật ra là em rất lười :)) không biết có viết đc cái gì không..nhưng viết cái này còn hơn là ngồi nghĩ bài văn viết 1 tiết :)) nên ngồi viết .. với động lực là cái FYE mới có + lơì hứa với Po :))..
Hơi nhảm và dở có gì mọi ng` bỏ qua cho em nghen :X
Warning : có những từ ngữ em giữ nguyên nhưng em biết nó sẽ gây khó chịu cho mem trông 4rum nên em sr trc…

"Writing Contest 2 - The Best of Adam Lambert"
Bắt đầu bằng 1 cuộc cãi vã…lúc nào cũng như thế, đỉnh điểm của việc “bàn luận” về Adam Lambert với mẹ luôn là bất đồng quan điểm và khóc…
Lần đầu tiên con biết đến Adam là qua bạn thân của con, Hạnh..Nó cứ suốt ngày lải nhải về 1 anh đẹp trai lắm, hát hay lắm, trên AI, lúc đó con chẳng quan tâm AI là cái chương trình gì..có nghe qua nhưng chả màng tới..Hạnh càng ngày nó càng điên vì cái anh đẹp đẹp mà nó khoe, cuối cũng con và mẹ quyết định ..1 quyết định thay đổi cuộc đời con..bật Tivi xem AI. Mẹ đoán rằng Kris chính là cái anh đẹp đẹp của Hạnh nhưng con không nghĩ thế, thật sự với con Kris chẳng có gì là đẹp trai ( em sr fan Kris :)) ) nhìn cũng đc đấy nhưng bình thường không hút con gì cả. Và con buột miệng: “ không phải đâu”..con chưa nghe nó tả về anh đẹp đẹp của nó bao h` nhưng con linh cảm rằng anh đẹp đẹp đó không phải là anh này…
Liên tục thêm 1 tgian nữa không màng đến cái Chương trình đó vì chả biết anh đẹp đẹp là anh nào, cộng thêm ít gặp con Hạnh quá..con và mẹ quên luôn coi AI. Cho đến 1 ngày..
“ Bà Chi tối nay bật tivi coi Adam hát đêm cuối..bla bla bla..”
Tối đó cả con và mẹ ngồi xem..và lần đầu tiên con biết đc anh đẹp đẹp đó là anh nào :)) phải Adam Lambert… ồh ra là anh này đây, ngay từ cái nhìn đầu tiên là con đã đơ rồi, Adam thật lôi cuốn con : đẹp trai, tóc đen, đô con..bla bla và đặc biệt đôi mắt kẻ đen và bấm lỗ tai..trước giờ con vẫn thấy con trai bấm lỗ tai có gì đó rất hot :)) nói chung anh bí ẩn và quyến rũ lạ :))..mẹ bảo: ‘’Thằng này nó pê đê chắc luôn..con trai mà bấm lỗ tai với kẻ mắt” “ai bảo thế mấy ông hát rock hầu như đều như thế mà với lại may lỡ ng` ta make up cho ổng thế thì sao..” con cãi lại mẹ và cả hai bắt đầu “tranh luận”..nhưng khi nhạc nổi lên cả 2 im bặt..trong làn khói mờ ảo với chiếc ao khoác dài đen Adam quả thật quá ư là bí ẩn và quyến rũ với con…anh hát cả mẹ và con đều cảm thấy như có luồng điện chạy quanh mình, mẹ nói với con như thế..mẹ còn nhớ không? Anh hát quá hay và mẹ phải thừa nhận điều đó :” con Hạnh nó quả có mắt nhìn người..thằng đó đúng là đẹp và hát hay thật” và con chỉ ngồi cười. Con còn chưa biết đc anh hát bài gì đêm đó thì mẹ đã tra cứu xong trên mạng..Mad World mẹ viết lời bài hát về và hát suốt cả tuần liền, con thấy rất thú vị :))…Adam thua AI và chỉ về nhì, con Hạnh nó rống bể nhà và anti Kris, còn con thì ngỡ ngàng..Tại sao cái sự thể nó lại như thế này hả giời ?????!!!! mẹ cũng đồng ý rằng Adam hơn hẳn Kris mẹ bảo Adam hát trội hẳn Kris nhưng sao ng` ta lại vote kì thế nhỉ..mẹ thấy uổng cho Adam, mẹ khen anh ý đẹp trai, hát hay ....vv..và đó là khoảng tgian đẹp nhất với con vì lúc này Adam Lambert ca sĩ mà con thích..ca sĩ đầu tiên con thích cũng đc mẹ thích…
Cho đến cái ngày con coi FYE con chết mê cái nụ cười nửa miệng “ gian tà” của Adam, quyết định hỏi Hạnh cái con nhở h` đã trở thành crazy fan của anh về anh..và
“mẹ Chi bào ảnh gy vì kẻ mắt với bấm lỗ tai..bó tay luôn”
“ ờ thì ảnh gay mà..” 1s im lặng..con hơi phục mẹ vì mẹ đoán đại mà cũng trúng..mẹ biết điều đó “ thấy chưa tui đã nói mà”..con chỉ biết im lặng..từ trc đến nay,bây h` nói ra thật xấu hổ nhưng con đã từng nghĩ những chuyện như đồng tính, gay …có gì đó ghê ghê.. Nhưng dù mẹ có tin hay không thì khi nghe Adam gay con không thấy ghê gì cả, cũng chẳng tiếc vì đẹp trai mà lại bị gay chẳng sao cả..có lẽ vì lúc đó con chưa thích Adam nhiều đc như Hạnh..con không thích Adam đến độ rống ré vì anh thua AI như Hạnh nhưng con biết chắc chàng ca sĩ này đã bắt đầu hiện hữu trong tim con…trc đó ai hỏi thì con chỉ dám bảo rằng con thích thôi con không nói rằng con hâm mộ Adam vì con nghĩ nếu nói như thế với mọi ng` nhưng rồi mình nhận ra mình không mộ ca sĩ đó rồi làm sao, con không phải thấy ca sĩ nào hát hay đều nhào vào bảo: êy tui là fan của anh XYZ này nè…con luôn xác định rằng tình cảm con dành cho Adam có thật con hâm mộ anh không??..mất 1 tgian con mói nhận ra : Con đã hâm mộ Adam Lambert ngày từ lần đầu con thấy và nghe anh hát Mad World rồi…
Bác Hùng hỏi con: “ Tại sao trên đời này có biết bao ca sĩ con không thích con lại thích Adam Lambert? Con có biết là nó …” không cần nói hết câu con cũng hiểu..nhưng con biết bác không kì thị vì bác sống ở Mỹ và bác thoàng về việc này..cái quan trọng là câu hỏi phía trc..thật sự con không biết nên trả lừi sao cho rõ. Con không thể nói đc hết lí do tại sao con lại hâm mộ Adam Lambert nghĩ thì nhiều nhưng không làm cách nào để bày tỏ đc..kể cả là viết ra cũng khó vì nếu viết ra mọi ng` ai mà đọc đc thì sẽ cảm thấy những lí do đó thật giả tạo làm sao.. nên con chỉ trả lời : vì Adam như thế nên tự nhiên con thấy hâm mộ thôi...anh hát hay, anh đẹp trai đó là điều quá hiển nhiên để nhận ra rồi..và con yêu câu : “I am who I am” nó làm con cảm thấy tự tin vào bản thân hơn. Nó giúp con nhận ra vì con là chính con là điều làm con trở nên đặc biệt..:)
Bạn con chọc ghẹo con nó bảo con les vì đi fan thằng gay..nó bảo con khùng và nó bảo con không bình thường vì tụi nó không thấy anh có gì hấp dẫn ngoại trừ anh hát hay..đơn giản vì tụi nó ngu mẹ à nó nhìn vào gay chứ không nhìn vào anh..con chẳng muốn chấp mặc dù đôi khi con muốn đấm cho tụi đó mấy phát .. “ kệ tui..tui hâm mộ Adam đấy thì sao nào..cũng như mấy ng` thích Bảo Thy, Noo gì gì đó thôi.”
Con thấy tụi nó fan mấy anh Kpop tụi nó treo hình mấy anh Hàn làm móc khóa và con nghĩ tại sao con không thể làm như thế nhỉ con lấy hình anh làm móc khóa con chọn tấm hình có dòng chữ thật rõ: here he comes..the wild idol: ADAM LAMBERT..con muốn cho tất cả mọi người xung quanh con biết rằng..đây là ng` mà con hâm mộ là thần tượng của con và kết quả là sao? Mẹ bảo con “đồ bệnh hoạn” đừng có bệnh hoạn như tụi nó..tại sao tụi fan Kpop đc khoe thần tượng nó còn con lại không? Có gì hay ho đâu mà khoe..bệnh hoạn vừa thôi?? Tại sao lại bệnh hoạn hả mẹ..con khóc..và con biết còn hơn thế nữa phải không mẹ nói ra luôn đi..” ..hâm mộ gì cái thằng pê đê đó..thấy gớm..đẹp đẽ gì đâu..” con im lặng và khóc con biết rằng câu đó sẽ đc nói ra mà chỉ vì Adam gay nên mẹ sợ ng` ta bàn tán con gái mẹ fan thằng gay..con biết mà..chỉ đợi mẹ nói ra thôi..mẹ bắt con gỡ nó đi khỏi chìa khóa đc con gỡ nhưng mẹ không nói rằng sẽ cấm con móc vào chỗ khác nên con móc vào hộp bút bạn bè con biết thầy cô con biết con chẳng phải giấu diếm điều gì cả…mẹ bảo con coi Adam Lambert đó hơn mẹ..mẹ so sánh thật khập khiễng mẹ và thần tượng của con là thứ để so với nhau sao?? Con không bao giờ làm như thế mẹ với con là duy nhất, mẹ biết điều đó mà..tại sao mẹ lại đí so với Adam thần tượng của con???! Con yêu anh theo tình yêu khác và mẹ thêo tình yêu khác không bao giờ giống nhau :) ..và cho dù rằng mẹ có bảo con bệnh hoạn thế nào đi chăng nữa, mẹ có ghét Adam Lambert hay chê bai anh trc mặt con đi chăng nữa con vẫn mong mẹ hiểu con hơn..con đời ngày mẹ chấp nhận điều đó con đợi 15 năm để biết đc Adam Lambert để yêu anh thì một khoảng tgian để mẹ hiểu chẳng thấm gì :)..con sẽ luôn tự háo và nói : I love Adam Lambert..he’s a singer, an artist, an actor and he’s gay
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
LovingAdam
Trial Mod
Trial Mod
avatar

Tổng số bài gửi : 2942
Join date : 29/08/2009
Age : 25
Đến từ : Vũng Dầu VN

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Sun Dec 12 2010, 20:11

PHẢI CHĂNG LÀ YÊU….?

Đó là điều em từng băn khoăn tự hỏi mình khi người đó nói em chỉ hâm mộ, chỉ thần tượng chứ không yêu anh không hiểu anh… chính những người như em đã làm anh phải khổ, phải làm những điều anh không muốn trên sân khấu để em được vui… em không nghĩ gì đến cảm nhận của anh….em không yêu anh….

Yêu? Em chưa yêu ai cả, ý em muốn nói là tình yêu nam nữ ấy anh ạ, vậy làm sao em dám chắc rằng em yêu anh nhỉ? Và em phải làm gì để thể hiện rằng mình yêu anh đây nếu thật sự em có yêu anh? Vậy chưa nói đến yêu nhé, em sẽ nói tại sao em lại bị anh quyến rũ, tại sao em lại bấn anh như vậy nhé :X .

Đầu tiên, em thấy anh đẹp, anh quyến rũ, (hiển nhiên nhỉ, anh mà). Dù gương mặt không thể khiến ta đánh giá hết bản chất một con người nhưng cái nhìn đầu tiên và cảm nhận đầu tiên cũng quan trọng lắm ha anh, mặc dù nó đôi khi vẫn sai. Lần đầu tiên em thấy anh à, ưmmmm em không nhớ rõ lắm, em chỉ nhớ em gái em nói với em rằng có một anh đẹp trai hát hay lắm ngay đến cả Simon khó tính như vậy cũng khen ảnh rất thường xuyên và rủ em cùng xem. Thật ra mà nói lúc đó em thích game nhất, nên dù có thích trai đẹp đến đâu (ví như Đông Đông, Orlando Bloom,…) em cũng chỉ nhìn cho vui mắt thôi (nếu có tin gì hay có web gì thì xem qua loa ấy) chứ cũng chẳng quan tâm mấy làm gì, dù quái gì cũng chả đến lượt mình được hưởng mà. Và rồi em bị kéo đi xem, và rồi danh sách trai đẹp cần chú ý của em lại có thêm một cái tên mới là Adam gì gì ấy , lúc ấy chả nhớ nổi cái họ của anh =)) . Những nếu chỉ vì vẻ đẹp mà em bấn anh nhất thì chắc cùng lắm cũng chỉ được theo từng đợt lên xuống thất thường như bấn Cass tể tướng thôi anh ạ :D. Anh thu hút em ko chỉ ở cái nhan sắc tàn sát lệnh ý.

Và giọng hát là thứ thật sự mê hoặc em. Em ko phải là chuyên gia phân loại âm nhạc, em càng ko hiểu nhạc lý để mà phân tích tài tình như mọi người, ko biết trầm ngâm phân tích nhạc anh, em chỉ biết thứ âm nhạc ấy khiến em say mê, khiến em khóc cười lẫn lộn, khiến em ko thể bỏ qua, khiến em bỏ đi những thứ tầm thường khác để dõi theo giọng hát ấy, khiến em bấn loạn khi nghe cái giọng cute ấy, khiến em la hét khi lần đầu nghe FYE trên radio, khiến em cảm thấy điên cuồng hơn bao h hết, khiến em say như thuốc lag và lắc mấy vòng quanh ghế =)) ,….eo, cái giọng hát của anh thật uy lực nó khiến em làm những việc mà em chưa từng dám làm trước đây và tất cả đơn giản chỉ là em thích giọng hát ấy, em bị nó mê hoặc. Cái cách mà feeling good khiến em vui vẻ hơn, cái cách mà beth làm em say mê, cái cách mà Aftermath khiến em suy tư hay cái cách mà Fever khiến không khí xung quanh em nóng bỏng hơn, cả cái cách strut làm em bước đi thật kiêu hãnh (dù cái nghĩa của bài ý thì ;)) ) và anh còn nhiều nhiều cách khác khiến tâm trạng em thay đổi nữa ý thật kì diệu :X . Và thực sự anh khiến em phát sợ khi nhìn anh hát live mà lên nốt cao chót vót như thế, phải nói em chưa thấy ai hát live đỉnh như anh ý. Không biết làm sao mà giọng anh lại khỏe như vậy (và hỏi nhỏ tý anh hát kiểu gì mà ko nghe tiếng thở hay tiếng phụt trong mic vậy :”> , chỉ em cái XD).
Nói đến giọng hát sao có thể không nói về MV của anh đc. MV của anh phải nói là đầy sự ngạc nhiên, bất ngờ và khiến cho fangirl bấn ko chịu được ý. Nó sáng tạo hết sức, khác lạ và phải gọi là cực đỉnh ý :X . Từ TFM kỳ diệu đến FYE sexy một cách kín đáo mà vẫn giết người hàng loạt, lại qua WWFM tuyệt đẹp mà buồn miên man, khiến fangirl chúng em nức nở và giờ là IIHY nhí nhảnh sôi động mà cũng rất ma quái và thú vị. Tất cả đều khiến em ngưỡng mộ anh rất nhìu ý ~~~~….

Nhưng trên cả ngưỡng mộ, em biết anh chiếm một vị trí quan trọng trong lòng em. Bởi vì anh thật sự là một con người tuyệt vời, có thể anh không toàn diện nhưng với em anh như vậy là hoàn hảo (theo những gì em có thể biết về anh). Anh dễ xương cả lúc interview lẫn lúc trên sân khấu, nhí nhảnh đến phát sợ, con nít không chịu được ý, nhưng lại rất ân cần và chiều fan nè, anh cũng rất bao dung và mạnh mẽ khi vượt qua mọi thứ định kiến trên thế gian, vững tin vào con người thật của mình, anh thật dũng cảm, anh chân thật vô cùng (nhưng mà em vẫn nghi là anh hay lách léo câu hỏi của fangirl nha ;)) ) anh giúp những đứa như em mở lòng, anh âm áp cả về giọng nói đến tâm lòng, anh luôn hết mình vì ước mơ và công việc và cả vì fan nữa XD, âm nhạc của anh dành cho tất cả mọi người. Em yêu giọng hát anh, yêu nụ cười anh (nụ cười hiền lành, cute, ngu một thớt và tiếng cười sáng khoái của anh,...), yêu cái nháy/nhếch mắt của anh, yêu nết trẻ con cũng như gian tà của anh, yêu cái sự ngu ngơ điêu ngoa của anh :)) oài yêu nhiều lắm giờ kể ko hết đâu, nói chung yêu từ trên xuống dưới của anh (đề nghị ko nghĩ lung tung về câu hỏi này :)) ) . Phải nói mỗi lần nhìn thấy anh em lại cảm thấy yên tâm hơn, thấy lòng dịu đi và thấy đời vui hơn (dù thật ra nhìu khi nghe nhạc anh có nguy cơ tự kỉ cao >"< ) . Cảm ơn anh vì những điều ý :X .Nhưng trên hết, điều mà em muốn cảm ơn anh nhất là chính anh đã mang đến cho em nhiều người bạn mới, những mối quan hệ mới và nhiều nhiều niềm vui mới, anh gắn kết chúng em lại. Có người từng hỏi em, tình yêu dành cho anh liệu có phải là thật vì anh ở xa chúng ta quá và em nói rằng em tin tình yêu ấy là thật vì chính tình yêu ấy đã mang những con người xa lạ đến với nhau, gấn kết nhau lại và trở thành bạn bè dù ở rất xa nhau dù không biết mặt nhau dù không hiểu gì về nhau, giống như nhiều người cùng đạo tin các đạo hữu của họ đều tốt như nhau thì em cũng tin rằng (đa số) các tin đồ đạo Glambert cũng tốt như nhau ý :X . Và cũng như những tín đồ cuồng tín khác, em tin tưởng tuyệt đối vào vị thần của em, hay như một con dân tin yêu thiên tử của mình =)) (nhưng lâu lâu cũng hay phỉ báng thiên tử lắm mong người xá tội =)) ). Tuy vậy, Adam em cũng từng có lúc ghét anh >”<, dù em biết không phải lỗi của anh, nhưng người ý lại vì anh mà đối xử với em như vậy, nên có một lúc em đã ko thể duy trì tình yêu với anh và hơi lơ là anh. Adam, xin lỗi anh nha, nhưng anh an tâm giờ em hiểu rồi và em không thể lơ anh lâu được vì anh luôn ở trong tim em mà.

Ây da, sau một hồi liệt kê lung tung, rút ra một kết luận, em không chắc tình cảm dành cho anh có phải là tình yêu nam nữ như fangirl hay nói không nhưng em tin là em yêu anh hơn một người anh, hơn một người bạn, anh là người quan trọng với em, và dù em có thích thêm hay bớt một idol mới, anh vẫn luôn quan trọng ở đây, trong trái tim em :X . Em tin rằng em yêu quý anh rất rất nhiều, Adam ạ.

Dù là gương mặt hiền lành

Hay gương mặt gian tà này

Dù là trong lúc buồn vời vợi

Hay lúc vui vẻ vô cùng


Em cũng tự tin để nói điều này:

smile8 I LOVE U SO MUCH, ADAM MITCHEL LAMBERT!!!!!!!! smile8


Edit tý: mở hàng cho trang =)) .
_________________


Vadamictc #6. UyênLambert/Glitzer Babe #27

Mê loạn ing ~~~

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
LeoMax
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 132
Join date : 21/10/2010
Age : 23
Đến từ : HCM Cy

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Sun Dec 12 2010, 22:53

Điều đầu tiên muốn nhắn gửi đó là bài viết này được thực hiện trong một phút quá rối vì ngỡ đã trễ hạn nộp... thế là thành ra chẳng có đầu tư chi hết. >"<



MAH LIFE, THE DAY BEFORE, UNTIL...

Một người bạn của tôi thỏ thẻ " Adam Lambert là Gay !"

...
...

Đến giờ, tôi ước như vào lúc đó, cái tin đó đã không đánh sầm vào tôi để khiến tôi phải sững sờ, thất vọng và nhảy dửng lên như thứ điên...

" Nói xạo, nói láo đi ! "

Một điều nữa, tôi từng tuyên bố trắng trợn " Mình ghét Gay "
Phải vậy, đó là tôi của một năm trước. Vào khoảng thời gian mà tưởng như cái đứa như vậy sẽ mang những tư tưởng lạc hậu, gò bó mãi trong đầu, và rồi cũng đến mà ôm nó ngủ cho đến hết đời.

Cái nhìn non nớt cạn kiệt của tôi vào cuộc đời lúc ấy vừa bảo thủ vừa cứng nhắc. Tôi từng ghê sợ thế giới thứ 3, từng tác động ánh mắt không mấy thiện cảm vào những đứa con của thế giới đó.
Cho đến giờ, kí ức của tôi về chính bản thân mình chỉ còn là một vùng mơ hồ, chỉ còn là những quan niệm, suy nghĩ mà khiến tôi, hay là những con người khác đang đọc những dòng này - có lẽ là thất vọng - ngoài ra, tôi chẳng còn ấn tượng gì nữa, điều đó khiến tôi xấu hổ thật sự.

Tôi biết tất cả những ai đã yêu quí Adam đều muốn nói về điều tuyệt vời nhất của anh. Muốn cho người ta biết anh tuyệt vời mức nào... Mỗi người đều có ý riêng của mình, và tất cả những gì các bạn ca ngợi về anh, về vẻ bề ngoài khiến tôi nao lòng, về nụ cười toả sáng của anh, về cả con người cùng đức tính và tài năng độc nhất của anh... những điều ấy đều chứa đựng trong tôi, là tất cả những gì tôi muốn nói. Nhưng như vậy thì, mọi người đã làm hết rồi, và tôi sẽ không lặp lại lần nữa. Tôi sẽ thể hiện nó theo một cách khác.

Điều đầu tiên mà tôi muốn biết...

" Một đứa ngờ nghệch như tôi còn có người nào thứ 2 trên cái mặt đất này ? "

Đợi chút đã, tôi sẽ nói về mình đầu tiên, và bạn sẽ hiểu.
Thắc mắc tại sao ? Đó là vì tôi đã từng chối bỏ con người mình, tự lừa dối rằng mình cũng bình thường như bao ai khác. Tôi cố tình chôn vùi bản thân vì e ngại sự xấu hổ.

Tôi sinh ra là một đứa con của một ranh giới khác, và tôi đã không muốn thừa nhận nó...

Tôi sẽ vẫn còn chìm đắm trong lớp vỏ bọc giả dối của mình cho đến trước khi Adam thừa nhận anh là GAY.
Tôi đang kể về mình khá nhiều, về sự chuyển biến trong con người tôi.
Nhưng đây mới chính là cách mà tôi muốn trao gửi, cách mà tôi mong người ta nhìn thấy sự tuyệt vời vô biên của anh khi anh bước vào cuộc đời tôi. Anh nói anh là GAY, anh nói anh là chính những gì anh đang thể hiện... Adam nói, anh là chính bản thân mình !

Phép màu nào cho tôi, điều gì tuyệt vời hơn khi một câu nói được đặt đúng chỗ ?
Tôi như thức dậy sau một cơn say quá dài. Như một cái máy bỏ quên từ lâu mà may mắn có một bàn tay con người sửa lại. Adam tự tin trên cuộc đời anh, anh tự hào về chính anh, những điều này không chỉ riêng mình Adam có, nhưng anh hơn người là vào lúc anh gật đầu thừa nhận " I'm Gay " !

Trong nhận thức kém cỏi của riêng tôi, tôi chưa từng thấy bất kì một ai khác dám làm điều tương tự. Có thể ai đó làm ở nhà, có thể họ làm trước mặt bạn bè, hoặc cho là họ " Ừ, tôi là vậy đó " trước một tập thể đi...

Nhưng thật sự, đôi mắt tôi, đôi tai tôi chưa từng nghe thấy bất kì một ai dám gật đầu trước toàn-thế-giới !!

Mắt tôi nhìn thấy anh, đôi tai tôi nghe anh, những tình cảm của con người đó, sự chân thật... trong tâm hồn anh. Adam lay tôi dậy, phá bỏ vỏ ốc khô cằn của tôi. Anh cho tôi thấy lại giá trị con người mình. Tôi tưởng như mình sẽ không bao giờ làm được.

Tôi từng không ưa những người như anh, tôi từng không thích những người có giới tính như mình. Nhưng tôi đã thôi tự nhạo báng vì tôi hiểu, " từng " và " bây giờ " là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.

Tôi sẽ không dùng những từ hoa mĩ, tôi không giỏi. Nhưng tôi biết nói sao cho hết tầm ảnh hưởng của anh đối với tôi ?
Tôi biết mình chưa phải là fan cuồng nhiệt của anh, chưa là một người hâm mộ nắm tường tận cả thông tin của anh. Nhưng tôi biết duy chỉ một điều, anh thực sự đã vớt lại hi vọng cho tôi, làm tôi nhận ra ánh sáng trên con đường thật của chính mình.

Con người này chỉ cho tôi cách tập cười trên thành kiến, kì thị qua những gì anh đang sống, đang làm...

Và tôi biết, chối bỏ chính mình là điều xấu hổ, hèn nhát nhất từng có.

" IT'S GET BETTER " ...

Adam, nếu ước mơ gặp anh là có thực... hãy để tôi, cám ơn anh một lần...






Tôi vốn yêu những điều mộc mạc, giản dị... như một người tên Kris. Nhưng tôi lại không cưỡng được anh, đó là sức hút của anh, tầm ảnh hưởng to lớn của anh không chỉ đối với riêng tôi. Mong rằng anh còn tiến xa trên con đường của mình, vì thật sự tôi chưa từng chiêm ngưỡng tài năng nào như anh xuất hiện và thay đổi tôi đến mức đó...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuuki
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 76
Join date : 05/09/2009
Age : 25
Đến từ : HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Tue Dec 14 2010, 12:14

MÌNH LUÔN



CÁM ƠN ĐỜI ĐỂ MỖI SỚM MAI THỨC GIẤC ĐỂ MÌNH CÓ MỘT NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG


Bắt đầu mính cũng biết thế nào là hoà chung một cộng đồng để yêu mến ,khi có một cái tên xuất hiện , một con người hiên ngang đứng trước dư luận mà sống và gặt lấy sự danh tiếng quý giá mà theo mình thì hiếm có ca sĩ nào làm được như thế một cách ngoại mục .Sự bắt đầu khi mình hâm mộ ai đó , được quan tâm và cảm nhận cùng thần tượng của mình , âu đó là lẽ quý nhất . Lần đầu khi các giác quan mình hơi rung lên vì nghe đươc bài hát hay , hay phải nói là đặc biệt của người bạn đã cho mình nghe mà mình không nghĩ nhỏ này cũng điên lên vì thần tượng ai đó chứ ! Mình ấn tượng khi giọng hát mạnh mẽ , ngân cao giọng " Whole lotta love " , nghe thật thấu vào lòng người chứ không đơn thuần là cất cao giọng hát và có lẽ từ đó mà mình cũng thần tượng người ấy mất rồi .Dường như , mình không biết từ bao giờ mình cũng đã biết yêu quý anh ấy , tuy anh ấy là một ngôi sao danh vọng , cách xa nửa vòng trái đất nhưng mình vẫn mến anh ấy , vẫn luôn cập nhật thông tin mọi lúc , lôi mấy tấm ảnh trong máy ra xem khi rỗi hoặc khi lúc mình lâm vào cảnh buồn nhất .



Bạn có biết người tôi muốn nói đến là ai không ?



Đối với những người bình thường không biết những cái đẹp thì họ sẽ suy nghĩ đôi chút và trả lời môt cách lững lờ với hàng ngàn cái tên nôi tiếng mà có khi họ cũng không hề biết tên .Đối với mình thì khi ai đó hỏi mình yêu ai nhất trong giới ca sĩ thì mỉnh không dám chắc là ai nhất định nhưng nếu hỏi mình ấn tượng và ngưỡng mộ về tài năng thỉ chỉ có cái tên

"ADAM LAMBERT"

Mỗi ngày , mình đều nghe nhạc của anh , tự hào khi mặc chiếc áo forumn cực đẹp do chị Sk trong Vad thiết kế , tự hào khi xưng danh "Mình là fan Adam " , khi thích ca sĩ nào đó , mình không quan tâm đến sự xuất thân từ họ hay lỗi lầm nào đó trong quá khứ của họ.Đôi khi, có vài người sẽ tròn mất ngạc nhiên khi tại sao mình lại thần tượng một người như vậy , họ thường hỏi lại mình một câu ngớ ngẩn: " Sao bạn lại thích Adam vậy , nó là gay mà ? "

hay như :"Nó có gì đâu mà bạn thích thế ? " ....

Đối với tất cả mọi người , thì họ có quyền thích các ca sĩ này nọ cứ phải để tâm trang phục , vóc dáng , khuôn mặt rồi mới đến giọng hát nhưng cái chính là họ rất thích đâm chọc vào khiếm khuyết của những người nổi tiếng . Xin thưa rằng , mình sẽ không tức giận đến nỗi sẵn sàng gây chiến bảo vệ thần tượng của mình , chỉ duy mỗi người có quan điểm khác nhau nhưng mình sẽ không thần tượng ai một cách nhanh chóng , cái đầu tiên mình cảm nhận âm nhạc là giọng hát hay , giai điệu rồi lời nhạc , sau đó mới đến khuôn mặt , vóc dáng . Xin nói thật rằng , đầu tiên khi gia nhập Vad mình cũng không hề thích Adam cho lắm , mình chỉ mới giai đoạn khởi đầu , và một thời gian khá dài tìm hiểu về anh , nghiền ngẩm bài hát của anh và mình đã yêu anh - con người hoàn hảo trong mình ., cảm giác cổ vũ hết mình thần tượng cuồng nhiệt rất vui , rất thoải mái như được lồng trái tim mình sống trong giai điệu , được trầm lắng hay bay bổng bới âm nhạc hay chợt buồn khi nghe bản nhạc buồn .Và đến giờ mỗi lần mình khoe tên " Adam Lambert" với khuôn mặt tươi vui , hớn hở và tràn đầy tình cảm dành vào đó .

Mình thầm cảm ơn vì cuộc sống đã dành tặng cho tất cả có một thiên thần bước ra từ bóng tối để khoe đôi cánh thiên sứ bừng sáng , đã cất tiếng hát cho mọi người , dung nhan thần thánh mà tạo hoá ban tặng .

Thật cảm ơn một người bạn đã cho mình biết đến Adam để mình dành tặng tình yêu vào anh , hơn cả thế là tình cảm tập thể cho nhau .

Cảm ơn anh Adam , anh đã mang đến cho mình sức sống khi mình chán nản nhất , cả tấm gương về dũng cảm nói ra sự thật và mình luôn thích điều đó , yêu lắm từ ánh mắt , nụ cười lúc lạnh lúc ấm , khuôn mặt lúc buồn hoặc nhí nhảnh như nít , tất cả mọi thứ ...

Mọi thứ trên thế giới quanh mình thay đôi khi thiên thần Adam xuất hiện làm bừng sáng bao tâm hồn chập chờn , toả ánh sáng màu nhiệm để thế gian có thêm một tài năng , cái đẹp lạnh lùng , giọng hát mạnh mẽ , ấn tượng mà thật trong trẻo .. Và có lẽ rằng đó chính là món quà tinh thần mà thế gian cho mình , bắt mình phải yêu quý , gìn giữ cùng tất cả mọi người cùng chí hướng .





GỬI ĐẾN CUỘC THI VIẾT VỀ CẢM NHẬN ADAM LẦN 2

DÀNH TẶNG TÌNH CẢM CHO ADAM

CHO MỌI NGƯỜI VAD !

dear - YuKI ^-^


Để dễ đọc YO sẽ sửa lại thành chữ màu trắng nhé [Admin-YO]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/
Baby_love_adam
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 925
Join date : 19/08/2009
Age : 28
Đến từ : Mad World

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Dec 15 2010, 00:49

VÌ SAO EM YÊU ANH?

Đã có rất nhiều người hỏi em câu này: “ Vì sao em yêu anh?” Và cũng như mọi người,em luôn trả lời vì anh đẹp,anh hát hay,anh sexy….bla bla bla. Nhưng đôi khi ngồi một mình, em mới nhận ra rằng em chưa bao giờ tự hỏi mình câu hỏi ấy. VÌ SAO EM YÊU ANH?



Anh. Gat đi hết mọi thứ nhé,vì chúng ta không cần bàn luận đến việc anh hát hay thế nào, anh đẹp trai ra sao, anh được bao nhiêu giải thưởng….Tài năng và vẻ đẹp của anh là điều hiển nhiên,em và mọi Glambert đều nhìn thấy. Và nếu chỉ có nhiêu đó, em đã chẳng thích anh đến giờ này, 1 năm 5 tháng kể từ ngày em biết anh. ( Có lẽ với anh chẳng là gì cả,nhưng thề rằng em chưa từng yêu người nào lâu như thế, kể cả những bạn trai trước đây, =))). Và tình yêu đó ko hề giống với tình cảm trai gái ( em ko hỉu vì sao mà em chưa từng mơ một lần dc làm bạn gái anh,hay hơn nữa là vợ anh), nó chỉ đơn thuần là sự kính trọng và yêu mến của em gái dành cho anh trai,một người anh phương xa. Vậy cái j đã khiến cho em đã,đang và sẽ yêu anh như vậy?



Câu trả lời rằng, đó là chính con người anh.



Trước hết,anh là hiện thân của những gì em mơ ước. Anh dám sống thật với chính mình,dù con người thật của anh ko hề hoàn hảo so với hình tượng mẫu mực mà anh gầy dưng được khi thi Idol. Anh can đảm thể hiện bản thân, và bỏ ngoài tai mọi lời chỉ trích. Em thì không thế. Em được sinh ra trong một gia đình truyền thống, và từ nhỏ đã được học cách giấu đi con người mình, chỉ trưng ra một cái được gọi là “hình tượng” : luôn lễ phép, lịch sự, biết điều, ngoan ngoãn….. Nhưng đó ko phải em,và chưa hề là em. Đó chỉ là một cái gì khuôn được nặn sẵn, khiến em ngộp thở, không thoải mái. Tuy vậy,em không đủ can đảm thay đổi mình. Nhưng từ khi gặp anh,em biết mình đã khác. Những thay đổi,tốt có, xấu có, đưa em về gần hơn với con người thật của mình. Và em học cách chấp nhận bản thân mình, học cách yêu thương và tin tưởng mọi người….Như Anh.



Và còn nhiều điều khác nữa. Ngày em cảm thấy tuyệt vọng nhất, em nhìn thấy anh đi cùng người yêu – chính xác hơn là người yêu cũ. Trước giờ em vốn chẳng tin rằng hai con người có thể làm bạn sau khi chia tay. Em thường lẩn trốn người ta sau khi kết thúc một mối quan hệ. Nhưng anh đã làm em nghĩ khác. Nhìn cách anh vui vẻ bên anh ấy,em biết rằng mình cũng có thể làm như anh, và đến giờ em đã có một tình bạn đẹp. Cảm ơn anh nhiều lắm.



Anh cũng dạy em cách đứng lên sau mỗi vấp ngã, và đương đầu với khó khăn của mình. Em sẽ ko quên sân khấu AMA tháng 11 năm ngoái, cái ngày xảy ra vụ scaldal lớn nhất trong sự nghiệp của anh. Cái ngày mà mọi Glambert đều lo lắng trước phản ứng của thế giới. Thế rối anh cũng đã vượt qua nó bằng một nỗ lực kinh người, một album hoàn hảo và cả một Glam Nation Tour tuyệt vời. Để rồi sau này có một con bé luôn tự nhủ với chính mình : “ Cố lên, Adam vượt qua được AMA thì khó khăn này của mình có sá gì!” Anh đã trở thành động lực của em như thế.



Và trên hết, anh mang cho em một gia đình lớn, một nơi mà từ lâu đã trở thành một phần trong cuộc sống của em. Em yêu mỗi lần online mà thấy nick mọi người đều sáng, thấy những dòng stt yêu thương dành cho anh trên FB, thấy cái cách mọi người dùng Anh để động viên nhau vượt qua khó khăn…. Những đêm thức trằng trông chờ MV,những lúc cùng nhau chia sẻ một clip, bấn một hình ảnh của anh, những ngày off tràn ngập yêu thương, và cả những cãi vã giận hờn và những trò “ tưng tửng” như thay ava hay để stt tập thể….Anh khiến em từ một đứa chỉ biết bản thân,bây giờ lại ngày ngày lằng nghe tâm tư tình cảm của người khác. Và em hạnh phúc lắm anh ạ.



Đã có lúc em mệt mỏi, đã có lúc em chùn bước trước những sự kiện xảy ra, đã có lúc em tự hỏi mình có cón yêu anh nữa không? Sau những cãi vã,rạn nứt, con tim em đã có một thời gian chai sạn, thậm chí muốn buông tay và vất bỏ mọi thứ thuộc về anh, vì đôi khi yêu anh không chỉ có hạnh phúc, mà còn có cả khổ đau và nước mắt. Và em biết,làm fan của anh thật khó. Nhưng chỉ cần nhìn mọi người vẫn động viên nhau yêu anh, nhìn nụ cười của anh tỏa sáng, tim em lại một lần khẳng định rằng tình yêu em dành cho anh còn đó,nguyên vẹn và đang phát triển nhiều hơn mỗi ngày…. Và không thể làm gì hơn được,em đành phải tiếp tục yêu anh thôi, hihi.



Có thể sau này em không yêu anh nữa…. Em không khẳng định một điều gì,anh nhỉ,vì không ai biết trước được tương lai….Nhưng hiện tại,anh trong lòng em luôn là một hình ảnh tuyệt đẹp,để mỗi khi nghĩ về em lại nở một nụ cười hạnh phúc. EM YÊU ANH THẾ THÔI, ^^.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ktgiis_92
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 231
Join date : 03/03/2010
Age : 25
Đến từ : Earth

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Dec 15 2010, 14:27

Lỡ hứa với seme nên đành phải viết, tuy bài viết có ngắn, không đủ để bấn nhưng vẫn tung lên vì tình yêu với Adam Mitchel Lambert ko thể nói hết được bằng lời.Cảm ơn vì đã đọc :D:D



Nếu có ai đó hỏi tôi rằng thần tượng của bạn là gì thì tôi sẽ không ngần ngại nói rằng đó là "Adam Lambert" và tôi tin chắc rằng bạn cũng không biết gì nhiều hay thậm chí bạn nghe đến cái tên này lần đầu.

[You must be registered and logged in to see this link.]
Adam Mitchel Lambert



Bạn hỏi tôi tại sao tôi lại thích Adam ư? Vậy bạn đã bao giờ thần tượng 1 ai đó chưa?

Thích đơn giản là thích thôi, nhưng với Adam thì là yêu rồi, không còn là thích nữa.

Anh ấy bước vào cuộc đời tôi thật nhẹ nhàng. Một lần tình cờ nghe được ca khúc "Time For Miracles" tôi thật sự ấn tượng về anh. Một giọng ca cao vút, chất giọng khỏe, ấm, truyền cảm, cực kì cảm xúc và da diết. Kể từ đó tôi đặc biệt quan tâm và tìm hiểu về anh, càng ngày tôi càng thấy thích anh hơn để rồi bây giờ anh là Idol lớn nhất trong lòng tôi.

[You must be registered and logged in to see this link.]
Number One



Tôi yêu tất cả những ca khúc của anh, yêu chất giọng cao , ấm của anh.

Với Adam, tôi yêu anh từ A đến Z.

yêu đôi mắt biết cười
Yêu khuôn mặt rạng ngời
Yêu nụ cười tỏa nắng
Yêu vẻ đẹp hút hồn
Yêu sự phá cách, nghịch ngợm của anh
Yêu giọng ca tràn đầy sức sống
Và yêu cả nn Tommy :D:D:D
.....
Tôi yêu anh còn bởi vì anh sống thật lòng mình, là chính mình, không lừa dối, không giấu giếm...Anh là Gay, nhưng anh không che giấu bản thân mình, vì thế mà tôi lại càng yêu anh.

Bất chấp miệng lưỡi thế gian có cay độc đến đâu anh vẫn đứng thẳng, vẫn cười, vẫn cống hiến, và tất nhiên vẫn có những Fan trung thành chúng tôi ủng hộ anh.

[You must be registered and logged in to see this link.]


Tôi luôn mong con người ấy không bao giờ thôi ca hát đến khi nằm xuống và tên tuổi của anh sẽ mại được ghi vào trong tim của tất cả mọi người như ông hoàng nhạc Pop MJ.

Yêu anh nhiều_my idol!

And love everybody!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


P/s:Vào đây để xem đầy đủ "http://me.zing.vn/apps/blog?params=ktgiis_92/blog/detail/id/943577821" :D
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kalt_Lambert
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1328
Join date : 17/07/2010
Age : 25
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Dec 15 2010, 20:33

Chú ý đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng:

1) bài dự thi rất hoang tưởng.
2) vẫn là lối viết vội vàng và kém phần hấp dẫn như thường lệ của Kalt ( nếu ai đó đã từng đọc nhiều thứ Kalt viết! )
3) Kalt còn rất nhiều điều muốn nói về anh nhưng nếu cho nó vào thì câu chuyện sẽ trở thành một mớ lộn xộn. Vì thế, để đảm bảo cho tính hoang đường và thói mơ mộng vốn dĩ của Kalt, tất cả đã bị cắt xén.
4) Rất là quan trọng đây, bài viết “hơi” dài một tí. Vì không giới hạn số từ cho nên…;))


Và bây giờ, welcome to my story.


[You must be registered and logged in to see this link.]



Hà Nội, 21h ngày 10/11/2020...


"Sáng mai chị có bận gì không, đi cafe với em nhé."
"Ừ, sáng mai chị cũng không bận gì."
"OK, gặp nhau chỗ cũ nhé."


Hình như hôm nay thằng nhóc đó về nước thì phải. Cũng đã hơn 1 tháng nay không gặp nó rồi. Kể ra thì...thấy nhớ nhớ. Mà thằng nhóc ra nước ngoài về keo bẩn hay sao ý, nhắn tin cho mình chứ không gọi điện. Haizzz, bọn ngoại quốc thay đổi con người nhanh thật.


Ngày hôm sau, tôi đến chỗ hẹn. Cậu ta đã ở đó từ khi nào. Ờ mà từ trước khi tôi đến chứ từ khi nào! Đôi khi tôi thấy mình cũng thật ngớ ngẩn, bất chấp việc tôi tròn 28 tuổi vào ngày hôm nay.


- Hey!_Hắn vẫy vẫy tay ra hiệu cho tôi.
- Em đợi lâu chưa?_Tôi hỏi.
- Mới có 5 phút thôi, happy birthday!!


Tôi nhìn vẻ mặt hớn hở của hắn hồi lâu, chờ đợi một món quà đưa ra, nhưng mà dường như là không có món quà nào dành cho tôi cả.


- Quà của chị đâu? Chúc mừng suông thế mà được à?? Đừng tưởng thành đạt rồi mà quỵt quà sinh nhật được đâu đấy nhá!
- Quà để sau đi, chị dạo này sao rồi??
- Sao là sao? Chị vẫn bình thường thôi, chỉ có ai đó đi nước ngoài về mà không mua quà nè, ki bo ra nè.


Hắn cười gian xảo, suy cho cùng, đấy cũng là nụ cười chối từ quen thuộc của hắn. Hắn biết hắn là em trai cưng của tôi mà, làm mặt vậy là tôi chẳng bao giờ gây khó dễ cho hắn được. Ngồi bần thần cạnh li cafe, hắn nhìn vào màn hình chiếc điện thoại tôi đang để trên bàn.



- Chị vẫn còn yêu Adam vậy sao?_Hắn đột nhiên lên tiếng.


Nhìn theo ánh mắt của hắn, tôi thấy trên màn hình nền của mình là gương mặt anh đang cười rạng rỡ, một nụ cười hoàn hảo đến từng chi tiết. Đó là nụ cười hút hồn, vô cùng quyến rũ, và đó cũng là nụ cười khiến cho lòng người cảm thấy nhẹ nhàng. Đã bao lần tôi nhờ nụ cười đó giải thoát cho tôi khỏi những rắc rối, những mệt mỏi mà cuộc sống này vô tình hay cố ý đè nặng lên tôi. Tôi đôi khi yêu nụ cười sexy của anh, và cả tiếng cười sảng khoái, hoàn toàn tự do của anh. Nụ cười ấy, nó dẫn dắt ánh mắt tôi đi về phía đôi môi gợi đầy quyến rũ của anh, và...


- Này, chị có nghe em hỏi gì không đấy??
- Hả, gì??!!


Giật mình tôi ngước mắt lên nhìn hắn và đưa ra một câu nói hết sức vô nghĩa lí. Rõ ràng là cứ mỗi khi nghĩ về anh là tôi lại để hồn lạc lối như thế. Thiệt tình...


- Thôi bỏ đi, nhìn là biết chị vẫn còn yêu Adam rồi, đờ cả người ra thế kia cơ mà!


Tôi cười trừ, còn biết nói gì đây, khi mà hắn đã quá hiểu tôi rồi.


- Chị yêu Adam lâu thật đấy, haizzz…
- Em thở dài gì vậy?? Chứ em nghĩ chị yêu Adam chỉ trong chốc lát thôi sao? Nếu em nghĩ như vậy thì em không hiểu chị chút nào rồi.
- Chị đừng nghĩ thế, ý em là...ừm...chị chưa bao giờ kể cho em nghe chị yêu Adam như thế nào thôi.
- Em muốn nghe à?
- Ừm, chị nói em nghe đi.
- Một ngày đẹp trời cách đây 11 năm, cái tên Adam Lambert lần đầu tiên được ném vào chị. Hồi đó, chị đâu có thèm để tâm Adam Lambert đó là ai đâu. Rồi khi xem MV của anh, chị còn kêu là: "trông như ái ý!".Nhưng sau đó, vào một đêm tối trời, chị mở radio lên nghe. Chỉ là như mọi lần thôi, buồn chán khi học bài, chị lại nghe nhạc. Hôm đó chị đã nghe được bản What do you want from me, chị cảm thấy rất thích. Đơn thuần chỉ là thích một bài hát, vậy thôi. Rồi sau đó, chẳng hiểu thế nào mà thích Adam, chị không nhớ nữa.
- Chị thật là...Thích vì lí do gì mà không nhớ nữa à? Em nghi là chị hám trai đẹp thôi!
- Ý em là sao? Adam là trai đẹp à?? Đừng nói thế chứ, chị buồn cười lắm rồi đấy!_Tôi bật cười.
- Chứ không phải à? Đẹp vậy mà.
- Adam không đẹp, không có một gã nào được gọi là đẹp khi mà đó là một gã đồng tính, trông béo ú, và hơn thế là mặt thủng lỗ chỗ cả.
- Vậy chị yêu cái gì ở Adam thế?_ Hắn nhìn tôi với vẻ khó hiểu.
- Cái mặt thủng lỗ chỗ của anh.
- Cái gì???
- Ha ha, đùa mà, 10 năm trước, mọi người nghĩ thế đấy. Hầu như tất cả kì thị Gay, vì thế mà anh không được coi là đẹp. Chỉ vì anh là Gay. Em có hiểu không, khi mà chị kể cho mọi người về anh, họ làm mặt khinh bỉ, nói một câu: "eo ơi". Lúc đó chị biết, chỉ vì anh là GAY.
- Chẳng bù cho bây giờ, nhỉ? Bây giờ giới tính thứ ba được công nhận rồi.
- Ừ, hồi đó mấy con bạn chị tẩy chay Adam, một phần vì anh là Gay, một phần là vì chị thích Adam cuồng quá.
- Sao lạ vậy??
- Bình thường thôi mà, người ta thường thấy ngứa mắt khi thấy một ai đó quá cuồng loạn một thứ gì.
- Ừm, em hiểu. Mấy con bạn chị cũng thật là...
- Nhưng ít ra thì cũng có chút an ủi đối với chị. So với mấy đứa con gái thì mấy thằng con trai có vẻ dễ chịu hơn hẳn. Chị thực sự cảm động khi chúng nó không tỏ ra gay gắt với Adam. Chí ít thì, cho dù chúng nó không thích thì chúng nó cũng mỉm cười và gật đầu. Chị có thể hiểu rằng chúng nó tôn trọng chị.
- Chẳng phải thằng con trai nào cũng tốt tính như thế sao? Như...em chẳng hạn!_Hắn nhún vai và cười.


Tôi cười. Rồi im lặng. Tôi ngồi trầm tư nghĩ về thời xa xưa.Cũng đã hơn 10 năm trôi qua, nhưng tình yêu của tôi đối với anh không hề thay đổi. Tôi nhớ những giây phút đầu tiên anh bước đến bên cuộc đời tôi. Anh thực sự rất ngốc khi chọn thời điểm đó, bởi đó thực sự là khoảng thời gian khó khăn đối với tôi. Tôi hoàn toàn không có gì, không một thứ gì sẵn sàng cho một tình yêu lớn. Máy tính hỏng, điện thoại cùi, tiền không, thời gian không. Mọi thứ dường như đều là chướng ngại ngăn không cho tôi đến với con đường giải trí của anh. Và tôi đã không màng đến anh trong lần đầu tiên tôi nghe đến tên anh. Với tôi, tên anh cũng chỉ như tên một ca sĩ nào đó trong vô vàn những ca sĩ khác trên đời này, chẳng có gì nổi bật. Nhưng có phải là anh đã dàn xếp từ trước để tôi phải biết đến anh không? Chỉ một giai điệu vang lên, đúng thế, chỉ một lần.Vậy mà tôi đã chết ngay giây phút ấy. Để rồi hàng đêm chờ đợi chỉ để nghe anh hát trên radio. Cảm giác thật tuyệt khi tôi nhắm mắt lại, để cho giọng hát của anh len lỏi trong tâm hồn, cùng với âm nhạc. Nó thực sự là hoàn hảo. Anh, hay âm nhạc của anh đã truyền đủ cho tôi cảm xúc, để tôi có thể ngân nga giai điệu và cảm thấy đau đớn trong lòng. Phải, tôi đã cảm thấy đau bao nhiêu lần khi nghe bài hát đó. Và cho đến giờ, cảm giác đó vẫn còn tồn tại, rõ rệt như chỉ mới ngày hôm qua. Hoàn toàn bị mê hoặc bởi bài hát của anh, bởi giọng hát của anh, tôi bắt đầu tìm hiểu về anh, như cái cách mà tôi vẫn làm với những nghệ sĩ mà tôi cảm thấy thích. Mò mẫm đi tìm nhạc của anh, tải về album của anh, tìm hình ảnh của anh, tôi làm những điều đó như một kẻ thèm khát anh đến cuồng dại.Đôi khi tôi cảm thấy chán nản khi hình ảnh của anh thật quá khó kiếm trên google, và đôi khi cảm thấy lạc lõng và vô định khi search cái tên Adam Lambert trên những trang âm nhạc. Tôi không có nhiều thời gian, tôi chỉ có thể chọn bừa một bài hát có tên anh, down về nghe, và giữ lại những bài mà tôi thích. Không cần biết nó xuất phát từ đâu, có từ bao giờ. Bởi vì tất cả những gì mà tôi cần là giọng hát của anh, chỉ thế thôi. Tôi cảm thấy mình như đang điên, khi mà ngồi ôm cái điện thoại, nhắm mắt lại và nghe anh gào thét. Ừ, tôi chẳng nghĩ ra được cái từ nào cả ngoài từ gào thét. Tất cả chúng, khi anh hát một đoạn nhạc dài thật dài mà không cần lấy hơi, khi mà anh ngân lên những nốt cao nhất và không có dấu hiệu dừng lại, đó là cái thứ tôi thèm khát đến chết trong mỗi bài hát của anh. Và tôi tha lôi nhạc của anh đi đến mọi nơi mà tôi có thể, nghe nhạc của anh mọi lúc mà tôi rảnh rỗi. Và tôi cảm nhận được mình đang thay đổi,vì tôi đã thực sự điên cuồng, vì anh. Mật độ xuất hiện của cái tên Adam Lambert trong đầu tôi ngày càng dày. Nó hiện hữu ngay khi tôi vừa tỉnh dậy, trên đường tôi đi học, trong cả giờ học khi mà tôi đang buồn ngủ, nó có thể xuất hiện bất cứ lúc nào! Cứ như thế, mỗi khi đầu óc tôi trống rỗng thì cái tên anh lại đùng đùng xuất hiện! Dần dần, nó trở thành nỗi ám ảnh của tôi, và tôi thì...hoàn toàn thích điều đó. Tôi chăm chỉ kiếm hình của anh, hằng đêm. Mặc kệ cho cảm giác mệt mỏi sau một ngày học hành vật vã, tôi vẫn ôm cái điện thoại của mẹ,vào google mà search hình Adam. Ngày qua ngày, tôi chỉ biết search và search,cho đến tận trang google cuối cùng tôi mới đầu hàng và...search lại từ đầu! Thế là bộ sưu tập hình Adam bắt đầu. Nếu như ngày xưa tôi có đến hàng trăm cái ảnh Sesshomaru thì bây giờ là Adam. Tôi như một kẻ điên khi cứ ôm khư khư cái điện thoại, zoom ra zoom vào cái ảnh Adam, soi trên soi dưới đủ mọi góc của bức ảnh.Soi cho ra từng chi tiết trên trang phục anh mặc, đếm cho đủ anh có bao nhiêu cái khuyên tai, nhìn cho ra màu mắt của anh. Tôi không thể nào đi ngủ mà không được nhìn anh một lần. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu có phải mình yêu anh vì vẻ đẹp của anh hay không. Bởi anh thực sự quá quyến rũ và hấp dẫn. Cứ thử một lần ngắm nhìn thật kĩ anh đi, thực sự không thể nào thờ ơ với đôi môi kia, đó là đôi môi hoàn hảo nhất mà tôi từng thấy. Cũng không thể nào thoát khỏi ánh mắt của anh,nó như một thứ bùa mê làm cho tôi cảm thấy mất kiểm soát mỗi khi nhìn vào đó. Anh đã giết chết tôi khi tôi xem anh trả lời phỏng vấn, cử động đôi môi của anh, cái cách anh cười, và nói, cả ánh mắt nữa, hoàn toàn là hấp dẫn. Còn giọng nói của anh, chưa bao giờ tôi thấy một thứ gì đẹp và ngọt ngào hơn thế. Thế đấy, vẻ đẹp hoàn mĩ của anh khiến tôi cảm thấy hoang mang cực độ. Tôi ngờ vực mình đã bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của một gã nào đó. Nhưng chỉ cần anh cất lên giọng hát, tôi không còn nghi ngờ gì nữa, bởi thứ đầu tiên khiến tôi yêu anh chính là giọng hát của anh. Vẻ ngoài của anh cho dù hoàn mĩ đến mấy cũng chỉ là một thứ khiến cho tôi thêm yêu anh hơn mà thôi. Và trên chặng đường tìm hiểu về anh, tôi nhận ra nhiều điều từ anh. Anh bị áp lực, và anh dẫm đạp lên nó để đi lên. Anh bị đả kích, nhưng anh vẫn không vì thế mà e sợ. Anh không xin lỗi vì hành động nhất thời của mình, tôi đã thấy anh thật kiêu căng, ngạo mạn. Nhưng rồi để nhìn đằng sau những gì báo chí nói, tôi thấy anh không hề sai, chỉ là biểu diễn, chỉ là cảm xúc, mọi người có thể làm thế thì tại sao anh lại không chứ??? Ừ, chỉ vì anh là Gay! Cuộc sống đã đẩy cho anh quá nhiều sự bất công, nhưng anh đã thật can đảm mà đứng lên, cố bỏ mặc những lời đàm tiếu, những lời nói không hay, hay thậm chí là cả một bài hát chế giễu giới tính của mình. Và anh đã không sai lầm. Anh dám đứng lên bảo vệ chính mình, và anh được mọi người ủng hộ. Chẳng phải là sau khi anh công khai giới tính, mọi người cũng có thêm dũng khí để nói lên Mình Là Ai đấy sao?


- Chị, im lặng vậy? Lại đang nghĩ gì sao?


Giọng nói của hắn vang lên làm đứt ngang dòng suy nghĩ của tôi.


- Ừ, chỉ là nghĩ về Adam thôi. Em nhắc tới Adam làm chị nhớ lại nhiều chuyện quá.
- Có lẽ lần sau em nên khôn ngoan hơn.
- Hả? Ý em là gì?
- Em không nên nhắc đến Adam trước mặt chị, bởi vì như thế chị sẽ chỉ nghĩ về Adam thôi, mà không thèm đoái hoài gì đến em cả.
- Em đang ghen với Adam sao??


Tôi nói và đưa tay ra định xoa đầu hắn nhưng hắn đã nhanh nhẹn né đầu qua một bên. Thay vào đó, hắn nắm lấy bàn tay tôi.



- Tay chị lúc nào cũng lạnh vậy sao??
- Chỉ mùa đông thôi, cảm giác để tay mình lạnh cóng cũng tuyệt lắm!
- Chị thật là...Sao lại có ý nghĩ kì quái như thế chứ!_Hắn vừa nói vừa áp bàn tay tôi lên má hắn_Chị có thấy ấm hơn không?


Hắn nhìn tôi và tặng tôi một nụ cười nửa miệng hiếm có của hắn. Cũng may là hắn không cười kiểu đó với tôi nhiều. Như thế sẽ thật tệ vì...tôi có cảm giác thật lạ khi hắn làm như vậy.


- Không ấm chút nào hết, mà là...nóng bỏng!_ Tôi trả lời.


Tôi cười, và hắn cũng cười. Cảm giác có một chút ngại ngùng,tôi rụt tay lại. Ôi chúa, cảm giác đó cũng tuyệt phải không, như có một luồng hơi ấm truyền qua tay tôi. Điều đó làm tôi tự hỏi, tay mình đã lạnh như thế bao lâu rồi, chỉ mới mùa đông này hay đã quá nhiều mùa đông trôi qua mà tay tôi vẫn lạnh như vậy?


- Ừm...Công việc của chị dạo này vẫn ổn chứ?
- Ừ, dĩ nhiên, không vấn đề gì.
- Thế còn Hiệp Hội Gay-Les Đông Nam Á thì sao?
- Vẫn ổn, có phần phát triển hơn thì phải. Cũng được nhiều người ủng hộ mà.


Lại im lặng, chuyện công việc luôn là thứ chuyện chán ngắt nhất trên đời này! Tôi lơ đãng nhìn vào tách cà phê đã vơi quá nửa của mình,lòng thầm nhủ sẽ không uống cà phê nữa, dạo gần đây tôi sử dụng cà phê quá nhiều, và điều đó thì không tốt cho sức khoẻ một chút nào cả.


- Sao chị chưa lấy chồng nhỉ?


Tôi ngước mắt lên nhìn hắn, ngạc nhiên khi hắn hỏi tôi như vậy.


- Sao tự nhiên em lại hỏi vậy? Chẳng phải chị đã nói với em rồi sao? Chị muốn đi Tây Ban Nha trước 30 tuổi, và chừng nào chưa đi Tây Ban Nha thì chị chưa lấy chồng đâu!
- Sao lại phải thế chứ?_Hắn thở dài.
- Sao là sao?? Mà em không lấy vợ đi à?? Còn hỏi chị thế nữa!
- Không được, vì....
- Vì sao?
- Vì người em yêu lại muốn đi Tây Ban Nha rồi mới lấy chồng cơ!


Óc tôi nhũn ra. Hắn nói vậy là ý gì????????????


- Trên đời này còn có một cô gái điên như chị sao?? Hay là em bảo nó đi cùng chị đi!
- Em chẳng thích! Em ước gì cô ấy có thể dời chuyến đi ấy lại. Sau khi bọn em cưới nhau thì đi nghỉ tuần trăng mật ở Tây Ban Nha cũng được mà. Sao cứ nhất thiết là phải đi trước khi lấy chồng chứ!
- Sao em không nói với cô ấy đi!
- Thì em đang nói đây!


Hắn làm vẻ mặt giận dỗi giả vờ và ngó lơ chỗ khác. Óc tôi "lại" nhũn tiếp.


- Em muốn xin lỗi chị một chuyện._Hắn nói và ngước mắtl ên nhìn tôi.
- Chuyện gì?_Cổ họng tôi như bị nhét cái gì đó vào, thật khó khăn để nói ra được một câu thản nhiên như thế.
- Em đã nói dối chị.
- Nói dối cái gì????
- Thực ra...ừm...em nghĩ là mình nên thay đổi cách xưng hô rồi.
- Là...là sao??_Tôi nhận ra mình đang lắp bắp, một biểu hiện của sự mất bình tĩnh.
- Em...ai da, khó nói thật. Thực ra em không phải...aaaaaa, khó quá đi! Thực ra em hơn chị 1 tuổi đó, không phải ít hơn một tuổi đâu!


Cái gì đang xảy ra thế này?? Óc tôi nhũn thành nước rồi mà mọi chuyện vẫn tiếp diễn sao??
- 5 năm, lừa dối chị và thú tội sau 5 năm à??
- Anh không cố ý mà.
- "Anh" nữa à??! Trời ơi!_ Tôi giơ hai tay lên trời và mồm thì há ra.
- Thật khó để không lừa dối em lúc đó. Lúc đầu anh chỉ định đùa vui thôi, nhưng mà....Em không biết là lừa dối em vui thế nào đâu!
- "Vui" !??! Lại còn thế nữa!!
- Anh có thể mãi mãi giấu bí mật này, và điều đó cũng có nghĩa anh sẽ mãi mãi có được tình bạn của em. Nhưng để đi xa hơn, anh phải đối mặt với điều tệ hại này.


Ờ, giờ thì tôi cũng không biết nên nghĩ gì, nên làm gì nữa!


- Em không vui?
- Không.
- Em ghét anh?
- Không...biết.
- Vậy...em có thể...cho anh...
- Cơ hội á? Không!
- Sao lại không???? Anh không phải kẻ ngốc. Anh sẽ không nói ra điều này nếu anh không biết rằng em cũng thích anh!
- Anh tự tin gớm nhỉ?


Ấy chết, mình vừa lỡ mồm gọi hắn là “anh” rồi!


- Em cứ phủ nhận nếu muốn. Nhưng hãy nhớ lại xem em đã như thế nào khi không có anh hả? Cứ nghĩ đi, anh không vội đâu!


Chết tiệt! Cái này tính sao giờ?? Loạn rồi, loạn óc rồi. Rõ ràng khi không có hắn, tôi hoàn toàn cảm thấy...Đừng có bảo là hắn nói đúng chứ!!


- Em ổn không?
- Không....biết!!
- Thôi, bỏ đi, về nhà nghĩ tiếp! Anh có quà cho em này.


Hắn nói và lôi ra một cái hộp nhẫn. LẠY CHÚA, đừng có đẩy mọi chuyện đi quá xa như thế chứ! Mắt tôi gần như lọt tròng ra khi thấy hắn mở cái hộp. Bên trong là một chiếc nhẫn mặt đá rubi đỏ. Không có gì phải bàn trừ việc trên mặt đá có khắc...Eye Of Horus. Vấn đề là làm gì đây?? Tôi MUỐN có nó!


- Cầm lấy đi, chỉ là quà sinh nhật thôi mà!


Tôi đưa tay cầm lấy món quà, cảm giác...rất tuyệt!


- Cảm ơn, nhưng bây giờ tôi phải đi đây, cậu ở lại nhé,tôi...rất vội!
Tôi nói và đứng dậy quay lưng đi, nếu tôi ở đây thêm một giây phút nào nữa, chắc chắn tôi sẽ yếu đuối và làm điều gì đó sai lầm! Vậy nên, trong 36 kế, chuồn là thượng sách! Đi chưa được hai bước chân, tôi cứng người như bị sét đánh trúng, là bởi câu nói của hắn:


- Nhớ đeo đúng ngón nhé!


Lạy chúa, ngón nào thì là đúng đây??? Tôi nhăn mặt và sải chân bước thẳng đi không thèm quay lại. Và xin thề, hắn đang cười sau lưng tôi! Adam, anh bảo em phải làm gì đây??

[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]



Ngoại truyện:


Adam, em chưa từng nghĩ mình sẽ thần tượng một ca sĩ nào. Trong quá khứ, từ cái hồi bọn bạn em thần tượng F4, em đã khinh bỉ cái lũ F4 ấy, chỉ là một bọn thần tượng ngớ ngẩn và sẽ xịt ngóm ngay tắp lự. Nhưng em cũng không ngờ lại có một ngày em thần tượng một gã đến điên cuồng như thế này. Em không phải là một crazy fan thực thụ, không phải là một Glambert chân chính, em chưa bao giờ cuồng loạn đủ độ cả. Nhưng em dám nói một điều, anh là thần tượng đầu tiên của em, một thần tượng thực sự! Một người mà em yêu mến từ chính nhận thức của mình mà không bị ảnh hưởng của một người, hay một thế lực đen tối nào đó (?!!!) Và em nghĩ anh hẳn là một người đặc biệt, vì anh đã làm thay đổi suy nghĩ của một con người-khá là bảo thủ-là em! Em sẽ không nói mình cuồng loạn anh ra sao, vì nếu so sánh với những Glambert thì nó chỉ là một điều tầm thường. Nhưng em muốn anh biết, khi em đã yêu anh ở một mức độ hoàn toàn khác như vậy, thì cũng có nghĩal à em mãi mãi yêu anh như vậy, không gì có thể thay đổi. Cảm ơn anh nhiều vì đã để em biết đến anh, yêu anh, và cảm ơn anh vì những gì anh đã cho em thấy, cái cách mà anh sống và đứng vững trên cuộc đời này. Em đã có những người bạn thật sự tuyệt vời, nhờ anh. Em đã cảm nhận được họ, tình cảm thực sự của họ dành cho em. Em tìm thấy em trong con người họ, và cũng vì thế mà em yêu họ thật nhiều. Anh không tin nổi đâu, khi em nhận ra một trong số họ có suy nghĩ thật giống em. Thậm chí cả cái cách người nói ra những thứ người đó nghĩ cũng hoàn toàn như những gì em muốn nói. Bản sao ư? Em gần như nghĩ thế đấy. Em đã tìm ra những phần trong con người em ở một nơi xa xôi nào đó, và tất cả là nhờ anh.Trong cái thế giới tẻ nhạt của em, em chưa bao giờ mơ đến một cuộc sống đầy tình yêu như thế này. Nhưng anh đã đem nó đến, cái thứ cảm xúc thiêu đốt con người. Em yêu anh, em yêu bọn họ - Glamberts! Đó hoàn toàn là tình yêu. Anh có thể không biết, nhưng có một giai điệu đã đem đến cho em một thông điệp hoàn hảo: All We Need In This World Is Some Love…

[You must be registered and logged in to see this link.]


The End.


Cảm ơn mọi người đã đọc ( vì nó "hơi" dài )
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nats.3493.drip
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 373
Join date : 27/02/2010
Age : 25
Đến từ : Here and There

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Dec 15 2010, 22:02

thứ nhất, mình biết hôm nay đã là ngày cuối cùng, muốn viết mà không thể gom ý trong đầu lại được

thứ hai, không có lý do nào có thể biện minh cho sự chậm trễ này, mình thật sự thật sự thật sự cảm thấy lương tâm cắn rứt

thứ ba, bản thân là cực kỳ vụng về, câu văn có thể xem là "ném nhẹ cũng gây chấn thương sọ não", mong mọi người thông cảm

thứ tư, lúc đầu Nat nghĩ sẽ viết cái gì để rút nước mắt người ta, nhưng nghĩ lại nếu viết thế thì mình đã không mang tên Nát nữa, cho nên hành văn theo kiểu 3 xu, xin các bạn đừng quăng dép.

CHỈ CÓ MỘT ADAM THÔI MÀ


Bản thân mình chưa bao giờ thực sự nghĩ "Tại sao lại thích Adam ?" hay là "Thích Adam ở điểm nào ?". Nếu phải nói ra tại sao mình lại thích Adam thì mình không thể trả lời một cách rõ ràng được. Không, thật ra muốn nói rõ ra thì cũng được, nhưng vừa nói vừa toát mồ hôi, run lẩy bẩy, thở dốc, hưng phấn tột độ thì cũng bằng 'không biết nói sao' thôi.

Đương nhiên nếu ngay trước mắt thì chắc chắn là thích anh vì giọng hát leo tít lên ngọn cây, không kêu thì không chịu xuống mà có kêu thì cũng không thèm xuống luôn.

"Anh ơi ! Anh ở trên đấy có mát không ?"

Tài năng của Adam thì khỏi phải nói đến, sẽ có kẻ tủi thân, một tài năng không thể phủ nhận. Họ bảo hoàn cảnh nhạy cảm của anh khiến tài năng ấy bị khỏa lấp. Thì đã sao, đến giây phút cuối cùng họ cũng phải thừa nhận, anh không chỉ là 'giỏi' mà anh chính là một thiên tài. Những người nhấn nút dislike có lẽ là họ bị khiếm thính, cho nên mới uất hận vì không thể nghe được âm thanh thần thánh ấy, đúng, mình dám khẳng định âm thanh mà Adam sáng tạo ra là thần thánh, là âm của ngọc lưu ly va vào nhau. Giọng hát của anh có sức mạnh vô cùng lớn, nó dội vào tim mình y như loa 50.000 GHz, mình tin chắc nếu nghe Adam bằng xương bằng thịt hát ngay trước mắt mình thì có lẽ đã không kìm được mà nước mắt rụng như sâu đo.

"Một người bình thường hét liên tục vào một cốc nước trong vòng 6 năm trời có thể đun sôi cốc nước ấy. Em nghĩ chắc anh chỉ cần 6 tháng thôi..."

Nếu đi theo thứ tự những điều khiến mọi người nhìn thấy Adam thì tiếp theo sẽ là vẻ đẹp hết sức là 'không biết nói sao' của anh. Phải nói là anh xấu, anh là một chú vịt con xấu xí trong một bầy vịt sớm muộn gì cũng bị đem làm gỏi. Nhưng mà mình thích cái vẻ 'xấu' đó của Adam, thích làn da so với mình chỉ có hơn chứ không có kém của anh, thích cái mũi ít có nhỏ nhắn lắm của anh (mặc dù có cái quan niệm mũi to thì chỗ đấy đấy cũng to), thích cái bờ môi mỏng lét mà anh còn cố chu ra (điều đó chứng tỏ anh hồi đi học già mồm vô cùng...), nhưng mà anh chu mỏ ra nhìn gợi tình vô cùng, mình còn thích luôn cả cái mặt 'khuôn mâm đầy đặn' cộng với thân hình không thua gì đòn bánh tét của mấy dì đem tặng bà ngoại nhà mình ngày Tết.

Nhưng nói cho nghiêm túc thì ở Adam có một vẻ đẹp rất đặc biệt, nó không phải là loại đẹp theo một tiêu chuẩn nào đó, mà đó là dạng vẻ đẹp khiến người ta nhìn vào cảm thấy dễ chịu, càng nhìn mới càng thấy lộng lẫy hơn. Nhìn lâu đâm ra ghiền luôn, mỗi ngày không nhìn chịu không được.

"Anh à~ anh là Gấu mập quần đùi xanh da trời lộng lẫy giữa nắng Miami vàng rực rỡ..." (ọe cái gì mà ọe ?!)

Và điều quan trọng nhất mà mình thích ở Adam đó là cá tính của anh. Chắc cũng chẳng còn ai lạ gì với cái kiểu hành xử gây bất ngờ của anh. Đối với mình mà nói, anh là một linh hồn tự do, anh như một nhà đầu tư không thèm nghe theo thị trường mà lại cứ làm theo ý thích của mình (cho nên anh mới đi làm nghệ sĩ chứ không phải mở doanh nghiệp). Người ta thích anh để mái hạ, anh vuốt ngược lên kiểu Elvis, người ta thích anh bảo anh để tóc dài, anh chơi cạo phắt một bên đầu (lần đó suýt đứng tim), người ta muốn anh hát nhạc hàn lâm, anh tung ra một single làm những 'người ta' kia phải lọt ghế, người ta bảo anh đừng có hút bụi nhạc công nữa, thế là anh đợi đến khi đi tour độc lập 'mình ta một cõi' chuyện nó lại đâu vào đấy. Tính cách của anh chí là tùy hứng và đáng yêu như thế, mặc dù theo một số thành phần bất hảo gọi đó là 'tùy tiện' và 'phóng đãng', nhưng điều đó lại càng cho thấy rằng rõ ràng họ nghĩ Adam thật là tự tại và phong lưu, chỉ là xấu hổ không dám thừa nhận.

Ngoài ra, những điều trên còn chứng minh lòng dũng cảm vô bến vô bờ của Adam. Mặc dù lúc những người đáng khinh kia đến móc mỏ anh, có thể thấy anh trả lời bằng một giọng nói khô khốc giống như đang muốn óa khóc mà cứ phải nuốt vào. Nói đến đây thật sự không khỏi khiến mình ứa nước mắt, anh hiền lành như vậy, anh nhân hậu như vậy, nụ cười của anh ấm áp như vậy, tại sao người ta không chịu hiểu, cứ ôm khư khư một quyển "Thiên Sách" mà vứt bỏ những quyển sách khác, vô hình chung đã quăng luôn cả trái tim của một con người vào thùng rác, tính chạy ra nhặt lại thì ai dè bị con *** hoang tha đi mất rồi. Vậy mà anh vẫn đứng lên, anh vẫn tiếp tục hát, anh vẫn nói rằng anh tin vào tình yêu và tình yêu sẽ vượt lên tất cả. Mình yêu Adam là vì điều đó.

Tựu chung lại, có lẽ mình thích Adam là vì anh đã mang đến cho mình nhiều suy nghĩ, vui cũng có, buồn cũng có, điên điên cũng có. Hơn hết là mỗi lần nhìn vào anh, nghe anh hát, mình lại có thể thành thật với chính bản thân mình, điều mà trước nay chưa thể làm được. Còn nói thích Adam ở điểm nào, thì chắc là ở điểm 'I am who I am' của anh thôi, vì Adam chỉ có một, mình vốn không có sự lựa chọn, thích chính là không lựa chọn, không suy nghĩ, thích chính là thích thôi.

Nhìn lên bầu trời đầy sao hát :"Riêng mặt Giời chỉ có một mà thôi, và Gấu Mập chỉ có một trên đời~"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://my.opera.com/PutnNat
kyra_glam
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 762
Join date : 14/05/2010
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Wed Dec 15 2010, 23:42

Cho tới h phút nộp bài này Kyra vẫn ko hiểu tại sao mình có thể hoàn thành nó trong khi còn 57 phút nữa là hết hạn #9 (Đúng ra là ngồi viết tiếp những gì Kyra đang viết dở #53 )

Thôi ko dài dòng văn tự nữa, Kyra nộp bài đây, have fun reading ^^

___________________________________________________________________________________________

SOMETHING SPECIAL


8/12/2010

Tôi cần phải viết lại ngay không thì tôi sẽ quên đi mất. Nhưng mà tôi không muốn quên, vâng, nhất quyết không muốn quên đi giấc mơ đó…

Tôi thường rất ít mơ, mà mơ về “người thật việc thật” lại còn ít nữa. Nhưng không hiểu sao, không biết có phải do “có duyên” hay là gì không mà đây là lần thứ ba tôi mơ về anh… Lần thứ ba, và đó là giấc mơ đẹp nhất trong ba giấc mơ của tôi về anh…

Tôi không nhớ nó bắt đầu thế nào nữa, không hiểu tại sao tôi lại có mặt ở đó. Bắt đầu giấc mơ, tôi thấy mình đang ngồi tại một nơi mà khung cảnh giống như một buổi họp báo. Đèn flash nháy liên tục không ngớt. Khi mà tôi còn chưa kịp thắc mắc rằng tôi đang làm gì ở đây thì anh xuất hiện, giải đáp câu hỏi của tôi. Anh bước ra, thật giản dị và quan trọng hơn là thật… gần. Có lẽ tôi chỉ cần bước một vài bước nhỏ thôi là tôi có thể chạm tới anh rồi. Sẵn có máy quay trong tay (không hiểu sao tôi lại có nó nữa), tôi lập tức quay phim mà không cần phải nghĩ ngợi. Lạ một điều là khi máy quay tôi bật lên, tất cả những người đứng trước tôi đều dạt sang hai bên, như thể họ biết tôi đang quay vậy. Tôi cứ thế đứng đó, ngắm anh và quay. Rồi dường như việc tôi quay phim tác động rất lớn tới anh, anh luôn nhìn thẳng vào máy quay của tôi, mỉm cười – nụ cười “giết người” của anh (như thường lệ). Đôi lúc anh giơ tay ra hiệu với tôi rằng: “Làm ơn đừng quay anh nữa mà!”. Tuy anh nói vậy nhưng tôi vẫn tiếp tục quay vì dường như tôi biết rằng anh chỉ đùa mà thôi, tôi biết vậy mà. Được thể, tôi càng gí gần máy quay vào anh hơn nữa. Anh cười, và cười lớn thành tiếng… Và tôi như đuổi theo anh để quay được anh, đúng như kiểu “được thể lấn tới”…

Rồi giấc mơ của tôi vụt đứt quãng, tôi bỗng thấy mình xuất hiện ở một nơi như công viên vào buổi tối. Tôi đứng ở đó và anh đang đứng cạnh tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất vui vẻ, như thể hai người bạn rất thân của nhau, à không, giống như kiểu tôi là em gái của anh vậy. Tôi không nhớ chúng tôi đã nói với nhau những gì, nhưng có một điều tôi nhớ chính xác được là tôi quay sang “bắt đền” anh. Lúc đó anh gần như hoảng hốt vì không hiểu anh đã làm gì sai để tôi gần như khóc như vậy. Tôi giả vờ mếu máo bảo anh rằng:
- Anh có nhớ hồi GNT anh qua châu Á, đi vòng vòng mấy nước kiểu Singapore, Phillipinies, Hong Kong… không?
Anh gật đầu, mặt vẫn có nét hốt hoảng nhìn tôi. Tôi mếu máo tiếp:
- Đấy, hồi đó đó, anh đi vòng vòng ở khu này mà không vào VN với em. Anh có biết là lúc đó anh làm bọn em bị vận đen thế nào không? Bắt đền anh đấy…
Lúc đó anh giật mình như kiểu vừa nhận ra mình đã phạm tội với cô em gái. Anh nghĩ ngợi một lúc rồi quay sang bảo tôi thu xếp một chỗ nào đó đi để anh biểu diễn ngay trong mai kia. Không cần phải hỏi lúc đó tôi vui mừng tới cỡ nào…

Đến lúc đó thì tôi tỉnh giấc…


15/12/2010
Tôi cứ nghĩ rằng nếu lúc đó tôi không viết lại ngay khi cảm giác và trí nhớ còn đang mới thì tôi sẽ quên đi mất. Nhưng bây giờ ngồi viết những dòng này tôi mới nhận ra là tôi đã lo hão. Đúng như tôi đã nói ở trên, tôi không hay mơ và nhất là những giấc mơ kiểu “người thật việc thật”, Adam là một trong những số ít người tôi mơ được xét vào hạng “người thật”, vậy thử hỏi làm sao tôi có thể quên được? Ba lần mơ thấy anh thật sự là tuyệt vời (và có thể coi, theo một cách nào đó, là “sự thành công” của tôi?!). Giấc mơ sau tôi luôn thấy mình thân thiết với anh hơn nhiều trong giấc mơ trước.

Lần đầu tiên tôi mơ về anh… Uhm, tha lỗi cho trí nhớ Dory của tôi, thực tình tôi không còn nhớ rõ ràng nữa. Điều duy nhất tôi nhớ là đó là một giấc mơ không dài, có lẽ chỉ thoáng qua trong đầu tôi khoảng một vài giây gì đó… Và hình ảnh mờ nhạt mà tôi còn nhớ được hình như là cảnh trong GNT…

Lần thứ hai thì khác rồi, tôi nhớ, nhớ gần như chính xác.
Giấc mơ này diễn ra tầm khoảng hồi tháng 10. Lúc đó tôi đang loàn xà bần (và gần như kiểu bị ám ảnh) với việc chia nhóm các môn học trên lớp. Môn nào cũng chia nhóm, bài tập nhóm, thuyết trình nhóm… Túm lại là một chữ “nhóm” trong tất cả các môn học. Và cũng dễ hiểu thôi khi “nhóm” len lỏi vào cả trong giấc mơ của tôi.

Giấc mơ bắt đầu bằng cảnh tôi đang đứng trước cửa một phòng tập nhảy rất rộng cùng với nhóm của tôi. Không hiểu vì lí do gì mà lớp tôi được chia thành hai nhóm, và tôi vào nhóm hai (điều này lí giải cho việc tôi đang phải đứng chờ nhóm một tập xong trong phòng tập). Tôi lén nhìn vào trong, tôi thật sự rất thích những động tác nhảy mà nhóm một đang học (đừng hỏi tại sao lại là học nhảy nhé, tôi không kiểm soát được giấc mơ của mình mà :)) À mà cũng không hẳn, chắc do tôi thích nhảy :\">), tôi muốn nhóm tôi cũng được học những động tác đó. Chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi…

Cuối cùng nhóm một cũng tập xong, nhóm tôi bắt đầu vào tập. Nhưng điều đáng buồn là nhóm tôi phải học những động tác hằm bà lằng gì đó, không hay bằng một nửa những gì nhóm một đã tập (vỡ mộng ngay trong giấc mơ của mình là sao?! :))) Tập được chừng nửa tiếng gì đó, nhóm tôi ngồi phịch xuống sàn “biểu tình” và buôn chuyện. Tôi đang ngồi than thở, chán vô cùng luôn thì bỗng dưng tôi ngước lên, nhìn ra cửa (thói quen?!) và thấy một bóng người đang tiến vào. Khi người đó bước chân vào phòng tập, tôi nhận ra “người đó” chính là Adam! Với tôi lúc đấy anh không khác gì một học sinh đi học muộn. Vì chính việc đi học muộn nên anh đi xuống cuối hàng chỗ tôi đang ngồi. Điều lạ nhất ở đây là cả nhóm tôi không một ai nhận ra đó là Adam Lambert cả!!! Không một ai luôn!!! Ngoại trừ tôi. Lúc đó tôi như kiểu muốn hét lên với mọi người rằng: “Tại sao mọi người không nhận ra đây là Adam Lambert nhỉ???”.
Anh ngồi xuống trước mặt tôi và chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Tôi với anh nói chuyện với nhau như thể hai người bạn thân vậy. Buôn tùm lum đủ thứ chuyện. Tôi nhớ nhất trong đoạn hội thoại giữa tôi và anh là tôi đòi anh qua VN biểu diễn, và anh đã đồng ý…

Đến đây thì giấc mơ của tôi kết thúc…


Dù chỉ là giấc mơ thôi nhưng vào buổi sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, tôi cảm thấy như mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới vậy. Cảm giác đó thật là quá tuyệt vời. Mơ thấy anh khiến tôi cảm thấy anh “thật” và gần với tôi hơn bao giờ hết…


You leave me breathless, you’re everything good in my live, Adam :X :X :X

___________________________________________________________________________________________

Còn 20' nữa hết hạn nộp bài :))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
supercola
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 419
Join date : 02/09/2009
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Thu Dec 16 2010, 02:20

Như đã nói thì mình đã mất 2 đêm ngồi ngâm muối cái đề (đến chua lè chua lét) mà vẫn không viết được cái gì trơn tru và làm mình hài lòng :( Đến tối nay VN thua xong, nghĩ bụng đành thôi vì không còn hứng đâu mà viết nữa :(( Nhưng mà rồi lại thấy hơi hơi cắn rứt, mặc dù là mình không có hứa với ai là sẽ tham gia hết, nhưng dù sao gửi bài theo mình cũng là một cách đóng góp cho forum, và thứ hai nó cũng giúp mình tạm thời quên đi chuyện bóng bánh để nghĩ tới một chuyện vui vẻ hơn, một người đẹp đẽ hơn (xin lỗi anh Vũ Phong, về khía canh nhan sắc thì anh phải đành đứng sau rồi :> )


Đúng lúc này nhìn vào đồng hồ trên máy thấy hiện số 11:11pm. Vội vàng chắp tay vái ông vái bà, ước sao cho con xong bài trước nửa đêm cho kịp gửi (giống Lọ Lem quá đi thôi adam3 ). Nhưng mà, nếu lỡ xui không gửi kịp thì thôi chắc cũng quăng vào góc tán gẫu hay đâu đó cho mọi người chém đọc chơi :P




The best of Adam Lambert…



Trước giờ tôi rất ngại chuyện phải chỉ ra những cái “nhất” của một người, một thứ hay một sự việc nào đó. Không dứt khoát, ba phải, thậm chí.. tham lam, bạn nghĩ sao cũng được. Bởi vậy, đề bài này tưởng dễ nhưng lại “khoai” lắm lắm với tôi. Thử ngồi liệt kê một hồi những điểm tốt quen thuộc của Adam (giọng hát, gương mặt, phong cách, tính cách,…) thấy cái nào cũng hay, nhưng không cái nào đứng được trên hết những cái còn lại cả. Vì đối với mình hai chữ Adam Lambert đã đồng nghĩa với ‘the best” rồi, tất cả những đặc điểm về anh đều là một phần quan trọng trong cái “best” ấy, không thể thiếu một. Vậy thì, tôi tự nhủ, thôi hãy cứ để Adam là Adam, với một-nùi-vô-số-kể-những-đặc-điểm-dù-đẹp-dù-xấu-với-mình-vẫn-cứ-là-the-best, tôi sẽ nói về những “hiệu ứng” của con người “the best” ấy đối với tôi vậy. Vì nói cho cùng, bạn thích một cái gì/ ai đó là do những cảm xúc của cái đó/ người đó mang lại cho bạn, chứ đâu hẳn vì cái đó/ người đó tuyệt vời như thế nào, phải không?


(Lạc đề, I KNOW!! /o\)



Adam là một con người tuyệt vời. Có người biết điều này qua những câu chuyện kể, những clip phỏng vấn, có người được gặp và nói chuyện mặt đối mặt, có người đã trở thành bạn thân thiết. Tóm lại, việc Adam Lambert đáng yêu (đáng yêu theo nghĩa “đáng được yêu” chứ không phải kiểu dễ thương, cute cute gì đâu nhé!) là một điều mà mọi fan và bất cứ ai từng tiếp xúc với anh đều công nhận. Tôi cũng không phải ngoai lệ (phải nói là sức đề kháng của tôi với trai-đáng-yêu cực kì yếu ><). Và khi mà bạn đã yêu quí một con người tuyệt vời, bạn sẽ cảm thấy cuộc đời này đáng để bạn sống một cách “tuyệt vời”, chứ không tạm bợ ngày này qua tháng nọ, lất ngất đợi ngày tàn để rồi hôm sau lại tiếp tục một lối mòn như thế. Nói cách khác, bạn thay đổi, và cảm thấy những sự đổi thay ấy là đáng, rất đáng.


Tôi cũng thế, từ khi tôi trở thành fan của Adam Lambert.




Phải đính chính một chút là anh không phải life savior của tôi, như MCR đã từng là, anh không kéo tôi lên từ vực sâu thăm thẳm, nhưng anh cho tôi ánh sáng để bước vững mà không rơi xuống đó. Tôi thấp thoáng thấy mình trong câu chuyện tuổi thơ của anh (giọng hát bỏ qua bên nhá ;)) ), và việc ngày hôm nay anh trở thành một con người tài năng, vui vẻ, hạnh phúc, thành đạt, được nhiều người xung quanh yêu quý đã cho tôi một cái nhìn khác về cuộc sống. Dĩ nhiên hiện tại không phải mọi thứ đều thuận lợi trên con đường sự nghiệp của anh, còn hoàn toàn trái lại nữa kìa. Nhưng chính cái cách anh khéo léo và mạnh mẽ ứng phó trước khó khăn và sự lạc quan không bao giờ vắng bóng nơi anh luôn khiến cho tôi cảm phục lẫn tự hào. Vụ việc um xùm với tay pap ở Miami, trước nguy cơ mình bị kiện, điều duy nhất khiến anh phải xin lỗi là vì bộ trang phục mặc lúc đó hơi bị “thiếu thời trang”. Một việc xưa hơn trái đất là giải AMAs 2009 tôi cũng xin lôi ra. Sau đêm diễn, bao nhiêu người phỏng vấn đã cố dụ để anh nói ra lời xin lỗi, tôi ngồi xem hết tất cả các clip, và không một lần nghe anh thốt ra câu “Tôi xin lỗi!”.


Tôi nghĩ tôi yêu anh hơn một chút từ lần đó.




Anh cũng làm cho tôi cười nữa. Tôi tìm đến anh không chỉ vì những ca khúc với lyrics đi vào tim tôi, hay giọng hát mà tôi thật không biết làm sao diễn tả độ LẤP LÁNH của nó nữa. Nếu chỉ có thế thì tôi chẳng cần anh, ngoài kia chẳng phải đã có Josh Groban, hay thậm chí Susan Boyle đó sao? Tôi chưa từng tham gia bất kì fandom của một ca sĩ nào trước anh, toàn là nghe nhạc rồi thích thế thôi, vì thế việc tôi vẫn theo anh tới bây giờ sau hai năm ắt có lí do khác hơn thế. Đó là vì những giờ phút vui vẻ mà tôi có được khi theo bước chân anh vòng quanh thế giới trong các tour diễn, concerts. Tôi thích thú trước những câu trả lời phỏng vấn hài hước nhưng không kém phần thẳng thắn của anh. Trước mỗi sự kiện tôi hồi hộp chờ xem anh sẽ mặc trang phục gì, đầu tóc ra sao. Tôi cuồng mỗi khi anh và Tommy make out trên sân khấu. Tôi “lêu lêu” anh những lần anh quên lời bài hát hay có những điệu nhảy “vớ vẩn” mà chỉ có anh mới làm cho nó sexy được. Tôi bấn những shoot hình nóng bỏng tay của anh. Tôi cười ngất mỗi khi anh flirt với fanboys hay các anh interviewer dễ thương xinh xắn. Những lúc ấy anh không phải “thần tượng” của tôi, anh chỉ là một người bình thường, nhưng là một người bình thường mang lại cho cuộc sống tẻ nhạt của tôi nhiều niềm vui hơn bất kì ai khác.



Bạn bè bảo tôi có cái đầu mở, nhiều lúc mở quá làm người ta sợ vì những quan điểm của tôi về người đồng tính, tôn giáo hay thậm chí chính trị. Tôi nghĩ chúng nó đang phê phán đấy, nhưng tôi thì cứ nhận đó như là một lời khen. ;)) Cái này không hoàn toàn là Adam dạy tôi, nhưng cũng không thể phủ nhận ảnh hưởng từ anh lên cái nhìn của tôi về những vấn đề ấy. Trước khi tôi biết anh tôi vẫn không kì thị người đồng tính, nhưng từ sau khi biết anh, biết những gì anh cũng như những người đồng tính khác phải trải qua, tôi đã biết đứng lên bảo vệ họ, bằng những cách tôi có thể. Một việc nó nhân thành nhiều việc, tôi nhìn mọi thứ thoáng hơn, với ánh mắt thông cảm hơn. Nhìn vào anh, tôi còn học được sự kiên nhẫn. Dĩ nhiên, kiên nhẫn là bài học tôi đã được dạy từ cấp 1, lặp đi lặp lại mỗi năm, nhưng nào có minh chứng khác sống động hơn anh, một người ra đời kiếm sống từ năm 18 nhưng đến năm 27 mới bắt đầu thành danh. 9 năm trời lăn lộn ở đất Hollywood không làm dập tắt khao khát làm ca sĩ của anh, thì cớ gì tôi thất vọng khi một bài kiểm tra điểm không như ý? Có thể ở đâu đó có vị anh hùng nằm gai nếm mật bao nhiêu năm để cuối cùng rửa được hận cho đất nước, hay nhà doanh nhân với những năm tháng lao động cực nhọc để cuối cùng thành đạt, nhưng tôi không cần biết. Với tôi Adam Lambert vẫn là ví dụ rõ nhất, đẹp nhất.



Vẫn có những thứ tôi không đồng tình với Adam, có những điểm ở anh tôi không tài nào học hỏi được. Nhưng thế có hề chi? Vì anh đâu bao giờ bảo tôi hãy làm theo anh, anh bảo hãy làm những gì TÔI làm. Tôi nhớ mãi một câu nói của anh từ một cuộc phỏng vấn mà đã trở thành phần Bio trên facebook của tôi một thời gian rất dài, đó là “No matter who you are, it’s okay.” Đây, đây có lẽ chính là điều tôi tâm đắc nhất từ anh. Trở thành ca sĩ, anh không mong thay đổi bất cứ ai, nhưng bằng việc “being himself”, một cách vô thức anh khiến người ta tự nguyện thay đổi theo hướng tích cực hơn trong lúc vẫn là chính mình. Anh khuyến khích sự độc đáo của từng cá thể song vẫn mong muốn mọi người có thể “embrace the differences” và “party together”. Thông điệp “tình yêu chiến thắng tiền bạc, vật chất tầm thường; tình yêu dù có gai nhọn nhưng vẫn là thứ làm thế giới của ta bừng sáng” được anh truyền tải trong mỗi đêm diễn tuy không mới, nhưng khi xuất phát từ anh, nó đã đến được với người nghe mạnh mẽ hơn, thuyết phục hơn, có lẽ cũng bởi vì anh chính là minh chứng sống cho thông điệp ấy. Anh làm gì cũng bằng cả trái tim, anh đối xử với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và các fan với thứ tình cảm vô điều kiện. Có lúc anh bị tổn thương đấy, nhưng rồi anh vẫn thế, vẫn muốn chứa hết mọi người xung quanh vào trái tim mình, vẫn bảo vệ, vẫn yêu thương, như thể đó là điều duy nhất khiến anh cảm thấy mình đang sống.


Anh làm tôi tự hỏi “Sao mình không làm như vậy?”.



Và cái cách anh làm tôi phải tự hỏi mình như thế, cái cách anh làm tôi muốn thay đổi, với tôi chính là


... The best of Adam Lambert.




(nộp trễ mất rồi smile10 smile10 )

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Yo
Administrator
Administrator
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 17/08/2009
Age : 24
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   Sat Dec 18 2010, 11:37

Tất cả những bài dự thi này, ko phải bài nào cũng đạt chuẩn mực về mặt câu chữ nhưng hãy nhìn xem, những tình cảm sâu sắc, nhẹ nhàng, thậm chí là ngô nghê kia mới là điều quan trọng nhất. Đó cũng chính là điều mà Ban Quản Trị hướng tới khi quyết định tổ chức cuộc thi này. 22 bài dự thi [và 1 bài ham hố của BGK :))], vượt xa rất nhiều so với mong đợi của BQT, vượt cả Writing Contest 1 năm ngoái. Xin cám ơn các Vaders đã tích cực tham gia, làm nên một thành công rực rỡ cho một mùa Writing Contest trong lịch sử 1 năm rưỡi của Vadamict©️ ;)

Vâng, tình hình là chúng ta đã kết thúc giai đoạn 1 của Writing Contest. Chúng ta cùng bước sang giai đoạn 2: “Tìm người chiến thắng”! Tuy nhiên vì 1 số lý do khách quan, BQT xin thông báo thay đổi hình thức cuộc thi trong giai đoạn 2 này:

- Đầu tiên, YO sẽ comment cho từng bài, sau đó chọn những bài mà YO thấy là hay nhất. Cuối cùng là lập poll để mọi người vote cho bài viết mình yêu thích, ai có số phiều bầu cao nhất sẽ là người chiến thắng.

Chúng ta cùng bước vào phần nhận xét của BGK YO [bỗng dưng thấy mềnh quan trọng quá ~~ XD]

@Baby_love_Adam:
+ Bài 1: tình cảm nhẹ nhàng, sâu sắc và rất chân thành, và tất nhiên là cả “sến” nữa XD
+ Bài 2: bài này hay hơn nhiều so với bài đầu, thích quan niệm “Yêu vì yêu” của Bông :D

@princelove1080: Thật sự quý trọng tình cảm của fanboy dành cho Adam. Bài tuy ngắn nhưng đã đủ để s cảm nhận đc em yêu Adam như thế nào :)

@Midnight_visitor: Các câu văn chưa được liên kết lắm, nhưng với một bé gái “bị dụ dỗ quá sớm” thế này thì thế này lá khá rồi ;)

@Bada: Cách viết lạ và mới, có vài khúc đọc dễ lên tăng xông nhưng YO thích chữ “thực” trong cụm từ “Chân thực” của em :)

@YO: ……………………….. [Nói j h? =))]

@earl_panda: Bài viết gây ấn tượng mạnh với YO. Cách Panda viết rất hùng hồn và thẳng thắn. Love it!

@candie_lambert: Đọc bài này mà YO cứ cười khúc khích ;)) Cách viết đúng là của 1 cô bé 12 tuổi, thấy j nói đấy, rất dễ thương đó em!

@otamega: 1 chữ thôi: Tuyệt. Suy nghĩ chín chắn, lối viết chắc nịch và có sức thuyết phục. Đặc biệt thích câu cuối =))

@AddictedToAdam: “thịt chó và mắm tôm” =)) Thích lối viết bình dị của em, ko quá cầu kỳ nhưng hấp dẫn được người đọc [như s ;)]

@fat_pig_148: Thí sinh làm BGK đau đầu nhất. Cách trình bày bắt mắt, cách viết chân thành có chút “sầu riêng” [hiểu theo nghĩa bóng nhé 8->] rất đặc trưng của bé Heo. Bài này thật sự làm YO xúc động :)

@popochan1408: Có một cái lỗi giống Mid, đó là lời văn ko mạch lạc. Giọng văn hơi bất cần đời. Em có một suy nghĩ trưởng thành, nhưng hình như vẫn còn vụng về chưa biết thể hiện thế nào :)

@rashan1995: Bài viết ngắn nhất :)) Cách xưng hô liên tục thay đổi và có những câu văn hơi dài.

@linhlannguyen: Suy nghĩ trưởng thành của một con người trưởng thành. Cách viết của s làm em nhớ tới một người mà em đã từng rất rất thích cách viết của người đó. Em ko biết nói j hơn ngoài câu “Love it!” :P

@pegau_ngau: Cho s ôm em cái nào >:D< Bé Gấu đã nói lên thực tế của một fan nhỏ tuổi lỡ yêu Anh, cái tuổi mà những tình cảm đó bị người lớn, bạn bè… nhìn với ánh mắt kì thị. Bài ko quá chú trọng về câu chữ nhưng rất chân thực và cảm động. Tuy nhiên chú ý dùng dấu câu nhé em.

@LovingAdam: Một bài viết lạc quan và vui vẻ trong 1 rừng những bài viết tình củm chan chứa ;) Đọc bài này em cảm thấy “Thật là vui khi là fan của Adam Lambert” <3

@LeoMax: Một bài viết hay, tình cảm nhẹ nhàng, cách viết cũng rất chân thành. Adam thật tuyệt vời khi đã thay đổi bao con người bằng chính bản thân Anh.

@Yuuki: tui cũng cám ơn bà vì đã chịu nghe tui kể về Adam và cùng tui yêu Anh. Gía mà bạn tui ai cũng như bà như quá sướng rồi XD Tiện thể, bà viết khá hay ;)

@ktgiis_92: Thật sự là em ko biết j hết vì… bài của anh toàn hình 8-> Tuy nhiên, tình cảm của fanboy lúc nào cũng đáng quý ~

@Kalt_Lambert: Em hơi khó xử trước bài thi này, vì có vẻ hơi lạc đề. 2/3 bài giống như là truyện ngắn hơn là bài cảm nhận. Nhưng ko thể phủ nhận là rất thú vị :D

@Nats.3493.drip: Trước tiên tui tặng cho bà cái giải nhì “Dìm hàng Adam” trước đã. Thứ 2, hàng 3 xu mà hay thế này thì thôi tui ko cần hàng chất lượng cao nữa ;)

@Kyra_Glam: Kyra cũng có vẻ hơi lạc đề :)) Đề bài yêu cầu nói về “Những cái nhất” nhưng s lại kể về giấc mơ của mình, ôi… Nhưng chắc phải bị Anh chàng kia ám ảnh lắm mới mơ đc 2 giấc mơ đẹp như vậy s nhỉ? ;)

@supercola: Bài dự thi cuối cùng nhưng gây ấn tượng rất mạnh với YO. Tình cảm của Cola nghiêm túc và chân thành, những cái nhất của Anh được thể hiện rất rõ ràng. Tuyệt lắm ;)

Và những bài dự thi được lọt vào vòng trong là:

Spoiler:
 

CHÚC MỪNG CÁC BẠN ~~~~~~ *tung glitter*
Dù j đây cũng là ý kiến của BGK thôi, 17 bạn còn lại đừng buồn nhé :D Hẹn các bạn vào mùa Wrting Contest sau!
_________________
Adam Lambert- my love. Vadamict ©️- my family. Vadamict#2



TRESPASSING - ADAM'S AND GLAMBERTS'S NEXT OBSESSION!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]   

Về Đầu Trang Go down
 

CUỘC THI VIẾT LẦN 2: THE BEST OF ADAM LAMBERT! [Nhận xét của BGK+những bài hay nhất]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trang Chuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
VADAMICT © :: GÓC QUẢN TRỊ (Management) :: Thông Báo của forum (Announcement) -