VADAMICT ©
WELCOME TO VADAMICT©️!
Những gì bạn đang thấy không phải là tất cả những j chúng tôi có. Hãy đăng ký để tham gia các vào các hoạt động online và offline của VADAMICTC!

VADAMICT ©

We are VADAMICT© = Vietnamese Adam Lambert Addict Community. Come and join us!!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share  | 
 

 CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
Yo
Administrator
Administrator
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 17/08/2009
Age : 24
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Thu Jun 14 2012, 22:39

15/5 vừa qua, đánh dấu một mốc thành công mới của Adam Lambert với album thứ 2 tuyệt đỉnh - TRESPASSING. Ban Quản Trị VADAMICTC có thể thấy được các Glamberts đều có những suy nghĩ, cảm nhận riêng về từng bài hát trong TRESPASSING. Nhằm mục đích giải trí, thi đua lành mạnh, VADAMICTC xin trân trọng tiếp tục 1 sân chơi truyền thống của FC ta, đó là...

WRITING CONTEST 3
---+---
SWEET TRESPASS!


[You must be registered and logged in to see this link.]

1. Mục đích cuộc thi
-Để mọi người có cơ hội thể hiện tình yêu của mình với anh một cách hoàn toàn thoải mái ~
-Giao lưu học hỏi
-Vui (dĩ nhiên~)

2. Nội dung đề thi [khuyến đọc]
SWEET TRESPASS/SỰ XÂM NHẬP NGỌT NGÀO

Đã qua 1 thời hát theo album đầu tiên - FOR YOUR ENTERTAINMENT, chúng ta đều hân hoan chào mừng tâm huyết thứ 2 của Adam - TRESPASSING. Hẳn trong hàng loạt các bài hát trong TRESPASSING, bạn nào cũng có cho mình 1 bài hát yêu thích nhất. Vậy sao không cùng chia sẻ những cám nhận ấy cho nhau nhỉ?

Hãy kể cho mọi người nghe những cảm nghĩ của bạn với một bài hát trong album TRESPASSING có ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn. Hãy chia sẻ cho mọi người những kỷ niệm, khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà giọng ca ấy đã cho bạn.

3. Đối tượng tham dự
* Tất cả mọi thành viên Vadamictc không giới hạn với mọi giới hạn.

4. Tham dự hình luật [khuyến đọc]
Spoiler:
 

- Thời hạn nộp bài: 15/6/2012 --- hết ngày 25/7/2012
* Có thể tham gia bằng hai cách
+++ Viết/post trực tiếp lên chủ đề này
+++ Gửi tin nhắn cá nhân trong diễn đàn về cho nick Yo trong trường hợp chủ nhân bài viết muốn ẩn danh cho đến ngày trao giải [áp dụng nếu bạn không muốn bị chặt chém...etc.]

5. Cách thức trao giải
* Lập chủ đề bình chọn mới từ 0 giờ ngày 26/7/2012 đến ngày 5/8/2012 cho tất cả mọi thành viên Vadamictc tham gia. Ai có số phiếu cao nhất là người thắng cuộc.
* Giải thưởng:
+++ Title: AML’s most favourite writer 2012
+++ QUÀ QUÀ QUÀ ~ Xuất từ kho quà từ Mỹ đc cô Dianne tặng ~

Giải 1: 1 áo thun + 1 album TRESPASSING
Giải 2: 1 ví + 1 album TRESPASSING
Giải 3: 1 album TRESPASSING


Ghi chú:
*Yêu cầu nộp bài đúng thời hạn.
*Thật sự khoảng thời gian này là khoảng thời gian cam go đối với một số bạn, đặc biệt là các bạn học sinh năm cuối, và bọn mình cũng hoàn toàn thông cảm với chuyện này, tuy nhiên bọn mình vẫn hy vọng sẽ được trông thấy bài thi của các bạn. Đó cũng là lý do bọn mình sẽ KHÔNG ĐẶT GIỚI HẠN SỐ TỪ TRONG BÀI THI.
* Chủ đề này sẽ chỉ dùng để post bài dự thi. NHỮNG BÀI VIẾT NỘI DUNG KHÁC SẼ BỊ XÓA KHÔNG BÁO TRƯỚC. Mọi thắc mắc, góp ý, nhu cầu cần được giải đáp xin vào [You must be registered and logged in to see this link.]

Tik tok tik tok ~~~ smile4


Credit: Special thanks to Adam Lambert 24/7 News's gelly 14 for the wonderful collage!
_________________
Adam Lambert- my love. Vadamict ©️- my family. Vadamict#2



TRESPASSING - ADAM'S AND GLAMBERTS'S NEXT OBSESSION!


Được sửa bởi Yo ngày Thu Jul 26 2012, 17:55; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
lambertzrvk
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 5
Join date : 15/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Bài dự thi SWEET TRESPASS!   Sun Jun 17 2012, 12:14

adam10 Tháng 6, vất vả với đống kiến thức hỗn độn cho kỳ thi đại học sắp tới. Trời Đà Lạt vẫn cứ âm u nhưng được cái là rất mát và lạnh... Âm hưởng cuả Adam cũng vì thế vang đâu đó trong đầu nó "Cold as ice and more bitter than December...", đúng với cái cảm giác ấy lắm, rất hợp với khí trời và tâm trạng khi bản thân nó cũng đang dần thay đổi trong những ngày tháng quan trọng này. Nó hâm mộ Adam Lambert đã lâu lắm rồi, không nhớ từ khi nào, nó thoáng nghĩ từ hồi anh còn nhẹ nhàng với acoustic guitar "The track of my tear" ư? Không, có lẽ trước đó lâu lắm rồi...
Quơ vội cái walkman chạy đi học, từng giai điệu cuả "Trespassing" dường như tiếp thêm năng lượng cho nó... Album mới nhất cuả Adam ư? Nhớ ngày đầu nghe được album này... Nó không kìm được cảm xúc, nó chờ album này đã rất lâu rồi, hai màu đen vàng cứ ẩn hiện trong đầu nó cũng từ lâu lắm rồi... Nhưng dân núi như nó không có đủ điều kiện để mua được album chính thức, nó chỉ có thể down trên mạng về nghe-tất cả các track. Nhưng cái tất cả ấy làm nó thật mãn nguyện rồi, tiết tấu nhịp điệu cuả 'Trespassing' mang đúng chất cuả Adam không lẫn đi đâu được. Cả giọng ca ấy nữa. Ngay từ tên album đã nghe rất bốc rồi, có cái gì đó rất ngông cuồng, rất khác người và cũng rất Adam Lambert. Track đầu tiên nó nghe được là "Coocku"... Và rồi rất "cúc cu"... Nó cười "haha" như điên... Quá hoàn hảo với sự mở đầu. Tay chân nó như bị não bộ tiếp điện giật tưng tưng theo nhạc vậy... Nó chưa và chưa bao giờ quá ấn tượng hay có thể nói là quá "cuồng" vào thần tượng, thế nhưng lần này khác, Adam Lambert dường như đã làm được điều đó đối với nó... Lần thứ hai đến với nó là "Runnin'", phải nói không có gì có thể thuyết phục hơn. Adam đã quá xuất sắc với bài hát này... Bài hát quá ấn tượng với tiết tấu rất giật, bản thân nó cũng thích giật giật, dồn dập như vậy, nhưng quan trọng nhất chính là giọng ca cuả Adam, hai từ thôi : "QUÁ TUYỆT!", các bạn có thể nghe đoạn mở đầu của ca khúc có cái gì đó rùng rợn,dữ tợn như hồi nghe "Sleepwalker" vậy : "Steeled in my trembling lips, How did the night ever get like this? One shot and the whiskey goes down, down, down..." ? Rất ít khi nghe được bậc trầm trong giọng hát cuả anh, thế nhưng cái cách mà anh thay đổi quãng từ thấp đến cao trong bài hát này không còn gì có thể diễn tả được...cứ lên lên xuống xuống trong lồng ngực nó cái gì đó mà nói nôm na là "phê phê" ấy... Hèhè.. Tuy nhạc lý nó cũng không thạo lắm nhưng nhận xét riêng cuả nó thì đây là bài hát rất khó và Adam đã đạt được mức độ khó ấy thực sự dễ dàng. Hoà âm cũng rất chuyên nghiệp, nó bị thu hút không chỉ bởi những tiếng vỗ tay sôi nổi trong "Trespassing" mà còn bởi tiếng Bass cuả tay trống hay còn từ tiếng electric guitar nữa, hay hơn cả một bài hát, hoà hợp đến mức tuyệt diệu! Quả thực với một người Việt như nó, để nghe và hiểu trọn được một bài hát tiếng Anh mà không có lyric thì không phải dễ, nhưng hầu hết trong nó, bài hát "Runnin'" đưa đến nó cảm xúc nhiều hơn cả ý nghĩa. Trong nó, ban đầu chỉ nghĩ bài hát này có cái gì đó tiêu cực, " down down down" rồi lại "runnin' runnin' runnin'" nghe như Adam trong bài hát này có gì đó suy sụp ghê gớm lắm để rồi phải trở thành một kẻ trốn chạy như vậy... Nhưng có đoạn "Woah ohhhhh, I'm coming alive....Wake up now and live oh!..." nó cảm thấy đã có sự chiến đấu, thức tỉnh lý trí đâu đó trong nhân vật này. Đó chỉ là quan điểm hạn hẹp trong cách hiểu tiếng Anh cuả nó... Nhưng bài hát nói riêng và cả album nói chung rất có sức sống, trong nó tồn tại cả một nghệ thuật lớn và cả tâm huyết cuả Adam cùng cộng sự thời gian qua. Bỗng nó nhận thấy rằng tình yêu âm nhạc của nó chính là đây, là Adam Lambert. Hy vọng anh sẽ đạt nhiều thành công hơn nữa sau đỉnh cao 'Trespassing' này.
Mặc dù trong lúc nó phải ôn tập gay cấn như thế, nhưng âm nhạc là không thể thiếu đặc biệt là nhạc cuả Adam Lambert. Bên cạnh đó tình cờ dạo Facebook nó đã bắt gặp và phải cám ơn YO Lambert - người bạn đã khơi nguồn cho nó tham gia vào diễn đàn VadamictC và tham dự vào cuộc thi này, quả là cơ hội lớn để đến với những người bạn cùng niềm đam mê như nó, quan trọng là nó có thể chia sẻ được cảm xúc cuả nó về 'Trespassing' với các bạn. Thật sự tất cả những gì Adam vừa mang đến khó có thể diễn tả hết được. Những bài hát trong 'Trespassing' như : "Runnin'","Out of Love", "Broken English", "Naked Love".v.v... Tất cả đều để lại một dấu ấn riêng trong nó nhưng bài viết là hữu hạn nên để chọn lọc một bài hát thực sự ấn tượng là rất khó. Viết về nó lại càng khó hơn, mình viết cũng không hay, nhưng vì nhiệt tình nên bỏ qua mọi cản trở để tham gia. Xin chân thành cám ơn các bạn! :)
Vũ Khương.
Vũ Khương.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
fat_pig_148
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 768
Join date : 16/02/2010
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Sun Jun 17 2012, 15:05

Better Than I Know Myself

Tôi quen một cô bé luôn dùng tôi làm chiếc mặt nạ để che giấu chính mình.

Từ lâu rồi, em học cách chôn vùi cảm xúc. Không còn những dòng status uỷ mị đầy tâm trạng, vì em sợ chẳng ai buồn quan tâm, vì em sợ nó sẽ lọt thỏm giữa hàng trăm status khác. Internet, nhốn nháo cả đám người cùng kết nối với nhau, nhưng sao em vẫn thấy cô đơn. Con người đôi khi vô tình đến lạ...

Thế nên em cố trở nên mạnh mẽ. Hay đúng hơn, em dùng tôi làm mặt nạ để tất cả thấy em thật mạnh mẽ. Trước mặt họ, em luôn cười, cười đến điên dại. Những tràng cười trống rỗng, vô hồn. Em của ban ngày.

Đêm đến, em thật khác. Em quằn quại, em dày vò tôi trong nỗi cô đơn ám ảnh. Em sợ sự đơn độc, nhưng cũng chính em tự tay đẩy những người thân thuộc ra xa. Em không dám mở lòng yêu thương một lần nữa. Em đối xử với nhân gian lạnh lùng và xa cách. Em không tin ai, em không yêu ai. Thế nên không ai tin em, không ai yêu em.

Đôi khi, em nổi giận. Thật bình thường, ai chẳng có lúc nổi giận. Em muốn trút hết cảm xúc lên ai đó, nhưng em không thể. Vì mỗi khi em muốn nổ tung lên với bất cứ ai, em lại nghĩ tới những điều tốt đẹp mà em nợ họ, dù đó chỉ là những hành động hết sức bé nhỏ. Em không thể.

Thế nên em đã làm điều đó lên chính mình.

Co cụm trong phòng tối, em đung đưa lon bia trong tay, cười gằn trong nước mắt. Thứ chất lỏng vàng óng từng ngụm trôi xuống cổ họng. Đắng. Như cái cách em đối xử với tôi, như cái cách em đối xử với chính mình, như cái cách em đối xử với thế giới.

Đắng.


Mưa lạnh lùng buốt giá.
Gió thì thầm an ủi.
Cay đắng chảy ngược vào tim.



Em nhạy cảm quá, em yếu đuối quá. Tôi ghét em. Tôi thù em. Vì em mà tôi khốn khổ. Tôi ước gì tôi có thể giết em đi, để mãi mãi không còn nước mắt, để có thể tàn nhẫn với nhân gian, để có thời gian mà yêu thương chính mình. Em là cái trở ngại lớn nhất ngăn tôi vươn tới thành công. Vì mỗi khi em đau đáu nhìn tôi, tôi bỗng khựng lại. Vì mỗi khi em khóc, lòng tôi quặn thắt. Vì mỗi khi em quỵ ngã, cả thế giới của tôi biến mất.

Chỉ còn hai ta trong căn phòng vắng lặng, lắng tai nghe giông tố giày xéo tâm hồn. Và tôi tự hỏi.


Làm thế nào có thể bỏ em mà đi ?

I know it gets hard sometimes
But I could never
Leave your side
No matter what I say.


Ngay từ khi sinh ra, em đã ở bên tôi. Em là người duy nhất có khả năng đánh gục tôi, đánh gục hoàn toàn, nhưng em cũng là người duy nhất có thể hiểu tôi, thật sự hiểu tôi muốn gì.

I really need you near me
Keep my mind of the edge
If I wanted to leave
I would’ve left by now
But you’re the only one that knows me
Better than I know myself


Em luôn ở bên tôi, yêu thương tôi vô điều kiện. Em thì thầm vào tai tôi những lời ngọt ngào an ủi, em vẽ ra những thiên đường đầy mộng ảo, đẹp đến mê mị, nơi có sự trầm lắng của núi rừng, có tiếng thở dài ảo não của đêm đen, thấm đượm cái u uất của hư vô thinh lặng.

Em nhấn tôi chìm vào miền kí ức, em khiến tôi chới với giữa những hồi ức trong vắt êm đềm.



Em khóc. Tôi khóc.

Cả hai ta sẽ tìm được cách thôi, rồi một ngày kia chúng ta không còn phải đau khổ.

I get kind of dark
Let it go too far
I can be obnoxious at times
But try and see my heart.


Chết là gì nhỉ ?

Như một giọt nước nhỏ rời khỏi đại dương, lạc vào thinh không đen tuyền vắng lặng. Rồi hai ta ngồi thật yên, lắng nghe từng hơi thở phả ra từ cánh mũi phập phồng. Đêm nhẹ nhàng buông. Sao trời rơi trên mi mắt.

Sao không cùng chết đi nhỉ ?

Em im lặng.

Điều gì sẽ xảy ra sau cái chết ?

Tôi nhún vai. Không gì cả. Hai ta sẽ rơi vào tĩnh mịch, kẹt mãi trong bóng tối mịt mù.



Chết, em cười. Chúng ta là một tâm hồn non nớt tuổi mười bảy đang ngồi đây lí sự về cái chết. Và chúng ta sợ. Sợ sự kết thúc của một kiếp người quá ngắn ngủi.

Liệu sau khi chết, chúng ta có được yên nghỉ giữa yên tĩnh đại ngàn, hay nghìn thu chỉ có bóng đêm bầu bạn ? Nếu có kiếp sau, liệu ta có còn nhớ gì về kiếp trước ? Tại sao sự tồn tại này chỉ là tạm thời chứ không thể kéo dài vĩnh viễn ?

Em rùng mình, em sợ sự chấm hết cho một câu chuyện vốn đã nhạt nhẽo. Khởi đầu cũng như kết thúc đều tầm thường, vô vị.

Có cách nào không, để hai ta cùng bay đến thiên đường bình yên, nằm dưới trời đêm đầy mộng ảo, nơi rừng cây u tịch ngày đêm réo gọi. Nằm mãi giữa cái yên lặng của đất trời.



Chỉ có giết em đi, tôi mới tự giải thoát được mình. Nhưng tôi yêu em, tôi yêu con người nhạy cảm yếu đuối trong tôi và yêu cả những mộng ước hão huyền của em.

If I wanted to leave
I would’ve left by now


Giết em, chối bỏ em và cuộc đời tôi sau này sẽ chỉ còn những bàng hoàng trống vắng. Nên tôi thà sống cùng em, dù đó chỉ là một cuộc sống lay lắt, sống mòn mỏi, ngày nối tiếp ngày trôi đi.

Dù tôi có tỏ ra mạnh mẽ đến thế nào đi chăng nữa, dù tôi có ép em phải rắn rỏi lên, thì em muôn kiếp vẫn cứ là em, là bóng đêm u sầu, là thảo nguyên đẫm sương đêm, là gió lạnh lang thang tìm lối thoát.

Gắn bó keo sơn, sau này hai ta cùng đi về cõi chết. Không còn hỉ nộ ái ố, không còn nước mắt đắng cay. Chỉ hai ta cùng ngàn sao lấp lánh, và nụ cười đọng lại trên khoé môi.

Hồn vương trong gió.

Bé nhỏ giữa đại ngàn.


Đêm tịch liêu, ta lướt qua màn sương
Gom u uất, chôn vùi nơi đáy mắt...



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Baby_love_adam
☼:.Senior Fan.:☼
☼:.Senior Fan.:☼
avatar

Tổng số bài gửi : 925
Join date : 19/08/2009
Age : 28
Đến từ : Mad World

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Mon Jun 18 2012, 15:37

Bài dự thi Vadamictc Writing Contest – SWEET TRESSPASS

OUTLAWS OF LOVE- NHỮNG KẺ NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT CỦA TÌNH YÊU


Tối.
Quán cà phê yên tĩnh.
Chỉ Anh, nó và một người bạn của Anh.
Anh mỉm cười, xoa đầu nó rồi nhẹ nhàng bảo:
- Ngồi đi cô bé, để Anh kể em nghe một câu chuyện.
- Một câu chuyện về Anh và NHỮNG KẺ NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT CỦA TÌNH YÊU.
Anh quay sang nhìn cậu bạn. Cậu mỉm cười với Anh rồi dạo lại guitar. Những dòng nhạc chảy mênh mang, dịu dàng và cô độc hòa vào giọng hát của Anh.


Oh, nowhere left to go.
Are we getting closer, closer?
No, all we know is "no!"
Nights are getting colder, colder.


Đã chẳng còn nơi nào để rời đi…
Ta đã gần nhau chưa, gần hơn chưa?
Không, chúng ta đều biết vậy
Đêm trở nên lạnh lẽo, càng lúc càng lạnh hơn……

Họ và Anh được chào đời như mọi người trên thế giới. Cũng khóc òa trong vòng tay của mẹ cha. Cũng lớn lên nhờ cơm ăn nước uống. Cũng khát khao được chăm sóc, yêu thương. Nhưng từ ngày nhận thức được bản thân, họ biết mình được số phận “ưu ái” đặt cho một con đường tăm tối, lạnh lẽo và đầy chông gai. Họ chẳng còn nơi nào để đi, bị mắc kẹt với nỗi sợ hãi và sự căm ghét bản thân. Mặc dù họ ko hề MẮC BỆNH như mọi người vẫn nghĩ. Họ được SINH RA như vậy, và chỉ thế mà thôi…. Một trò đùa của tạo hóa?

Hey!
Tears all fall the same.
We all feel the rain.
We can't change.


Này em…
Những giọt nước mắt đều rơi như nhau
Chúng ta cảm nhận cùng nỗi đau
Ta chẳng thay đổi được gì đâu…..


Vâng, mọi nỗi đau đều như nhau, dù nó đến với Anh và Họ dưới nhiều hình thức. Có người bị chính những người sinh ra mình hay có cùng dòng máu với mình căm ghét và ruồng bỏ. Có kẻ chịu đựng những ánh mắt khinh bỉ của những người bạn đã từng chia sẻ với mình mọi thứ, sống chết có nhau. Họ nhận được sự ghê tởm của xã hội, của cộng đồng vì cái gì? Vì muốn được sống như mình đã sinh ra? Vì muốn được yêu thương? Nhưng chẳng biết tự bao giờ, TÌNH YÊU – thứ cao quí mà mọi con người đều ca ngợi và mong muốn – lại bị chính XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI đặt ra những rào cản cấm ngăn, những luật lệ hà khắc…..

Rồi, ANH và HỌ bị đẩy xuống tận đáy xã hội, trở thành NHỮNG KẺ NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT CỦA TÍNH YÊU…..


Everywhere we go
We're lookin' for the sun.
Nowhere to grow old.
We're always on the run.
They say we'll rot in Hell
But I don't think we will.
They've branded us enough
Outlaws of love.



Mỗi nơi ta đi qua
Anh đều tìm kiếm ánh mặt trời
Chẳng nơi nào ta có thể lớn lên
Cứ mãi rong ruổi thế này…
Họ bảo rằng ta sẽ mục nát dưới địa ngục
Ồ, anh không tin điều đó
Họ nhục mạ ta đủ rồi…..
Những kẻ ngoài vòng pháp luật của tình yêu…..

Vâng, như mọi con người, khi bị dồn vào đường cùng, bản năng đầu tiên tiên là phản kháng. Có người như Anh, cố gắng mang tài năng phục vụ mọi người, những mong được công nhận và thương yêu. Có kẻ tiêu cực, đắm chìm vào những đam mê, mong quên đi thân phận. Có người yếu đuối, chấp nhận từ bỏ mình, dối lòng để sống khác, tự tổn thương mình. Có kẻ giá lạnh, tạo dựng vỏ bọc và xù lông tấn công mọi người. Cũng có những con người dại khờ tìm đến cái chết….. Tất cả vì họ chẳng còn nơi nào để đi……

Scars
Make us who we are
Hearts and homes are broken, broken.
Far, we could go so far.
With our minds wide open, open.



Những vết sẹo khiến ta biết mình là ai
Tình yêu và gia đình đều tan vỡ rồi, vỡ hết rồi…..
Uh, rồi ta sẽ đi xa, đi thật xa
Với tâm trí rộng mở, rộng mở


Lang thang, cô độc và hoang dã. Họ đã nhận đủ mọi thương đau, nhưng cũng như Anh, họ chưa bao giờ mất niềm tin và hi vọng. Họ đoàn kết với nhau, học cách yêu thương, chia sẻ với nhau những khổ đau và tủi nhục, rồi cùng nhau đi tìm một con đường tươi sáng dành cho bản thân mình…….

Hey.
Tears all fall the same.
We all feel the rain.
We can't change.

And everywhere we go
We're lookin' for the sun.
Nowhere to grow old.
We're always on the run.
They say we'll rot in Hell
But I don't think we will.
They've branded us enough
Outlaws of love.



Này em…
Những giọt nước mắt đều rơi như nhau
Chúng ta cảm nhận cùng nỗi đau
Ta chẳng thay đổi được gì đâu…..

Mỗi nơi ta đi qua
Anh đều tìm kiếm ánh mặt trời
Chẳng nơi nào ta có thể lớn lên
Cứ mãi rong ruổi thế này…

Họ bảo rằng ta sẽ mục nát dưới địa ngục
Ồ, anh không tin điều đó
Họ nhục mạ ta đủ rồi…..
Những kẻ ngoài vòng pháp luật của tình yêu…..
Những kẻ ngoài vòng pháp luật của tình yêu….
.

Những nỗi đau rồi cũng sẽ đi qua, phải vậy không? Họ vẫn không ngừng mong mỏi một ánh sáng cuối đường hầm, liệu có được không? Họ mãi mãi sẽ chỉ là NHỮNG KẺ NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT CỦA TÌNH YÊU như vậy sao? Câu hỏi mãi mãi sẽ chẳng được trả lời?


Bạn của tôi, người ta nói rằng yêu thương kẻ GIỐNG mình rất dễ, cái khó là yêu thương kẻ KHÁC BIỆT với mình. Hãy cùng tôi yêu Anh, yêu Họ, yêu những người đồng tính, hãy nới rộng biên giới của tính yêu, để thế gian sẽ chẳng phải là địa ngục. Hãy cùng tôi cổ vũ Họ, yêu thương Họ, tin tưởng Họ như cách chúng ta yêu thương, cổ vũ và tin tưởng bạn bè mình…… Bạn cùng làm với tôi chứ?


Nó giật mình tỉnh giấc, thì ra mọi thứ chỉ là một giấc mơ…… Lau đi dòng nước mắt còn vương trên má, nó mỉm cười vì hạnh phúc, vì một lần được mơ anh hát riêng cho mình nghe….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
cry.3bie
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 46
Join date : 01/11/2009
Age : 23
Đến từ : TP HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Wed Jun 20 2012, 00:41

BETTER THAN I KNOW MYSELF
Tôi - 1 cô gái bình thường với những ước mơ bình dị...

Tôi đã từng rất nhiều lần đánh mất chính mình...vùi mình trong bóng tối...chỉ khóc và khóc mỗi khi vấp ngã...

Đã có nhiều lần tôi tự hỏi :" Tại sao mẹ lại sinh ra con ?.., Tại sao mọi thứ đến với con k bao h trọn vẹn?...Tại sao... ? Tại sao... ?"

...Tôi trống rỗng...lạc lõng với biết bao câu hỏi cứ văng vẳng trong đầu nhưng chưa bao h` tìm đc câu trả lời...

...và rồi ngày hđó...t vô tình bật kênh HTV2 và xem đc Adam đang trình diễn bài Black Or White...
... tim tôi đập mạnh...cảm giác rất kì lạ...

..mặc dù chưa tiếp xúc với nhạc nước ngoài nhiều nhưng tôi nhận ra người hát bài này thật tuyệt vời...

..chiều hđó.. 1 cô bé lớp 8 như tôi ngây ngô chạy đến quán nét tìm mọi thông tin về Adam, ngay cả bài hát gốc của MJ để so sánh...tôi cứ tìm kiếm thông tin và theo dõi AI trong suốt 1 th/g dài...
...Rồi tôi chợt nhận ra Adam Lambert đã trở thành 1 người rất quan trọng..

..Hôm chung kết AI, tôi phải đi học ở trường...ngồi trong lớp mà đầu óc trống rỗng...cứ lẩm ba lẩm bẩm hi vọng Adam sẽ thắng...

..Nhưng không, mọi việc k như tôi nghĩ... vừa chạy về nhà..chị tôi đã la to :" Adam của Bi thua rồi kìa "... - Tôi k tin vào tai mình...

Tôi bật máy tính lên... bài hát :"If I Can't Have You" cứ vang lên không dứt... Nước mắt tôi tuôn ra... tôi thấy mình vô dụng...tôi đã cố dùng mọi cách nhắn tin bình chọn cho anh...nhưng vẫn k thể... Tôi như đánh mất tất cả...

... và rồi câu hát "what if your chances are already gone...Started believing that I could be wrong... But you gave me one good reason.. To fight and never walk away.."

Tôi chợt bật dậy...chùi nước mắt và chạy lên lầu học bài cho bài thi sắp tới...

..Đối với tôi, anh lun ở bên cạnh.... điều đó tiếp thêm sức mạnh cho tôi rất nhiều...



------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

.. Kì thi HK1 năm lớp 11 đã tới...vật vã với đống đề cương và cả đống bài chưa học xong..tôi quyết định relax bằng cách lên fb... tôi còn nhớ ngày hôm đó là thứ 7... đợi chờ mòn mỏi cuối cùng thì tôi cũng đã được "tiếp thêm sức mạnh" với bài hát Better Than I Know Myself...

.. Bài hát vang lên với 1 cái tiếng gì đó rất đặc biệt...1 nét độc đáo mà có thể chỉ nghe 1-2s đầu tiên tôi đã đoán ra tên bài hát này...

.. vừa nghe đầu và chân tôi vừa khẽ nhẹ nhàng nhịp theo tiếng nhạc...

..tôi như chìm đắm vào bài hát...nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ....giọng ca Adam ấm áp truyền tải từng ca từ vào tai tôi...

.. Bài hát mang đến cho tôi rất nhiều tâm trạng...

..các bài hát khác thường có những câu như :" I can't live without you...hoặc những điều tương tự khác.." nhưng với Better Than I Know Myself thì không... câu nói đó như chính tôi cũng như nhiều Glamberts khác mún nói w anh :" Cuz' I'm lost without you " ...

..Có lẽ người ta chỉ nghe nhạc của Adam khi nó đúng với tâm trạng hoặc là chỉ để giải trí... nhưng với tôi... được nghe Adam hát tôi càng có thêm nghị lực để làm tốt mọi việc...

Tôi không quan tâm ng khác nghĩ gì về tôi... Tôi không quan tâm người khác nói gì.. Tôi chỉ cần Adam luôn hát...luôn trình diễn các bài hát hay...các bài hát mang đầy ý nghĩa như trong album Trespassing này...

I know it gets hard sometimes
But I could never
Leave your side
No matter what THEY say :)

...Đối với tôi, Adam k những là 1 ng bạn... mà còn là 1 ng thầy dạy cho tôi những bài học cuộc sống qua từng lời hát...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
midnight_visitor
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1119
Join date : 10/04/2010
Age : 20
Đến từ : between Heaven and Hell

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Fri Jun 22 2012, 21:22

Thi xong rồi, trách nhiệm của người làm con đã bớt đi phần nào. Bây giờ ta lại ngồi đây, nghĩ lại coi mình đã làm được gì cho mình.

Hình như mỗi bài viết thế này, ta đều viết cho, viết về một người.



Bài dự thi VadamictC Writing Contest – SWEET TRESSPASS

Better Than I Know Myself


Ta là một con người không biết phải bộc lộ tình cảm của mình như thế nào, chỉ biết trưng ra cái mặt lạnh như tiền nhìn những người xung quanh. Thường là thế. Với em, ta không được tận mắt nhìn thấy khuôn mặt của em, nhưng ta luôn mỉm cười khi nhìn thấy hình ảnh của em. Em luôn khiến ta nở một nụ cười, dù là cười nhăn răng toe toét, hay chỉ là cái cười “mỉm chi”, cái nhếch môi.

Ta vẫn thấy những điều ta làm cho em là chưa đủ. Ta thấy mình vẫn chưa đủ tốt với em, ta vẫn thấy mình như trời tháng mười hai rét mướt lạnh cóng, còn em là một cô bé con lạc lõng giữa không gian, nhưng trên môi vẫn luôn hiện diện một nụ cười.

Ta không nói ra được điều mình muốn nói, nhưng ta cảm thấy vui được phần nào, vì ta đã làm được điều ta muốn làm. Ta đã khiến em cười, nhưng nụ cười thật tươi, những âm thanh trong trẻo đáng yêu đã được cất lên, ta đã nghe được những âm thanh đó.


Ta đã lo sợ rằng không biết cái ta trao đi, em có nhận được và có hiểu.


Và dường như, em đã nhận được, em đã hiểu, và em đã đáp lại ta. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, ta luôn có cảm giác em đang bân cạnh ta, từng phút từng giây. Ta chưa từng muốn cảm giác đó biến mất, vì căn bản, thực tế, em không ở bên cạnh ta, từng phút từng giây. Ta không muốn rời bỏ em, rời bỏ cảm giác có được em bên cạnh ta.

Ta cần điều đó, ta muốn níu giữ lại cảm giác có em bên cạnh. Em đã khiến con người ta thay đổi, theo một hướng tích cực. Ta đã bớt đi cái lạnh lùng, đã biết lo cho những người xung quanh, biết để ý đến bản thân hơn.


Dường như em đã tìm được mặt sáng trong con người ta, mặt sáng đã bị bóng tối chôn vùi rất lâu, đưa nó ra với chính bản thân ta, với thế giới bên ngoài. Và có lẽ, em là người đầu tiên làm được, ngay cả ta cũng không biết chính mình, lại có thể trở thành một người khác hoàn toàn như vậy.

If I wanted to leave I would have left by now,
But you're the only one that knows me
Better than I know myself



Sau cơn mưa, trời lại sáng, nhưng sẽ có những con mưa khác tiếp tục đến. Em đã không còn ở cạnh ta nữa, hay đúng hơn, ta không còn cảm giác em đang ở cạnh ta nữa.

Tăm tối lại trở về. Ta lạc lõng. Ta đã cố gắng sống như lúc chưa biết em, chưa từng biết em có tồn tại trên đời này. Nhưng không thể. Nước mắt cứ thế rơi. Ta đã từng nghe một bài hát. Rất đúng với ta bây giờ. Ta nghe được nó sau khi ta để vuột mất mất em. Trước kia, khi còn cảm thấy em bên cạnh, ta chưa hề nghĩ rằng, một ngày nào đó, chuyện này sẽ đến.

All along
I tried to pretend it didn't matter
If I was alone
But deep down I know
If you were gone
For even a day I wouldn't know which way to turn
Cause I'm lost without you.


Ta đã không hề nghĩ đến, ta sẽ để mất em, ta không nghĩ rằng ta sẽ lại lạc long trên cõi đời này một mình. Nhưng cái gì đến sẽ phải đến. Và ta cũng không hề nghĩ rằng, mất em, ta lại trở về với “ta” cũ, thậm chí tệ hơn.
Người ta hay nói, phải mất đi, mới biết quý trọng những gì mình đang có. Và ta, chắc tốt đẹp hơn một chút, rằng ta hiểu được giá trị của em, nhưng ta không hiểu hết được. Và vô tình, cái phần không hiểu được đó, lại là một phần quan trọng. Em thấu hiểu con người ta, em thấu hiểu chính bản thân em. Ta hiểu em, nhưng ta không biết chính ta cần điều gì.

Đã dằn vặt, đã tự hỏi bản thân rằng ta có phải là một người quá đỗi vô tâm, không vời với ai khác mà là chính bản thân, khiến cho những người ta yêu mến phải đau lòng. Vô tâm với chính mình, dẫn đến vô tình với những người xung quanh.


Bóng tối lại bao trùm. Ánh sáng kia chỉ tồn tại được trong gần một năm ngắn ngủi. Ta vốn quen với bóng tối. Bây giờ lại thích nó hơn, nó che giấu được những buồn bã, những giọt nước mắt mà ta không muốn phải đối diện. Ta không muốn cái bóng tối ta càng ngày càng thích này, phải đối diện với cái ánh sáng yếu ớt kia.


Mất em, như mất đi một phần tâm hồn. Không có em, ta lại như trời đông lạnh lẽo, lại càng lạnh lẽo hơn. Trong cái bức tranh trời đông tuyết trắng kia, đã không còn hình bóng một cô bé lạc lõng, nhưng luôn nở nụ cười nữa.


Chắc hẳn ta sẽ không cô đơn mãi trong chính cái thế giới tối tăm của chính ta như thế này, nhưng tìm được một người như em là điều không thể. Em sẽ luôn hiện diện trong tâm của ta. Cùng lắm thì ta sẽ lại trưng ra cái bộ mặt hơi giả tạo một chút với em, nhưng đó cũng chỉ muốn em an lòng một chút thôi, nếu em còn quan tâm đến ta. Ta vẫn ngồi đây, vẫn chờ đợi, chờ đợi ngày em thực sự tha thứ cho ta, tha thứ cho cái sự bốc đồng dại dột trong quá khứ… Quay lại đi nhé…

I get kind of dark
Let it go too far
I can be obnoxious at times
But try and see my heart
Cause I need you need now
So don't let me down
You're the only thing in this world I would die without

Cause if I wanted to go I would have gone by now,
But I really need you near me to
Keep my mind off the edge
If I wanted to leave I would have left by now
But you're the only one that knows me
Better than I know myself
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://musicland.forumotion.com
adamlambertfan
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 24
Join date : 17/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Wed Jul 18 2012, 19:06

Bài dự thi

MAP

Cuối cùng thì ngày này cũng đã đến, ngày được nghe đầy đủ bài hát Map ( Bonus track UK version). Yêu “nó” ngay sau khi nghe snippet, chỉ một đoạn ngắn thôi, chỉ một vài câu thôi cũng đủ biết “nó” tuyệt vời đến mức nào.

Now I believe in more than I can see
Thật ấn tượng!

Từng câu, từng chữ trong bài hát miêu tả một cách hoàn hảo về những gì em đang nghĩ về Anh_Adam Mitchel Lambert.

I had a vision that the colours had bled away
and I had nothing to follow
Was in a prison and my life was stuck on replay
And all my wishes were hollow

Thật ngạc nhiên, dường như Anh có thể đọc được suy nghĩ của em, những suy nghĩ mà em chưa từng nói cùng ai. Em đã âm thầm chịu đựng tất cả. Cuộc sống thật vô vị. Màu sắc ư? Chỉ có màu xám thôi, âm u lắm, đáng sợ lắm Anh à. Cuộc sống không hoàn hảo. Chúng ta không thể quay trở lại và khởi đầu lại mọi thứ. Có những lựa chọn chúng ta sẽ thấy quả báo nhãn tiền ngay. Nhưng có những lựa chọn mà những hệ quả của nó chỉ xuất hiện sau khi chúng ta đã đi hết hơn nửa đoạn đường cuộc đời, lúc đó thì đã quá muộn. Bây giờ chỉ có hai lựa chọn: sống theo ý muốn của người khác hay kết thúc cuộc đời mình. Chết ư ? Còn Ba Mẹ thì sao? Mình KHÔNG CÓ QUYỀN chết. Vậy đành phải chấp nhận lựa chọn đầu tiên…..

You were a beam of light
Lit up my broken sky
There was just something about you
I had a vision and it painted the world for me
and now I am laying beside you


2009, Anh xuất hiện như tia nắng mặt trời chiếu rọi vào tâm hồn em, thắp sáng mọi thứ đen tối trong em. Anh là người đồng tính. Ừ, rồi sao? Điều đáng trân trọng nhất ở một con NGƯỜI là một tư cách tốt, một tâm hồn đẹp và đặc biệt là tài năng (một tài năng xuất chúng). Anh đã chọn con đường của mình bằng cách tuyên bố Anh là người đồng tính, không cần phải che giấu. Bây giờ thì cả thế giới đã công nhận Anh rồi, điều mọi người nhắc đến là âm nhạc của Anh, không phải là giới tính của Anh. Anh đã đi đúng hướng rồi Anh ạ. Bây giờ em ước em có thể nằm kề bên Anh, được nghe Anh nói thôi, thế là đủ lắm rồi.
I don't need to wander any more
I have found what I've been looking for
I don't need a map to know the way
I don't need a map to tell me where I'm at
Now I believe in more than I can see
Now I can breathe again and
I don't need a map to know the way
I don't need a map you'll always light the path

Sau hơn ba năm, em đã tìm được phương hướng cho đời mình. Em đã tìm được Anh_Tấm Bản Đồ của đời em. Em đã/đang/sẽ theo Anh và em biết chắc rằng em sẽ không bao giờ lạc lối. Cứ sống tốt đi, thế giới này còn đẹp lắm, diệu kỳ lắm. Nếu không sống hết đoạn đường đời thì chúng ta sẽ không gặp được những điều ấy.
I don't need a map, you'll always light the path.
Hãy tin tôi, các bạn không thể ngừng nghe “nó” được đâu. Đây là bài hát có thể chạm sâu vào tâm hồn và từng nhịp đập trong tim bạn. Hãy cùng nhau cảm nhận một tình yêu thanh khiết và bình dị mà “nó” mang đến.
Chúc các bạn tìm được Bản Đồ của đời mình!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nats.3493.drip
•►Medial Fan◄•
•►Medial Fan◄•
avatar

Tổng số bài gửi : 373
Join date : 27/02/2010
Age : 25
Đến từ : Here and There

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Wed Jul 18 2012, 23:24

Đôi lời mở đầu:

1. Ngôn ngữ kém hồn nhiên, không phù hợp với người bệnh tim mạch, trẻ nhỏ, đàn bà con gái đã có chồng, đàn ông mang thai và đang cho con bú. Khổ chủ cũng tự biết mình văn ngu chữ dốt, mồm ch* không mọc nổi ngà voi nên cũng xin đồng bào thông cảm chớ đừng ném đá kẻ tội đồ này.

2. Ai mà đọc của tớ năm trước thì biết phong cách chém gió bệnh hoạn như thế nào rồi đấy. Tớ viết văn không ngọt được như mọi người nên đành thể hiện theo cách riêng, hy vọng các bạn không hiểu nhầm mà gọi bệnh viện tâm thần (ok?).

RUNNIN' VÀ LÁ THƯ GỬI GẤU

To: Anh - Adamamazing Glamorousbert, hay còn được gọi bằng cái tên thân mật là Gấu-Mập-Sáu-Ngấn-Quần-Đùi-Xanh-Không-Hình-Tượng

From: Em - Nats (lưu ý không phải Nát và càng không Bấy hay Bét, anh đừng nghe những gì con admin Yo nói) - con bé tự phong Glambert nửa mùa do tu 9 kiếp nên nay được thấy anh, được nghe anh hát và một số cái được không tiện nói ra đã bị censored.

Kính gửi Anh thân mến tràn trề thương yêu của em!

Hôm nay em viết lá thư tầm thường này cho anh cốt là để bày tỏ sự bức xúc trong thời gian qua, đặc biệt là sau quả bom hạt nhân mang tên Trespassing của anh đã vô cùng thân mến mà ném thẳng vào mặt trái tim thiếu nữ yếu ớt của em. Anh có biết không...... Khoan! Anh định làm gì?! Em xin anh, đừng vội xé lá thư này của em, em đã đổ bao nhiêu lít máu mới viết ra được đấy anh có biết không hả? Ấy không, em không hề có ý hăm dọa anh, anh đừng hiểu lầm. Anh à, anh là một con người vĩ đại, sẽ không chấp nhất kẻ tiên dân hèn mọn này đâu phải không anh... Được rồi, vậy em xin bắt đầu đây.

Trước tiên, em xin kể về cái hành trình gian khổ để cầm trên tay quả bom hạt nhân, à không, album Trespassing. (Thật ra, công lao này thuộc về các bạn Glamberts đáng yêu của chúng ta *vỗ tay cái nào*, mình xin ngã mũ cảm ơn các bạn đã mang Adam về với mình.) Sau đó rồi thì em lên nghe từng bài. Trespassing giật như sấm chớp, Shady đổ như mưa sa, Cuckoo cuồng quay như lốc xoáy, Naked love như dung nham phun trài, Kickin' in như động đất, Pop that lock chắc cũng cỡ sóng thần... còn Broken English thì có thể nói là giống như sạt lở núi đá đi vậy. (Anh bỏ cục gạch xuống đi, em đang khen anh đấy). Không như Trespassing vượt qua FYE mà còn là album cuốn hút em nhất từ xưa đến nay, đấy là nói thật lòng.

Tuy ban đầu em không chú ý, có lẽ là do bị cuốn vào những bài đầu, tuy nhiên sau khi nghe đến lần thứ n*, em đã bị bài Runnin' cướp mất hồn, ném hồn xuống đất rồi dẫm cho hồn nát bấy nhầy. (Em đã bảo anh bỏ cục gạch xuống đi...).

Em không biết phải bắt đầu từ đâu. Đơn giản mà nói, khi lắng nghe Runnin', em gần như có thể nghe được nhịp tim nhanh gấp của mình. Mới đầu vào là giai điệu trầm thấp tạo một cảm giác tù túng cứ như bị ngồi lại lớp viết kiểm điểm vì cái lỗi không phải của mình ấy. Anh biết đấy, khi mới nghe một bài hát nào đầu tiên em thường nghe giai điệu trước, lời thì tính sau.

My heart's beating faster,
I know what I'm after.


Anh có biết em có cảm giác gì khi nghe đến đoạn đó không? Nói nôm na thì giống như vào ngày Hạ Chí (nóng nhất), em mặc một cái áo dài tay, thêm cái áo khoác len, thêm cái áo khoác nỉ, thêm ba bốn lớp linh tinh nữa, cuối cùng là trùm áo mưa rồi leo lên mái nhà ngồi. Cảm giác khi nghe đoạn trên kia chính là cảm giác khi sắp sửa mát dây thần kinh thì em từ từ cởi từng lớp ra. Vâng anh ạ, chính là cảm giác được giải phóng.

Nhưng không có gì khiến em thích hơn là điệp khúc của Runnin'. Nó khiến cho em có cảm giác đã cởi bỏ được đến lớp cuối cùng. Nghe thì có vẻ giống như Naked Love, nhưng đó là cảm xúc của em về Runnin'.

I’ve been standing here my whole life,
Everything i’ve seen twice, now it’s time i realize
It’s spinning back around now,
On this road i’m crawling
Save me cause i’m falling, now i can’t seem to breathe right,
Cause I keep runnin runnin runnin runnin from my heart.


Anh có từng nghe nói về âm thanh đánh lừa cảm giác thật chưa? Đó là khi nghe một thiên sứ mà ai cũng biết là ai đấy cất tiếng hát, em có cảm giác như hình ảnh trước mắt dần bị thay thế bởi những màu sắc độc đáo và khác biệt. Hãy nghĩ nó cũng giống như xem một bộ phim khoa học viễn tưởng vậy. Đối với Runnin' mà nói, bộ phim đó chính là hình ảnh hàng vạn con Glamberts giống như em đây, chui ra khỏi lòng đất tăm tối, dưới sự lãnh đạo tài tình của anh mà chạy bán sống bán chết, à không, càn quét qua mọi vùng lãnh thổ tinh thần mà con người từng biết đến.

Vâng, giờ thì anh có thể vò là thư này mà vứt sọt được rồi đấy. Nhưng em vẫn khuyên là anh nên giữ lại kẻo em... Không! Em đã nói là em không hề đe dọa anh.

Cuối thư, em xin chúc anh mãi mãi là Gấu Mập của tụi em. Chào anh!

Ngày 18 tháng 07 năm 2012
Ký tên
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://my.opera.com/PutnNat
AddictedtoAdam
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 870
Join date : 31/01/2010
Age : 23
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Sat Jul 21 2012, 13:56

Khi nào em sẽ dừng lại ? Khi nào em mới phải trả giá cho những hành động của mình?


…Em không biết


Em không biết,cái ngày em ngẩng đầu hiên ngang,vênh váo nhìn khắp nơi khắp chốn với đôi mắt của kẻ chiến thắng,chính là ngày em bị đánh gục.


Đánh gục thế nào? Không cảm thấy sợ hãi, không cảm thấy đau đớn. Chỉ là…rơi tự do.

Em những tưởng đó là điều tuyệt vời nhất từng xảy đến với em. Nó là cảm giác của người đang bay, quên đi mặt đất bên dưới, quên đi việc mình đang rơi. Đáng xấu hổ thật nhưng đúng ra là em ngủ quên. Nó đã ru ngủ mọi cảnh giác của em. Sự tuyệt vời đồng nghĩa với một điều. Đáy vực thẳm.


One shot and the whiskey goes down, down, down
Bottom of the bottle hits
Waking up my mind as I throw a fit
The breakin' is takin' me down, down, down


Có đêm em tự hỏi tại sao em lại ở đây,run rẩy giữa cái nơi thảm hại này? Cần phải thay đổi. Em từ chối thay đổi. Em sợ.

'Round and around I'd go, addicted to the numb
Living in the cold
The higher, the lower the down, down, down
Sick of being tired and sick of waiting
For another kind of fix
The damage is damning me down, down, down






Rồi em gặp anh…


Hahaha. Đây không phải là loại tình yêu sến sụa trong chuyện cổ tích khi mà một chàng trai cứu thoát một cô gái khỏi đống bùn. Em gặp anh qua những bài hát của anh, hiểu anh cũng qua những bài hát của anh. Và từ đó,em thấu hiểu được bản thân mình.

My heart's beating faster, I know what I'm after.
I've been standing here my whole life,
Everything I've seen twice, now it's time I realize
It's spinnin' back around now, on this road I'm crawling
Save me cause I'm falling, now I can't seem to breathe right


Cause I keep runnin', runnin',
runnin', runnin'
Runnin', runnin', runnin', runnin'
Runnin' from my heart.


Vậy đấy. Em cứ chắc chắn là mình sẽ dừng lại được và rằng mình vẫn đang nắm quyền kiểm soát. Nhưng thực tế thì em chỉ trốn chạy điều con tim mình muốn,trốn chạy khỏi sự thật rằng cuộc đời em chẳng đi đâu về đâu cả. Và cứ rơi xuống mãi.






Chính anh đã khiến em hiểu ra, bằng tiếng thét tuyệt vọng của anh,bằng chính giọng ca tuyệt vời truyền cảm ấy. Từ một ngày nào đó, âm nhạc của anh đã nuôi sống trái tim của em. Cũng không thể nói như vậy được. Trước giờ em vẫn lấy âm nhạc làm nơi trú ẩn, nó vẫn nuôi sống trái tim em hàng ngày. Nhưng chính anh và âm nhạc của anh đã khiến con tim lười biếng ấy đập. Đập rộn rang như rất lâu rồi nó chưa được đập. Qua âm nhạc của anh, em nhìn thấy được tâm hồn mình. Kì lạ thay em vẫn chưa thể hiểu nổi anh. Có phải vậy không Adam? Có phải anh là tất cả những gì anh vẫn hát ?

Bản thân em chưa bao giờ nhận thức được rằng mình có thể yêu một con người đến mức ấy - cái loại tình yêu vô lí trí mà em vốn coi thường. Yêu anh em không cần phải suy nghĩ. Cứ như thể từ khi sinh ra, trái tim em đã có một phần được ông trời quyết định là phải dành cho anh. Em mơ mộng,đã có anh đánh thức. Em hụt hẫng,đã có những lời anh nói để nâng đỡ. Em lạc lối,
đã có anh là tấm gương sáng soi đường. Anh có thể phạm sai lầm, nhưng em vẫn yêu anh. Nếu một ngày anh không còn hát nữa hoặc vì một lí do nào đó anh bỏ nghề (Chúa tha tội cho em vì dám đặt ra cái giả thiết dớ dẩn này) , hẳn là em sẽ vẫn yêu anh. Vì em đến với anh bởi tài năng, nhưng chính con người anh là thứ đã giữ em ở lại…Đúng là thế rồi.Đây không phải là một giấc mơ rồi. Em chưa bao giờ tỉnh táo đến thế khi yêu một con người. Kệ cho người ta nói rằng em bị anh bỏ bùa hay gì gì đó, em thì em biết chắc vì sao em yêu anh.


Và em tỉnh dậy sau giấc ngủ dài như cả nghìn năm với hối tiếc về tháng năm bị phung phí.Gương mặt anh là thứ đầu tiên xuất hiện lúc ấy trong óc em.Tim em đập nhanh hơn bởi em biết em cần phải làm gì. Em đã đứng ở đây cả đời rồi. Thứ gì cũng đãnhìn chán rồi.Đã đến lúc em nhận ra rằng cuộc đời em đang xoay vòng tròn, em đang lê lết trên chính con đường cũ…Và em tiếp tục chạy, chạy, chạy, cứ chạy…đến với cái đích em cần đến, vì từ giờ, trong tim em đã có anh rồi


Được sửa bởi AddictedtoAdam ngày Tue Jul 24 2012, 13:37; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://twitter.com/blackangel0612
Hạnh Nhân
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 13
Join date : 05/05/2012
Age : 20
Đến từ : Quãng Ngãi

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Sat Jul 21 2012, 17:28

Hãy lắng nghe Underneath & cùng cảm nhận.....


UNDERNEATH

Như một chân lí tất yếu của vạn vật,tất cả mọi thứ đều tồn tại song song hai mặt đối lập của nó.Cuộc sống này luôn có ngày & đêm,có sinh & tử,có yêu & ghét,...Và chắc rằng mỗi người đều luôn có mặt tốt lẫn mặt xấu.Nhưng chẳng ai có thể nhìn rõ hai mặt này ở mình hay ở người khác.Thật vậy,khi nhìn thấy vẻ đẹp bên ngoài của nhiều người,có ai biết rằng dưới vẻ ngoài đó còn có điều gì ko.Cũng như thế,dưới vẻ ngoài xấu xí của vài người,có ai quan tâm đến những điều tốt đẹp ở họ ko?Thực tế trả lời rằng KO!Tôi nói lên điều này ko phải để biện minh cho vẻ ngoài xấu hay đẹp của tôi.Và cũng ko ác ý nói rằng thế giới này đã mù quáng.Chỉ có điều tôi đang nói đến cuộc sống đầy sự thật trong UNDERNEATH mà thôi!

Đã có lúc tôi dường như thoát khỏi thể xác để có thể tĩnh tâm đối diện vs những sự thật trong cuộc sống này.Những sự thật về sự lừa dối mà tôi biết.Vs mọi lí do,tôi biết mọi người đang nói xấu tốt đủ điều về mình.Tôi biết rằng mình hầu như khác biệt vs mọi người,có thể trong mắt họ tôi như là một kẻ lập dị để họ bàn tán,một trò vui để mà tán gẫu!Tôi đã làm gì?Quát mắng,chửi rủa hay khuyên bảo họ?Ko hề!Cách tốt nhất là im lặng,bởi vì chẳng ai muốn soi mói nhiều về điều đó cả!Và cứ như thể tôi cùng Anh xem mọi người làm gì phía dưới vẻ ngoài đó.

Strip away the flesh & bone
Look beyond the lies you’ve known
Every wants to talk about a freak
No one wants to dig that deep
Let me take you underneath

Thoát khỏi thân xác bằng xương bằng thịt
Vượt qua sự lừa dối mà em biết
Mọi người đều muốn nói về một kẻ lập dị
Chẳng ai muốn chỉ trích sâu về điều đó
Hãy để tôi đưa em xuống dưới đó

Và như thế,ta vẫn phải bước đi trên con đường dài vô tận của cuộc sống, vẫn nhìn thấy những điều mà chúng ta ko muốn,ko bận tâm đến.Đi và cứ đi như thế,như một thân xác vô hồn,nhìn tất cả mọi thứ vs đôi mắt vô vọng này.Hầu như chẳng ai hoan nghênh gì tôi,vì họ cứ nhìn bằng những con mắt đầy kì thị đó!Ko sao cả,tôi đã quen vs điều đó rồi,sống đơn độc gần như là một bản năng của tôi.Ko người thân bên cạnh,ko một người bạn thân,...tưởng chừng như đó là điều khó khăn tôi ko thể vượt qua nổi,nhưng theo thời gian tôi đã thích nghi được.Tự làm bạn vs chính mình để vượt qua tất cả,ko dựa dẫm vào ai.Cho dù tôi có vấp ngã điều gì, thì chẳng có ai hay đâu!Như thế đấy,tôi vẫn đứng lên đi tiếp.Chắc mọi người sẽ nghĩ rằng tại sao tôi ko chia sẻ để bớt đau đầu nhỉ, nhưng để tìm được người cảm thông vs mình là điều ko dễ.Vì sau đó tôi nhận được từ họ chỉ là những lời nói xuông mà thôi,chẳng ai hiểu được,kể cả gia đình tôi.Và Anh cũng cảm thấy thế,chẳng có điều gì dễ dàng dành cho mình....Ở bên dưới....

Baby,better watch your step
Never mind what’s on the left
You’re gonna see things
Ya might not wanna see
Still not that easy for me underneath

Em ak,hãy chờ đợi hơn nữa bước đi của em
Chẳng bận tâm điều gì ở bên trái
Em thử để mắt tới mọi điều
Em có thể ko muốn thấy
Tuy vậy chẳng có điều gì dễ dàng dành cho tôi

Ở bên dưới

Chẳng có điều gì là dễ dàng cả!Ngồi dưới bầu trời vô vàn những vì sao của bóng đêm,thì vs tôi nó chỉ đang giấu đi những điều mà tôi buồn phiền & thất vọng về cuộc sống!Xung quanh chỉ là một màng đêm u tối,tĩnh lặng,nơi mà con người ta có thể tĩnh tâm để vứt đi những điều ấy.Chắc ai cũng phải sợ một quang cảnh như thế này,chẳng khác gì ngày tận thế!Nhưng đây chỉ là một góc tối trong tâm hồn tôi mà thôi.Trong thâm tâm tôi là thế,dưới lớp vỏ bề ngoài của tôi là thế đấy.Góc tối này chẳng khác gì một căn phòng ko lối thoát,nó chỉ có một lối duy nhất để tôi giấu đi những điều đó!Tất cả mọi cảm xúc hầu như được tôi kìm nén lại đây,nhưng đôi lúc ko kìm nén được,tôi đã khóc.Dưới những giọt nước mắt ấy,nó khiến tôi quên đi được phần nào cảm xúc khó chịu ấy,phai đi được chút ít.Tất cả mọi thứ cứ được dồn nén lại một nhiều.Như một điều tự nhiên, mọi thứ luôn có giới hạn của nó!Cứ cố kìm nén thế chắc rằng một ngày tôi có thể “nổ tung” mất!Và theo lẽ tự nhiên tôi đã tìm được lối thoát cho mình,bởi một con người vô cùng chân thật,con người ấy dường như đã mở được cánh cửa ở góc tối nơi tâm hồn tôi,bằng một thứ vô hình nhưng ta có thể nghe được.Đúng thế,một giọng hát,chẳng thể nhầm vào đâu được,nó đã thức tỉnh được tâm hồn tôi,con người tôi thoát khỏi nơi u tối đó....Một giọng hát tuyệt vời........

A red river of screams underneath
Tears in my eyes underneath
Stars in my black & blue sky
And underneath under my skin
Underneath the depths of my sin
Look at me
Now do you see?


Dòng sông vấy máu của những tiếng thét
Ở bên dưới
Những giọt nước mắt trong mắt tôi
Ở bên dưới
Những ngôi sao trong bầu trời vô vọng & buồn chán của tôi
Và ở bên dưới,dưới lớp vỏ bên ngoài của tôi
Ở bên dưới,nơi sâu kín tội lỗi của tôi
Hãy nhìn tôi đi
Lúc này em có nhận ra ko?


Bước ra khỏi góc tối,tôi đi đến góc sáng trong tâm hồn mình.Căn phòng u tối ko lối thoát đã ko còn,thay vào đó là một không gian rộng mở.Một cảm giác lạ lùng,khác xa những cảm giác tù túng lúc trước kia.Tâm hồn tôi giờ đã thư thái,ko còn buồn phiền vì tôi biết tôi đã được thức tỉnh bởi Anh.Anh chào đón tôi đến một thế giới chỉ có sự chân thật,ko giả dối.Thế giới của anh đấy!Anh ko che giấu điều gì về con người anh chỉ vì mọi người.Anh biết mình ko hoàn hảo vì thế chẳng có gì mà lại phải che giấu đi điều ấy.Cứ phô bày ra sự giả dối thì kết quả mà ta nhận được đó chính là sự thật về sự giả dối ấy mà thôi.Vì thế hãy cho mọi người,thế giới này thấy được sự thật mà họ cứ lầm tưởng là hoàn hảo trước khi quá muộn!Và ta cũng biết rằng chẳng điều gì là hoàn thiện,cho nên cũng đừng có cầu toàn quá về một điều.Đôi lúc,khi hi vọng quá nhiều thì thất vọng sẽ càng lớn.Tôi cũng nhận ra rằng cuộc sống này sẽ có đôi điều ko như mình mong muốn vì tôi biết rằng đó mới là cuộc sống.Ko quá hoàn hảo hay ko quá tẻ nhạt,đủ để ta sống ko quá sung sướng hay ko quá nghèo nàn.Mặc dù ta biết lòng tham của con người là vô đáy,nhưng chỉ cần ta biết kiểm soát,đừng để chạm đến cái đáy sâu đó,là ta đã phần nào hoàn thiện được chính mình,có thể là ko hoàn hảo.
Đã ko quá muộn khi tôi đã nhận ra được những điều này.Tôi cám ơn Anh vì đã cho tôi 1 sự giải thoát tốt đẹp bởi những gì anh đã hát trong Underneath.Một bài hát tuyệt vời,nó đã làm tôi thức tỉnh khỏi những gì mà tôi cảm thấy là nhàm chán,vô vọng.Nó khiến tôi lạc quan hơn để nhìn về cuộc sống phía trước.Như mọi tình cảm của glamberts dành cho Anh, Anh sẽ luôn ở trong lòng mọi người bởi chính những gì Anh đã làm,đã đem đến....Tài năng tuyệt vời của Anh đấy!.......

Welcome to my world of truth
I don’t wanna hide any part of me from you
I’m standing here
With no apologies
Such a beautiful release, you inside of me...


Chào mừng đến vs thế giới chân lí của tôi
Tôi ko muốn che giấu điều gì về tôi chỉ vì em
Tôi đứng đây
Ko một lời giải thích
Như một sự giải thoát tốt đẹp
Em luôn ở trong lòng tôi...


Phúc Nhân
(I’m a girl)

: [right]#42



*cám ơn đã đọc hết bài của mình!tự nhận thấy tài năng có hạn cho nên có sai xót gì cũng như dở quá thì cũng đừng chê nha!*



P/S: @ss Q.Trang: có thích Underneath hơn chưa s? #48
@ss T.Ngân: văn chương dở quá ko s? #53
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chickylambert
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 42
Join date : 28/08/2010
Age : 24
Đến từ : MAD WORLD

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Sun Jul 22 2012, 02:32

Dền dứ ~

1. Tuy không ngại chặt chém nhưng trên tinh thần là fan hư và fan dê nên bé viết nó hơi bị dìm hàng và chọt chỉa nên mong đồng bào chặt chém có kế hoạch #20
2. "Văn chương hạ giới rẻ như bèo" mà bé thì thích nhiều tiền nên tình hình bài viết nó rất là tình hình ~.~ #67
3. Bé trình gà nên tiếng Anh lọt tọt được vài miếng nhưng vẫn khoái đú nhạc US-UK, hồi xưa nghe pop người ta thấy nghe ra là hiểu mà qua tới pop anh cái hiểu không ra luôn. Có ai đời nghe nhạc mà ôm từ điển hem~ Suy rộng ra, bài viết có phần dịch lời khá là "Lạc Việt" #20

---------------------------------------------------------------------------

Vô việc chính ~

Broken English – Là gà quá nói không thành câu hay là thâm quá biến trình gà thành trình pờ rồ?

Mình thì 18 xinh đẹp rạng ngời mà kém chói lóa nhưng lỡ yêu người già dính mé ba mươi nên lận đận; ta nói già thì thích nói dài, nói dai, nói hoa hòe chớ không có trung hậu như tụi thanh niên nên anh già rồi anh bóng gió mây trăng theo các cụ thôi chứ anh ngại anh không có nói thiệt đâu nha~

Anh muốn cưa sừng đi tán tỉnh giai xinh nhà người ta nhưng khổ cái anh học tiếng Phần chưa có hết khóa, viết chưa xong thư tình mà deadline nộp bài hát làm album nó tòng teng trước mặt nên tức cảnh sinh tình anh làm ngay một bài xoắn từ lời đến nhạc như vậy đó.
Hử? Hỏi tui xoắn chỗ nào hử?
.
.
.
Hừm, nếu các người đã thành tâm muốn biết thì ta đây cũng sẵn lòng trả lời.

“Tower of Babel has fallen down again.
Information disarry.
I don’t know who I should believe in.
Everyboby’s an authority.
Fragments don’t count,
They always end up falling through the cracks
Don’t think out loud
Cause once it’s out your mouth, can’t take it back.”


Tháp Babel lại một lần nữa sụp đổ.
Thông tin hoàn toàn bị xáo trộn.
Tôi chẳng hay liệu có thể tin vào ai.
(Có vẻ) ai cũng có thể là kẻ cầm quyền.
Những mãnh vỡ nhiều không đếm hết.
Nhưng rồi cũng rơi vãi ra khỏi những vết nứt gãy thôi.
Đừng nói ra suy nghĩ của mình
Bởi một khi thốt lên là chẳng thể lấy lại.


"Don’t think out loud cause once it’s out your mouth, can’t take it back."


Tháp Babel thì dính gì tới vụ anh chả biết tin ai? Lạc Việt thần thánh phán cái babel đó nó hổng chỉ là tháp, nó là “mớ âm thanh hỗn độn những tiếng nói khác nhau”. Rồi gì mà mảnh vỡ, vết nứt gãy, vân vân và mây mây. Nói tóm lại là anh nhắn nhỏ Sauli anh học tiếng Phần chưa có xong, nghe người ta nói tiếng đực tiếng cái nên chả hiểu mấy, mà không hiểu thì đâu có tin được, cộng thêm trình nói chắc cũng gà, nói ra chắc sai tùm lum nên em lựa key word rồi hiểu dùm anh nha~ Vậy thôi mà nói lòng vòng được cả một đoạn đầu bài hát, anh mình giỏi nhứt quả đất! À quên, đang cảm nhận chứ hông phải giải nghĩa vấn đề. Quay lại khen anh mình cái. Có vẻ như ngôn từ của anh quăng em vào một thế giới ảo giác, lòng vòng giữa những âm thanh, chẳng rõ thực hư. Thế giới đó dường như bắt đầu lung lay gãy đổ vì giữa hai con người, “anh” và “em” là rào cản ngôn ngữ, “anh” như lạc trong tâm tư “em”. Nói vậy thôi chứ anh mình thâm lắm, lù đù vác lu mà chạy không à. Từ từ hành động như anh, cho dù có bị deadline lủng lẳng như anh cũng không có vội, vội là bể chuyện cưa không có được trai. Thấy anh mày không, lù đù thế mà toàn vác hàng thượng đẳng.

Anh mà viết thì chỉ được cái đúng, trên kia “anh” lạc lối trong tâm tư “em”, chẳng thấy lối ra nhưng cuối cùng vẫn có đường giải quyết, khi tiếng nói không còn tác dụng là lúc hành động lên ngôi:

“Lost inside communication breakdown.
Better just read my lips.
It’s coming clear when we get down.
Iceberg just a tip.
My words get lost.
Can you read the look that’s on my face?
Wires get crossed in communication with the human race.”

Lạc bước trong mối liên lạc đã nứt vỡ.
Tốt hơn hết em hãy đọc những cử động trên môi tôi.
Sẽ rõ ràng hơn khi em cùng tôi giải quyết.
(Nhưng vẫn chỉ là) đỉnh của tảng băng trôi.
(Bởi) ngôn từ của tôi đã lạc lối.
Em có hiểu chăng tình cảm trên gương mặt tôi?
Hiểu lầm là điều tất yếu trong việc tiếp xúc giữa loài người mà thôi.


"Can you read the look that’s on my face?"


Lần đầu tiên nghe tới đây em bấn~ tại nó sẹc si sao ấy ;)) Tưởng tượng anh ngồi trước mặt ai-đó nói câu này. Cảm giác cứ như anh thú nhận đang cố gắng hiểu người ta, khó khăn lắm, vì anh chỉ hiểu một phần thôi nhưng đi vào tâm tư người ta thật rất “hấp dẫn” theo một nghĩa nào đó. Bí ẩn luôn luôn thật quyến rũ mà ha. Nếu ngôn ngữ không làm ta hiểu nhau thì thôi nhìn anh đi, anh sẹc si nhất quả đất thế này không nhìn thì phí, gương mặt anh tình cảm thế này nhìn là thấy ngay mà. Lúc này tiếng nói không thể làm tròn phận sự thì ta giao tiếp bằng ngôn ngữ thân thể vậy. “Communicattion through touch”…Anh dê quá đi~ hèn chi fan anh toàn bầy dê G[oat]lambert :))

Anh mình không chỉ đẹp trai, “hơi” dê mà trình dai cũng khá chuẩn (chắc vậy) nên biết là nói người ta không hiểu nhưng vẫn phải nói, hiểu sơ sơ còn hơn không hiểu, chiến thuật lâu dài rồi cũng có ngày khổ tận cam lai, anh mình xem ra chặng đường tán tỉnh khá là giông gió:

“Can’t say all the little things that I wanna tell you right now
I know you won’t understand but I gotta tell you somehow.
And on and on and on I go connect the neck below
I know, now your body language is broken, broken English.”

Tôi không thể truyền đạt hết từng chi tiết tôi muốn nói cho em lúc này
Tôi biết em sẽ chẳng hiểu đâu nhưng vẫn phải nói với em bằng cách nào đó
Và cứ thế cứ thế tôi lại kết nối lại những tình cảm lẩn sâu trong ta
Tôi biết giờ đây ngôn ngữ cơ thể em như một thứ tiếng Anh ban sơ vỡ vụn.


"Can’t say all the little things that I wanna tell you right now"


Hình như đến cùng cũng có tí thành quả nhể. Nhiều người cho là “anh” và “em” vẫn trong vòng luẩn quẩn nhưng theo mình, họ đã hiểu nhau hơn. “Em” muốn nói gì đó với “anh” nhưng dường như cũng chẳng nói được thành câu, và “em” đã dùng thứ ngôn ngữ cơ thể của mình để hồi đáp. Trong mắt “anh” nó chỉ là một thứ tiếng Anh còn vỡ vụn hoang sơ chưa hoàn chỉnh nhưng nó vẫn là một dấu hiệu đẹp. Dấu hiệu cho sự “đẹp trai không bằng chai mặt” thần thánh của các seme chính hiệu.

Bài hát có giai điệu rất lạ, hơi hướm indie, cả bài hát cứ như là một mớ bòng bong của ảo giác âm thanh và cảm giác ngôn ngữ. Âm thanh hỗn độn, đặc biệt là phần break – anh phiêu với đoạn nhạc không lời rất có chất rên rỉ – kết hợp cùng lời hát cũng hỗn độn tạo cảm giác “lơ ngơ” cũng giống như sự lơ ngơ của người mới học tiếng nước ngoài mà cần xài ở trình cấp cao :p Ngôn ngữ và giai điệu kết hợp một cách thông minh nhưng vấn đề được đề cập lại phủ định ngôn ngữ để đề cao hành động, cử chỉ. Từ âm thanh đến cảm giác và nội dung đều rối rắm nhưng rối một cách rất thông minh! Chơi chữ nhất quả đất! Mà nghe anh hát live cũng thấy anh mình live chất nhất quả đất! Coi cả màn “iceberg just a tip” cũng thấy anh mình lắc và rờ séc si nhất quả quả đất! Anh mình quả nhiên là nhất quả đất!

Và quay lại với câu hỏi lớn: Là anh gà quá nói không thành câu hay là thâm quá biến trình gà thành trình pờ rồ?
Để anh trả lời cho: Đích thị anh mày tuy gà tiếng Phần nhưng quá thâm tiếng Anh và kĩ thuật thanh nhạc cộng quá tài năng nên bài hát nó mới pờ rồ như vậy! Cấm có được nghi ngờ trình của anh!
*Dạ em nhớ~*

Nãy giờ ngồi lảm nhảm toàn giả vờ bùm chéo nói cho vẻ pro nhưng thực chất kết lại bài này có mấy chữ: ANH GIÀ VIẾT BÀI NÀY TỎ TÌNH THÂM QUÁ NHA!
Một bản tình ca vừa dễ xương vừa sếch si vừa tình cảm vừa thực vừa ảo vừa cao vừa thấp vừa khó vừa sâu … Nói chung là nhiều “vừa” lắm!

Anh ấy mà, lúc nào cũng là Gấu mập nhiều ngấn chất nhất quả đất của em!

:”3~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/lenhathi
tieumy glambert
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1
Join date : 13/04/2012
Age : 25
Đến từ : đâu đó

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Sun Jul 22 2012, 17:02

BÀI DỰ THI SWEET TRESPASS
UNDERNEATH – Bản nhạc ám ảnh

Tôi đến với Adam Lambert không phải từ những bản nhạc buồn, mà từ những kỉ niệm buồn. Chất rock trong nhạc của Adam dễ dàng chảy vào những cảm xúc giận dữ, thất vọng hay đau đớn và xoa dịu nó. Khi đó tôi chỉ nghe nhạc. Cho đến khi bắt đầu quen dần với thứ nhạc mang tên Adam Lambert, tôi mới lò dò tìm hiểu lời nhạc và yêu thứ nhạc này từ bao giờ. Nhưng lần này, thật buồn cười, tôi không muốn chia sẻ về những bản nhạc sôi động có phần nổi lọan thường thấy ở Adam, tôi muốn chia sẻ điều mình cảm thấy ở một Adam khác đầy tâm trạng, lắng sâu nhẹ nhàng trong lời tâm sự mang nhạc điệu của anh. Ừ, tôi muốn nói đến Underneath!

Với cá nhân tôi, nhạc buồn không phải nghe khi buồn, cũng không phải nghe để buồn, nhạc buồn là nghe để đồng cảm, để tìm đâu đó trong con người mình chút cảm xúc tưởng chừng đã héo khô trước cuộc sống bộn bề này. Trái tim con người bé lắm, chỉ bằng một nắm tay, quá bé để chen chân giữa đời trôi nổi nơi người ta cần nhiều hơn ở khối óc tinh ranh. Vậy nên ai cũng chọn cách khép trái tim mình lại, để nó càng ngủ yên càng tốt, và ngủ luôn là tốt nhất. Tôi cũng vậy! Nhưng nếu bạn giống tôi và nếu bạn cũng tình cờ nghe được Underneath, ở nơi chỉ có bạn và mình bạn thôi, và đương nhiên là khi đã có thế nghe hiểu hết từng lời Adam gửi gắm mới thấy bài hát này tàn nhẫn đến mức nào. Giữa tiếng gảy guitar trầm lắng, từng lời hát cất lên rớm máu. Vì đó là quá mức đối với một trái tim đã ngủ yên từ lâu trước sự đời, nay bị lôi ra, bắt phải cảm nhận, bắt phải thổn thức, làm cho thần kinh cảm xúc tưởng chừng chai lạnh, bỗng làm việc với 500% khả năng của nó, dễ khiến bản thân người nghe phải run lên lẩy bẩy vì sự vỡ òa của những gì họ đã cố nén chặt.

Mở đầu với tiếng guitar nhỏ giọt khắc khoải, tiếng hát của Adam cất lên càng làm não nề hơn những gì được thể hiện.

Strip away the flesh and bone
Look beyond the lies you've known
Everybody wants to talk about a freak
No one wants to dig that deep
Let me take you underneath

Baby, better watch you step
Never mind what's on the left
You're gonna see things you might not wanna see
It's still not that easy for meunderneath


Chẳng đau đớn sao? Adam mở lời như một lời van xin nhỏ nhẹ, như một lời tự sự. Bóc trần hết xác thịt bề ngòai đi, nhìn vào những dối trá mà bạn biết đấy! (Ở đây tôi không dịch lời bài hát, tôi chỉ diễn dịch nó theo cảm nhận của mình nên có thể sẽ không sát). Người đời giỏi dối trá lắm, đến nỗi một người sống quá thật sẽ chẳng khác nào một gã “freak” trong mắt họ, và đâu ai lại muốn đào sâu vào những gì quá thật đó, những thứ vốn được bản thân từng người che giấu kĩ càng từ rất sâu bên trong. Sống thật như sống thừa, buồn cười quá đúng không? Nhẫn tâm quá đúng không?

Rồi từ từ, Adam sẽ dẫn ta đi qua đó, qua “underneath”, một hành trình chẳng dễ dàng với ai, với bất cứ thứ gì, Adam chẳng thừa nhận rằng “It’s still not that easy for me underneath” đấy sao? Trên hành trình này, ta chỉ có thể đi thật chậm, thận trọng từng bước chân, theo tiếng nhạc chậm rãi dè dặt, và tiếng “step” được Adam cất lên run rẩy, như muốn dẫn ta đi, nhưng cũng không muốn dẫn ta vào miền đất cấm của cảm xúc ấy. Có thể những gì ta thấy không phải là thứ ta muốn thấy, đương nhiên rồi, khi bước vào nội tâm sâu kín của ai đó, đúng không?

Dạo qua những bề nổi thường thấy đó rồi, thế có gì ở “underneath”?

A red river of screams
Underneath
Tears in my eyes
Underneath
Stars in my black and blue sky
And underneath
Under my skin
Underneath the depths of my sin
Look at me
Now do you see?
Underneath...


Chào mừng! Vậy là ta đứng trên mảnh đất gồ ghề bải hỏai mang tên Underneath. Ở đây là những dòng sông đỏ của tiếng thét, là lệ rơi, là những vì sao trên bầu trời tăm tối… Bạn nhận ra không? Tôi thấy chỉ tòan những hình ảnh đau đớn. Hình dung về “red” của tôi ở đây không phải chỉ là đỏ, mà là đỏ rực, đỏ thẫm, đỏ cháy bỏng, màu đỏ của máu tươi vừa đổ xuống, vẫn còn vương lại hơi nóng của thân nhiệt, thậm chí ngày càng nóng hơn. Màu đỏ đau đớn khóc than, đến mức thét mãi tới khi cổ họng rát bỏng và nước mắt rơi mãi không thôi. Dường như đó là tất cả những gì người ta giỏi nén chặt lại từ chịu đựng. Hi vọng đâu đó chỉ sáng le lói như những vì sao trên bầu trời sắp về đêm, khi bóng đêm tới chực chờ đe dọa bất cứ ánh sáng nào lóe lên dù là nhỏ nhất như những ánh sao trên kia.

Sẽ không đến mức thế này nếu chất giọng vang lên của Adam không bị đẩy lên cao ngất thành bi kịch, bị kịch xảy ra khi người ta thật lòng với mình nhất, rồi cảm thấy xót xa cho bản thân và bất lực trước những lựa chọn. Ai cũng có cho mình hơn một lựa chọn, nhưng không phải ai cũng chọn được cho mình con đường đúng đắn nhất. Người ta có thiên hướng chọn những gì sai trái, vì nó có lợi cho chính họ. Thế nên hãy nhìn vào chiều sâu của tội lỗi, ở đó bạn có thấy không? Tôi thấy rồi, Adam à, đó là những gì trần trụi nhất ở một con người, đó là cách mà họ nhìn vào cuộc sốg, nhìn vào người khác và nhìn vào chính bản thân mình. Nhưng vẫn là một câu hỏi bỏ ngỏ: Now do you see?

Welcome to my world of truth
I don't wanna hide any part of me from you
I'm standing here with no apologies
Such a beautiful release
You inside of me


Bây giờ, một khi đã hiểu rõ nhau rồi, tiếng hát Adam giờ bỗng dịu dàng thành thật đến lạ, không còn đòi hỏi sẻ chia, không còn cao vút xé lòng như ở phần điệp khúc. Ẩn sâu trong từng lời lẽ đượm buồn ta thấy chút gì thanh thản, giờ đây khi thú thật tất cả lòng mình, ta thấy như được gột rửa, đã sạch sẽ bụi quá khứ, chẳng cần một lời xin lỗi khi tơ lòng đã hết rối. Hình ảnh của “you” bên trong “me” là sự giải thóat đẹp đẽ nhất đọng lại, xót xa nhưng bình thản lạ lùng.

Từ đây về sau, chorus và câu hỏi “Do you see?” được điệp lại nhiều lần, thậm chí cảm xúc còn dữ dội hơn trước, những hình ảnh rất ẩn dụ tượng hình trong tư tưởng càng khiến người nghe cảm thấy buốt lạnh, chua cay, như cứa vào vết thương lở loét nhức nhối, thấy khốn nạn lố bịch khi bị bóc trần bản chất trước những hàm ý mạnh mẽ của lời ca rất đỗi nhẹ nhàng này.

Tôi viết những dòng này giữa đêm khuya, ngồi một mình trong một không gian lạnh lẽo và tối tăm. Chỉ khi một mình, người ta mới dám gỡ bỏ lớp tường chắn vô hình ai cũng tự dựng lên cho mình, chỉ trong bóng tối vắng lặng, người ta mới dám sống thật nhất lòng mình. Tôi viết chỉ với mục đích lớn nhất là chia sẻ, và mong muốn tìm được ai đồng cảm dù biết rằng cảm nhận của mỗi người về một bài hát là khác nhau, bạn khác, tôi khác, nhưng tôi hi vọng sẽ có một ai đó đang đọc những dòng này trong hòan cảnh như tôi, để có thế hiểu hết cái tôi không thể diễn đạt ra hết bằng lời về một bài hát đã khiến tôi xúc động mạnh. Underneath – một bản nhạc đầy ám ảnh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
adam - my love
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 34
Join date : 30/01/2010
Age : 21
Đến từ : Adam's world

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Sun Jul 22 2012, 23:55

Bài dự thi Sweet Trespass


Thank you, Adam Lambert!
You are and always be my idol

Chắc hẳn, không Glamberts nào có thể quên được ngày 17/6/2010 – một ngày quan trọng và khó quên đối với tất cả chúng ta. Đó chính là ngày Glamberts trên toàn thế giới cùng lắc lư theo giai điệu và những hình ảnh tuyệt đẹp của video “If I had you”. Đối với tôi, bài hát đó đã nói lên một triết lý mà đến bây giờ tôi vẫn không thể quên:

There’s a thin line between the darkside and the light side.

Hai năm sau, Adam trở lại cùng hình ảnh hoàn toàn mới với album Trespassing. Một album thể hiện rõ cái triết lý đã được nhắc đến hai năm về trước. Adam đã cho mọi người thấy cái ranh giới mỏng manh giữa hai mảng sáng và tối trong tâm hồn mỗi người.



Ranh giới đó có thể chỉ là một tấm kính.




Hay một cái chạm tay.



Và cũng hai năm sau, tôi – con bé ngày nào – đã bước qua cái lằn ranh đó. Những người xung quanh tôi có thể dễ dàng nhận ra điều đó qua tác phong, cách đi đứng, gu thời trang, phong cách ứng xử, ăn nói của tôi. Do hoàn cảnh, môi trường sống chỉ sau chưa đầy 2 năm tôi đã đặt chân sang mảng tối của tâm hồn mình. Tôi sống tiêu cực hơn, luôn giận dữ, chán ghét, khó chịu với người khác, đồng thời vứt bỏ hết sự kính trọng dành cho những người trên vì theo tôi nghĩ: họ không xứng đáng được tôi kính trọng. Tôi dễ bị kích động hơn và coi thường người khác nhiều hơn. Có những lúc, tôi tưởng chừng như mình đã rơi quá sâu vào cái hố đen đó và không quay lại được nữa...

Nhưng Adam đã kéo tôi lại, giữ lấy tôi để tôi ngừng rơi vào hố đen trong tâm hồn của chính mình. Single đầu tiên của album: Better than I know myself thực sự là một kiệt tác. Một bài hát thật sự đi vào lòng người ngay từ những câu hát đầu tiên:

Cold as ice
And more bitter than a December
Winter night
That’s how I treat you
And I know that I
Sometimes I tend to loose my temper
And I cross the line
Yeah that’s the truth


Đó cũng chính là cách tôi đang đối xử với chính mình. Tôi nhớ những lần đầu tiên tôi nghe những câu hát ấy tôi đã khóc vì thực sự tôi thấy Adam thậm chí còn hiểu tôi hơn tôi hiểu chính bản thân mình nữa. Và chắc hẳn nhiều Glamberts cũng có cảm xúc như vậy. Tôi đã rất vui khi Adam quyết định làm video bài hát ấy. Và niềm vui như được nhân đôi khi đạo diễn cho video lại chính là Ray Kay - người đã làm ra một video For your entertainment quá tuyệt vời. Tôi biết, với tài năng của Adam cùng khả năng đạo diễn tài tình của Ray Kay, đó sẽ là một video âm nhạc tuyệt vời. Và thực sự Adam đã không làm cho bất cứ Glambert nào phải thất vọng với sản phẩm của mình. Adam đã cho tôi thấy, ai cũng có hai mặt sáng và tối trong tâm hồn.

Dù cuộc sống có khó khăn đến mức nào

I know it gets hard sometimes


Thì một người cũng không thể sống thiếu một nửa trong tâm hồn mình.

But I could never
Leave your side
No matter what I say

Ai cũng cần có mặt sáng trong tâm hồn mình để sống một cách tốt đẹp hơn

‘cuz if i wantedto go
I woulda gone by now
But I really need u near me
To keep my mind off the edge

Nhưng cũng chỉ có mảng tối của chính bạn mới khiến bạn thật sự là chính mình

If I wanted to leave
I woulda left by now
But you’re the only one that knows me
Better than I know myself


Dù bạn có cố chối bỏ mặt tối trong bạn thì nó vẫn luôn luôn tồn tại, luôn luôn là một phần của bạn và không bao giờ mất đi. Càng chối bỏ nó bạn sẽ càng đánh mất chính mình

All along
I tried to pretend it didn’t matter
If I was alone but deep down I know
If u were gone
For even a day I wouldn’t know which
Way to turn
‘cuz I’m lost without you


Và một con người chỉ là đúng bản thân mình khi hai mặt sáng tối đó hoà vào làm một.



Và những giai điệu tuyệt vời đó cứ ngân vang mãi trong tâm trí tôi cho đến ngày album Trespassing ra đời.

I get kinda dark
Let it go too far
I can be obnoxious at times
But try and see my heart
‘cuz I need you now
So don’t let me down
You’re the only thing in this world
I would die without...


Sau một khoảng thời gian khá dài chờ đợi album, Glamberts đã không phải thất vọng. Trespassing ngay sau khi ra đời đã leo lên vị trí thứ nhất trên bảng xếp hạng của Itunes. Và không lâu sau đó xếp thứ nhất trên Billboard Top 100. Trespassing đã đưa Adam trở thành ca sĩ công khai đồng tính đầu tiên xếp hạng nhất Billboard. Tôi thực sự rất tự hào về con người mang tên Adam Lambert. Một con người dám vượt lên định kiến của xã hội, luôn cố gắng, nỗ lực hết mình và dám vượt qua những thất bại để có được những thành công như ngày hôm nay. Adam tự tin bước trên con đường riêng của chính mình, luôn là chính mình. Và qua album Trespassing, Adam đã truyền tải một thông điệp quan trọng đến tất cả thành viên Glamily: đừng quan tâm đến người đời nói gì, điều quan trọng nhất là bạn luôn phải là chính mình, sống đúng với bản thân mình.

Từng bài hát trong album mang một ý nghĩa riêng. Ý nghĩa của mỗi bài hát đối với Adam cũng sẽ khác với từng Glambert chúng ta. Tôi không dám chắc mình hiểu hết tất cả các bài hát của Adam nhưng đối với tôi mỗi bài hát đều mang những ý nghĩa rất đặc biệt...
Bài hát đầu tiên của album cũng chính là bài hát mang tên album: Trespassing đã dạy cho tôi biết cách tự lập vì cuộc sống này là của tôi. Tôi được tự do sống cuộc sống của chính mình và làm bất cứ điều gì mà tôi muốn. Tôi có thể làm được mọi thứ một mình. Có thể đứng lên bởi đôi chân của chính mình, không cần sự đồng cảm của bất cứ ai vì tôi sẽ không bao giờ ngừng lại cho dù mọi người có cấm đoán, ngăn cản. Tôi sẽ không trói buộc mình mà thay vào đó tôi sẽ tự cho mình sự tự do để khám phá cuộc sống muôn màu ngoài kia.

I don’t need no sympathy
I won’t cry and whine
Life’s my light and liberty
And I shine when I wanna shine


Cukoo là một bài hát khiến người ta muốn nhún nhảy, muốn nổi loạn. Khi nghe bài hát này tôi đã thật sự “lose my mind” theo từng câu chữ của bài hát. And I have to get out of the straight jacket.


Feel like I’m having a meltdown
Feel like I’m losing control
They tell me I’m a danger to myself
Now the crazy train is ready to roll
Oh walk that walk like u don’t give a F*ck
U got a right to turn it up and get down
Electric shock, no I can’t get enough
‘cuz tonight we’re takin’ over the town
I wanna lose my mind
Like a maniac and cross the line
Never looking back
We’re on the loose
Getting crazy and we’re gone cuckoo
Gonna party ‘til they take us away


Video thứ 2 của Trespassing: Never close our eyes không còn từ gì diễn tả được. Tôi chỉ có thể nói được 2 chữ: quá đỉnh. Bài hát đã nói lên hết ý nghĩa của chính nó qua từng câu từng chữ. Cuộc sống có rất nhiều điều thú vị mà chúng ta chưa khám phá. Có những giây phút bạn không muốn bỏ lỡ, không muốn nó trôi qua. Để tận hưởng hết những giây phút đó thì hãy never close our eyes bạn nhé. Đừng nghĩ đến những gì sắp tới. Hãy nghĩ đến những thứ bạn đang trải qua ngay giờ phút này và quý trọng nó. Hãy tận hưởng từng giây từng phút đó vì không một ai có thể biết trước điều gì sẽ xảy đến vào ngày mai.

Underneath... Tôi biết mọi người luôn nói về tôi. Ai cũng vậy. Nhưng liệu có bao nhiều người có thể nhìn thấy bản chất thật của tôi. Bao nhiêu người có thể bỏ qua những lời nói dối họ nghe hàng ngày để hiểu rõ con người thật của tôi? Mọi người luôn nói về một kẻ nào đó. Một kẻ mang bộ mặt giống tôi nhưng liệu có mấy ai nhìn thấy tâm hồn thật sự sau chiếc mặt nạ đó. Bạn hãy nghe Underneath để hiểu tôi, hiểu bạn bè bạn, và hiểu chính mình thêm một ít nhé. Bạn có thể nhìn thấy những điều bạn không muốn và cũng không dễ dàng cho tôi để cho bạn thấy điều đó. Hãy cố gắng lên. Bạn sẽ nhìn thấy tâm hồn tôi một cách trọn vẹn.

A red river of scrÐam underneath
Tears in my eyes underneath
Stars in my black and blue sky
And underneath under my skin
Underneath the depths of my sin

Tôi không muốn giấu đi bất kì phần nào của mình. Khi bạn ở trong tâm hồn tôi, bạn sẽ thấy được mọi sự thật được phô bày. Tôi sẵn sàng chào đón bạn đến với những điều chân thật nhất trong tôi.

Welcome to my world of truth
I don’t wanna hide any part of me from you


Outlaws of love là một bài hát cho những người đồng tính. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Nó đúng với nhiều người trong chúng ta. Trong đó có tôi. Tôi muốn muốn nói cho Adam biết rằng, có rất nhiều người cũng cảm thấy như tôi không chỉ có những người đồng tính mới thấy vậy.Tôi luôn bị cấm đoán nhiều thứ, nhiều lúc tôi nghĩ mình không đáng được sống, không đáng được sinh ra. Và sự đồng cảm khiến chúng ta xích lại gần nhau hơn. Cuộc đời có thể khó khăn nhưng ta có thể vượt qua. Dù cuộc đời có trôi về đâu, tôi tin rằng tôi vẫn có thể tìm thấy ánh sáng cho riêng mình. Vì tôi là một kẻ sống ngoài quy luật của tình yêu.


They say we rot in hell
Well I don’t think we will
They’ve branded us enough
Outlaws of love


Trespassing quả thực là một album mà 2 chữ tuyệt vời không thể nào diễn tả hết được. Không chỉ dừng lại với 12 bài hát, với mỗi phiên bản Trespassing ra đời Adam đã dành tặng cho Glamberts những bài hát tuyệt đỉnh khác như Runnin’, Take back, Nirvana, By the rules, Map...

Trong tất cả những bài hát ấy, đối với tôi Runnin’ là ý nghĩa hơn cả. Tôi đang cảm thấy lạc lõng, chán nản. Tôi đang trở nên chán ngán với cuộc sống của mình. Mỗi ngày trôi qua dường như không có ý nghĩa. Cảm thấy như một phần nào đó trong tôi đã chết đi, đã chạy đi bỏ lại tôi bơ vơ đứng lại phía sau. Tôi quá mệt mỏi với cuộc sống này...

Sick of being tired and sick
And ready for another kind of fix

I ‘ve been standing here my whole life
Everything I seen twice
Now it’s time I realize
It’s spinning back around now
On this road I’m crawlin’
Save me ‘cuz I’m fallin’
Now I can’t seem to breathe right

Take back là một bài học, một lời nhắn nhủ với tất cả chúng ta. Tôi không thể lấy lại những gì đã mất, những gì đã qua cũng như không thể rút lại những gì tôi đã nói, những điều tôi đã làm. Tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả để rút lại những điều tôi đã làm sai, những lời nói làm tổn thương người khác. Và bắt đầu lại từ đầu. Nhưng làm sao có thể rút lại được đây?
How do we take back what’s been done,
What’s been said? Oh, my
How do we take back
‘cuz no one wins when love breaks down
We both die


Cuối cùng, cảm ơn Adam vì đã là thần tượng, là hình mẫu, là người bạn với tôi trong suốt những ngày tháng qua. Chúc Gấu mập của tôi sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa trong cuộc sống và sự nghiệp. Anh đã, đang và sẽ luôn là động lực cho tôi trong suốt chặng đường mà tôi đang đi. You were the beam of light, lit up my broken sky, Adam. Cảm ơn Adam vì tất cả, vì đã sống, đã cố gắng đã hát, đã cười,... I will love you forever.
I don’t need to wander anymore
I have found what I’ve been looking for
I don’t need a map to know the way
I don’t need a map to tell me where I’m at

Now I believe it more than I can see
Now I can breathe again
And I don’t need a map to know the way
I don’t need a map
You’re always like a path




*** the end ***
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
onanal
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 6
Join date : 06/04/2012
Age : 19
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Mon Jul 23 2012, 19:20

CUCKOO - BEING CRAZY AND STUPID IN YOUR OWN WAY #20

Nói đến "Cuckoo", mọi người hay liên tưởng đến cảnh một chú chim bất ngờ lao ra từ chiếc đồng hồ, cất lên tiếng kêu "cuckoo...cuckoo........." như để thông báo rắng thời gian đã trôi qua........

Nhưng gần đây, trạng từ (hoặc động từ, hoặc danh từ) đầy kịch tính này quen thuộc với tôi hơn bao giờ hết qua một nhân vật đích thị là người thần tượng mà tôi mong chờ bấy lâu nay, Adam Lambert. Nói về anh ấy một chút nào ~~ Adam, vài tháng trước đây chắc chắn là Adam trong cụm từ "Adam và Eva", nhưng giờ đây đã khác hoàn toàn, Adam xuất hiện trong đầu tôi bất kì lúc nào, bất kì nơi đâu và mỗi lần như thế, trên môi tôi luôn nở một nụ cười.... smile8 Đây quả thật là điều tình cờ, mà có duyên cũng nên ^^ Xem BTIKM trên TV lần đầu tiên tôi đã sựng lại, tuy khá mơ hồ. Rồi lần hai, lần ba... trong lòng tôi luôn mong phát bài hát này một cách lạ kì ;)) Đến với WWFM lại tiếp tục khiến tôi phải để tâm, tất cả như sự cố tình của.......em TV để cho người đàn ông mà tôi nên gọi bằng chú này mê hoặc tâm trí tôi!!! Tôi biết đến Adam như thế đó, vậy mà giờ đây, Mr. Lambert đã có một ngăn khá rộng trong tim của cô bé như tôi mất rồi adam7

Quay lại với Cuckoo nào! Đây không đơn giản là bài hát (mọi người đều hiểu mà). Đến với Cuckoo, điều đầu tiên nên làm là hãy dẹp sạch mớ hỗn độn trong đầu bạn sang một bên. Hãy để Cuckoo giúp bạn thoải mái ~~ Bài hát mở đầu một cách rất riêng, như đang dồn, đang đuổi thứ âm nhạc cá tính này đến từng rãnh não của con người. Rồi giọng hát cất lên, chắc chắn là táo bạo rồi........

Feel like I'm having a meltdown
It feels like I'm losing control
They tell me I'm a danger to myself
Now the crazy train is ready to roll
Walk that walk like you don't give a F*ck
You've got a right to turn it up and down
Electric shock, no I can't get enough
'Cause tonight we're taking over the town...

smile6

Yeah! Cảm giác như đang tan chảy í, rồi như muốn nhảy những điệu nhảy quái dị nhất, lắc lư cuồng quay như thế giới này là của riêng ta. Mọi người xung quanh sẽ nghĩ gì khi thấy bạn đang hành động như thế??? MẶC KỆ HỌ ĐI CÁC BẠN TRẺ!!! Bởi vì bạn chính là chiếc xe lửa điên sẵn sàng để lăn bánh, là tên khùng vừa bị sốc điện mà!!! smile4

I'm gonna lose my mind like a maniac
And cross the line, never looking back
We're on the loose, getting crazy
And we've gone cuckoo
Gonna party till they take us away...
#66

Đoạn cao trào là đây! Adam đúng là bậc thầy về.......diễn tả! Chắc chắn những ca từ này chỉ có thể xuất phát từ Adam Lambert và sẽ không ai thực hiện bản nhạc này tốt hơn anh ấy! Đơn giản là do Adam đã trải nghiệm nó và giờ thì mang nó đến với chúng ta. Đôi lúc hãy cứ làm những điều mình thích, đi những bước đi mình muốn để tận hưởng cuộc sống này vì bạn đâu biết chúng ta có bao nhiêu thời gian #68
Còn về giai điệu...........Cuckoo chắc chắn đã BẮT BUỘC mọi người phải lắc lư, nhịp chân và trở nên CUCKOO khi thưởng thức nó!!! Mà có sao đâu, hãy để thứ âm nhạc này giúp bạn luyện tập đống gân cốt lõng lẽo bị bỏ quên lâu ngày trên chính cơ thể của chủ nhân nào XDXDXD smile7
Với tôi, âm nhạc đích thực là khi nghe nó, bạn tìm thấy chính mình và giải tỏa được lòng mình.....Cuckoo hoàn toàn mang theo điều này!!! Dù phù hợp hơn cả với những buổi tiệc tùng, những buổi nổi loạn, bài hát này có thể khiến tâm trạng ta khá hơn, giúp ta thoải mái ngay lập tức....HÃY ĐỂ PHẦN NỔI LOẠN TRONG CON NGƯỜI CHÚNG TA TRỔI DẬY VỚI CUCKOO :))
Xin cảm ơn Adam [con người bình thường mang khả năng phi thường] vì mang đến cho mọi người Cuckoo cũng như album Trespassing..........và giúp cuộc sống tôi tươi đẹp hơn!!!
*Nếu bài viết này giúp bạn muốn nghe lại Cuckoo thì tui đã thành công ;)) *
~Having Fun~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kalt_Lambert
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1328
Join date : 17/07/2010
Age : 25
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Tue Jul 24 2012, 23:18

Khuyến cáo: bài viết không đầu không đuôi, thể hiện sự phá luật trong văn chương, tức là viết ba lăng nhăng không có mở và kết. Mọi người thông cảm
_________________________

Sau một khoảng thời gian dài quan sát và suy nghĩ, mình đã rút ra kết luận: Khi chờ đợi 1 album, mình chờ đợi 2 điều. Một là album nó phải hoàn hảo. Hai là trong album, ngoài những bài đã được chọn làm single thì phải có 1 bài nào đó có sức hút mãnh liệt hơn cả những single trước (hoặc chí ít thì cũng phải bằng). Hiện tại số album đạt tiêu chuẩn của mình rất ít, nhưng với cái người mới chỉ ra 2 album như anh, thì phải nói rằng anh Quá Là Hoàn Hảo khi cả 2 album đều đáp ứng được cái thị hiếu tréo ngoe của mình. Nếu như FYE có Fever thì Trespassing có Cuckoo. Nếu Fever là quá nóng bỏng thì Cuckoo cho mình cảm giác quá cuồng loạn. Với mình thì vị trí thứ 2 trong album của Cuckoo là quá hợp rồi. Sau khi tuyên bố hùng hồn về cái sự “Trespassing” của mình thì anh làm người ta choáng ngợp bởi cái thế giới màu mè của anh. Anh bảo album này sẽ nói về con người anh, và theo như em thấy thì anh đã dẫn dắt người nghe rất khéo đấy chứ. Để biết được anh như thế nào thì hãy nhìn vào anh xem anh thế nào trước đã. Chẳng phải trước mắt chúng ta là một Adam nổi loạn sao? Đọc báo đăng về anh toàn thấy giật những cái tít rất shock, nếu không phải là anh vừa kiss một “ai đó” trên sân khấu, thì là anh choảng paparazzi, hay là say xỉn, rồi thì…quần rách (!!)…v..v… Nhưng là glambert rồi thì những cái đó cũng quen thôi, sẽ chẳng thấy shock mà còn thấy…thích nữa là đằng khác. Có sao không nếu anh kiss Tommy hử? Cũng chẳng vấn đề gì nếu anh giơ tay đấm một thằng khác. Mỗi khi mở Cuckoo thì em lại thấy bất cần thế đấy. Cái nhạc gì đâu mà giật giật, giọng anh thì kiêu kiêu, kiểu “kệ nó đi”! Anh cũng vậy hả Adam? Khi gặp chuyện gì phức tạp một chút thì cứ…kệ trước đã, rồi thì mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi. Hãy cứ ra ngoài và nổi loạn, sống một cuộc sống điên rồ mà mình yêu thích, làm những việc không tưởng và phá phách? Haizzz, thực lòng là…em kết cái kiểu đó lắm ấy!!!

Mọi người nói ta sai, mọi người chỉ trích ta? Sao phải xoắn. Là anh bảo em phải bước những bước thật kiêu hãnh và nói “tôi là thế đấy, thì sao?!”. Vì ta luôn đúng mà anh nhỉ? Mặc kệ người ta nói gì và hãy cứ vui vẻ đi, hãy sống thật với chính ta đi. Tại sao phải làm cuộc đời thêm buồn chán chứ, cái ta cần là một chút nổi loạn, một chút nhịp sống điên cuồng. Nếu ta quá chán vì phải sống một cách “bình thường” thì hãy cứ điên đi. Nếu cảm thấy vẫn chưa đủ thì hãy cuồng nhiệt thêm nữa. Chẳng hiểu sao Cuckoo khiến em cảm thấy điên cuồng vậy đấy. Nó nửa như bảo em hãy thoát khỏi cái vỏ bọc của mình, nửa còn lại bảo em phải điên rồ lên (?!). Nhiều lúc cứ replay nó là em lại cảm thấy bị bùng nổ cảm xúc. Có cái gì quá mãnh liệt đang thôi thúc đôi chân phải bước đi, đầu phải lắc, và tay chân phải quăng quật. Nếu gọi đó là một sự phá vỡ, thì không biết em đang muốn phá vỡ cái gì nữa. Em muốn chạy ra ngoài kia, một thế giới đầy màu sắc mà anh đang mở ra, sống trong đó với tất cả lòng nhiệt huyết. Ờ…tuy nhiên nhiều khi em thấy cái thế giới của anh nó hơi tục tĩu và khiến đầu óc em trở nên đen tối quá. Nhưng em sẽ đổ tội hết cho sự cuồng nhiệt, và để sống thật sự thì cần có một chút…ờ…như thế đấy!!!

Thêm 1 lí do để em mê mệt Cuckoo đấy là vì xem anh live buồn cười quá!! Sao anh cứ chỉ vào đầu rồi nghiêng nghiêng đầu, trợn mắt lên vậy Adam??? Lúc đó anh có biết anh dễ thương và dễ ghét lắm không hả?? (Và hơn hết là trông anh rất buồn cười!!!!) Nhìn như kiểu giơ súng vào đầu rồi “bùm” ấy. Nếu đó là 1 phát đạn cho hệ thần kinh thì em đã hiểu vì sao anh lại “Cuckoo” rồi



Rồi thì nghe Cuckoo, em lại cứ tưởng tượng cảnh anh say xỉn bước đi trên đường, giơ ngón giữa chỉ vào mặt ai đó, băng qua đường mặc kệ còi xe sau lưng, cười hí hí há há kiểu điên điên rồ rồ...v..v… Túm lại thì em tưởng tượng ra 1 Adam quá sức hâm, đang thách thức cả cái thế giới này. Mà nghĩ lại, anh đúng là như thế rồi còn gì!!!!

Em vốn là 1 kẻ hời hợt, nghe nhạc đúng kiểu…nghe nhạc. Vì thế mà Cuckoo đáp ứng quá chuẩn nhu cầu của em. Thu hút ngay từ giai điệu, lại cộng thêm cái giọng sexy quá đỗi của anh nữa. Haizzz, ngay từ khi nghe anh hát live lần đầu tiên em đã biết mình dính phải lưới tình với nó rồi. Hiếm có một bài hát nào mà em lại không thể từ chối như đối với Cuckoo. Dù cho một ca khúc có hay đến mấy thì rồi cũng sẽ đến lúc ta phải ấn Next. Nhưng đối với Cuckoo thì đúng là ngoại lệ. Trong số tất cả các bài hát em nghe vài tháng gần đây thì Cuckoo gần như là bài duy nhất em không thể từ chối mỗi khi list nhạc tự động chuyển bài. Haizzz, ai bảo đó là cái thứ nhạc em thích cơ, ai bảo là do giọng hát của anh quá khó cưỡng cơ!!!?!

Vì Cuckoo của anh mà em ngồi giật giật trong lớp, giật giật trên đường (và cả trên giường), và nguy hiểm nhất là có một hôm em suýt quên không nấu cơm trưa vì mải nghe Cuckoo. Lại thêm cái bệnh lúc nào cũng “I’m gonna lose my mind” nữa chứ!! Cái này liệu có gọi là Sweet Trespass không ta?? Sao em thấy nó nguy hiểm quá Adam à???!
__________________________

P/S: bài viết chỉ mang tính chất minh hoạ. Nói ngắn gọn thì là do em thích anh và thích dance pop nên em nghiện Cuckoo thôi



Adam: Really?? Vậy mà nó bày đặt viêt dôg dài cho anh đọc mỏi con mắt!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
slytherin_kiz
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1
Join date : 20/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Wed Jul 25 2012, 21:52

Bài dự thi: sweet trespass !
KHÔNG ĐỀ

Hoài vươn vai,buông phịch mình xuống giường, ngó nhìn đồng hồ rồi thở dài. Kì thi đại học sắpđếnvà lúc này đây Hoài khá căng thẳng. Vừa làm xong đề thi thử môn Hóa,khá thất vọng. Vươn người với lấy cái Ipod trên bàn, Hoài cần thư giãn một chút.
Hoài là đứa con gái cá tính, khá nóng nảy, đôi khi là bốc đồng, có cái tôi rất lớn và gần như chả bao giờ chịu nhận thua kém, luôn muốn che giấu cảm xúc thật của bản thân, nhưng thường rất vụng về khi làm việc đó. Và Hoài yêu âm nhạc của Adam Lambert.
Với Hoài, âm nhạc của Adam là không chỉ đơn thuần là sự giải trí, nó là một điều gì đó rất đỗi đặc biệt, và chẳng hiểu bằng cách hay ho nào đó, nó len lỏi vào cuộc sống của Hoài, dần dần trở thành thứ không thể thiếu được. Hoài đến với âm nhạc của Adam qua sự sẻ chia và đồng cảm với một người bạn, cậu ấy khá đặc biệt và nếu phải kể ra thì cũng phải mất hơn ba trang giấy. Và đôi khi , hoài cũng cảm thấy buồn cười vì thấy mình bị "ám ảnh" Adam quá, nhưng Hoài thích thế, miễn là, cái "cuồng" của Hoài không ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống và người xung quanh ( như fan Suju) là được rồi.
Hoài chỉnh Ipod, mở bài "Runnin". Hoài thích bài này, bởi đơn giản, Hoài nghĩ, Hoài thấy phần nào mình trong đó, nhất là lúc này. Mắt nhắm nghiền, Hoài lại thở dài. Cái chất giọng đặc biệt của Adam vang lên, giai điệu dồn dập.

"Steeled in my trembling lips,
How did the night ever get like this?
One shot and the whiskey goes down down down.
Bottom of the bottle hits
Waking up my mind as i throw a fit
The breaking is taking me down down down.
"
Gần 2 tháng nữa là thi đại học. Cũng như bao bạn bè, Hoài gấp rút ôn tập và luyện giải đề. Bạn bè Hoài lo một, Hoài lo mười. Bởi cái quyết định ddien rồ là tự học ôn ở nhà. Ai cũng nói Hoài "phiêu", ừ, Hoài cũng thấy thế. Không phải nghĩ mình giỏi có thể tự ôn được, nhưng với Hoài ghét nhất là nghe cái giọng "léo nhéo" của Justin Bieber và đi học thêm, hai thứ đó như cực hình. Tự tìm tòi kiến thức, tự ôn, tự tổng hợp là một điều rất khó. Và giờ đây, mớ kiến thức trong đầu Hoài đang rối tung cả lên, cứ như chực nhảy tung ra ngoài. Uể oải với tay lấy cái đề Hóa vừa làm,nhìn qua một lượt, rồi bất chợt Hoài tức tối vo lại, ném đi. Hoài hoang mang, Hoài lo sợ, Hoài tức giận với bản thân. Ừ thì cũng như bao người khác thôi, Hoài sợ thi trượt. Bởi vì xung quanh Hoài có quá nhiều áp lực, mà hầu hết là do chính Hoài tự đặt ra.

"Round and round i’d go, addicted to the numb
Living in the cold,
The higher, the lower the down down down
Sick of being tired and sick baby
For another kind of fix
The damage is damning me down down down."


Chẳng riêng gì với Hoài, kì thi đại học này sẽ là sự thay đổi lớn.Hoài sẽ chạm tay vào được ước mơ của mình. Hoài muốn đổi khác đi, và tất nhiên cũng muốn tương lai mình sáng lạn hơn (ai chẳng thế), muốn có công việc ổ định với lương lậu khá khẩm để thực hiện cái "chính sách" "đi shopping không càn xem giá". Chỉ vậy thôi, Hoài tham lam chỉ muốn những thứ như bao người khác muốn thôi.

"My heart’s beating faster,
I know what I’m after."

Hoài hát to lên, để giấu cái cảm giác khó chịu đập ình innhf trong lồng ngực. Hoài muốn và Hoaifphair làm được.

"I’ve been standing here my whole life,
Everything i’ve seen twice, now it’s time i realize”

Thật ra thì, cái mà Hoài này không thể vượt qua chính là áp lực. Sự kì vọng của mọi người dành cho Hoài (hoặc do Hoài tưởng tượng) quây chặt lấy Hoài. Hoài không muốn bố mẹ thất vọng một lần nữa.
Đó là câu chuyện của 3 năm trước, khi Hoài thi vào lớp 10 chuyên.Đó không phải là kì thi đầu tiên Hoài tham gia nhưng đó là kì thi đầu tiên Hoài trượt. Và đó là lúc Hoài nghĩ mình đã đánh mất nhiều thứ.
Rồi đột nhiên Hoài nghĩ đến Du.

Du là anh bạn hàng xóm hơn Hoài một tuổi. Chúng từng là đôi bạn thân thiết và là những đứa trẻ chăm chỉ. Chúng học, trao đỏi bài vở ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào. Chúng gắn bó, thân thiết, san sẻ với nhau và tất nhiên có những kỉ niệm nếu lên phim ảnh thì cũng được gọi là lãng mạn :)), nhưng với Hoài, Hoài lại thấy rất là dở hơi. Ừ, những đứa trẻ lớn lên bên nhau như thế. Hoài cười.
Ừ, có lẽ Du là người mà Hoài rất ngưỡng mộ, như một người anh trai biết cách bảo ban và chiều chuộng em gái.Còn Hoài, đôi khi quá ngang ngược, nhưng cũng biết vòi vĩnh.
Rồi thì Du thi đậu trường chuyên lớp 10, ngôi trường mà bất cứ đứa trẻ nào trong xóm hoặc cha mẹ chúng mong muốn. Du lên thành phố,ở nhà cô học luôn tại đó. Năm sau, Hoài cũng thi. Hoài có sự đầu tư khá kĩ từ bố mẹ và thầy cô trong trường. Thế nhưng, hôm đó, Hoài thi không tốt. Nhầm lẫn dấu vớ vẩn.
Hoài còn nhớ hôm đó, khi vừa thi xong về, Du đã có mặt ở nhà Hoài.
-Em làm không tốt lắm, nhầm dấu-Hoài nhăn nhó trả lời khi Du hỏi.
-Đưa đề anh coi. Du xem đề thi khá kĩ và hỏi chỗ nào Hoài không làm được, rồi cười:
-Không sao đâu, thế là ổn rồi, đậu rồi. Còn ai trong trường mình (trường cấp 2) đậu nữa không?
Du đâu có biết rằng chỉ câu nói đó mà nó ám ảnh Hoài đến 3 năm sau đó.
Ừ thì Hoài trượt, thiếu 1đ để đậu lớp sàn và 0.5đ để đậu lớp chuyên.Chuyện đậu trượt thi cử là chuyện bình thường, nhưng nó làm tổn thương lòng của kiêu hãnh của con bé tự tin đến mức tự phụ ghê gớm. Và nó còn tự trách mình khi để bố mẹ và cô giáo cũ của nó thất vọng, bởi vì sự tin tưởng của họ dặt vào nó quá lớn. Họ buồn, ừ, nó buồn.
Rồi hoài nhập học theo một trường cấp 3 gần nhà. Du lên thành phố tiếp tục theo học chuyên. Nghỉ,lễ, tết mới về. Khoảng cách gần xa,chúng ít gặp nhau hơn, ít nói chuyện vói nhau hơn. Những cuộc gặp gỡ thường bắt đầu và kết thúc bằng những cái gật đầu chào nhau nhanh chóng, ngượng ngạo.Hoài cũng chẳng hiểu lí do nào chúng lại thành ra như thế, do Hoài, do Du, hay do cả hai. Đấy, chúng đãtừng làmột đôi bạn khá thân thiết..
Và một điều khá thú vị là ngôi trường đại học Hoài rất muốn vào lại chính là ngôi trường mà Du đang theo học. Chúng có chung ước mơ, và thường tỉ tê với nhau ngày nào đó sẽ đạt được. Và nếu Hoài thi đậu trường đó, liệu chúng lại thân thiết như xưa, như anh em cùng nhau san sẻ ?.À, và nếu Hoài thi trượt tiếp thì sao nhỉ? 3 năm trước lại tái diễn, Hoài lại vật lộn với ngôi trường, với ngành nghề mà nó chẳng thích chút nào, lại lãng phí một năm và chẳng cái gì theo như ý nó muốn cả. Rồi lại cái sự kì vọng của bố mẹ Hoài, đó chính là thứ mà Hoài sợ nhất.
Hoài lại cười. Ba năm qua Hoài đã thật sự rất chăm chỉ.

“It’s spinning back around now,
On this road i’m crawling
Save me cause i’m falling, now i can’t seem to breathe right,
Cause I keep runnin runnin runnin runnin – runnin runnin runnin runnin, runnin from my heart."

Rồi Hoài lại nghĩ, cái quái gì đang diễn ra suốt 3 năm qua. Hoài lao đầu vào học như con thiêu thân? Không, không hẳn thế, nhưng thật sự Hoài đã quá bị ám ảnh về điểm số ( hơn cả Adam Lambert). Hoài tự hỏi mình học vì cái gì, vì mình, vì ước mơ, vì tương lai, vì bố mẹ. Hay vì còn suy nghĩ cái-vụ-3-năm trước, vì lời ra tiếng vào, vì vài cái danh hão, hay vì tất cả những thứ trên. Bỗng nhiên Hoài cảm thấy chán nản.

"woah ohhhhh,
i’m coming alive.
woah ohhhhh,
wake up now and live oh!
woah ohhhhh,
i’m coming alive.
nothing’s always been a dream,
wake up now and live oh"

Có lẽ Hoài đã sai. sai nhiều thứ. Hoài đã quá để tâm đến sự việc đã qua mà quên mất cái mình muốn. Con người ta, khi một cách cửa đóng lại ngay trước mặt họ, họ thường cố sức để mốn ra, mà không biết rằng sau lưng họ còn có cánh cửa khác đang rộng mở. Tim Hoài bỗng đập nhanh hơn, dồn dập hơn như thúc dục. Phải rồi, tất cả không thể chỉ là mơ ước, nó phải thành sự thật. Hoài đã quá sai lầm khi biến sự kì vọng của bố mẹ thành áp lực mà quên mất rằng nó có thể là nguồn động lực rất lớn.

"woah ohhhhh,
i’m coming alive.
woah ohhhhh,
wake up now and live
oh!"


Hoài cười lớn, vì cái điều Hoài vừa hiểu đáng lẽ Hoài phải hiểu ra từ lâu rồi. Rồi Hoài mơ mộng nghĩ về tương lai, nghĩ về những thứ mình sắp đạt được, nó chỉ cách Hoài đúng một kì thi.
Miên man với dòng suy nghĩ ( tự sướng), Hoài rơi vào giấc ngủ.

*******

"Oooh , do you know what you got into?
Can you handle what I’m about to do?
‘Cause it’s about to get rough for you
I’m here for your entertainment"
( nhạc chuông)
-A lô, hớ oáp!
-Gì vậy cô nương, ngủ ngày à? Ra mở cổng coi,hẹn học nhóm mà bắt người ta đứng chờ cả buổi vậy hả?-Giọng thằng bạn thân ré qua điện thoại.
-.....-Hoài ngó nhìn đồng hồ.
-À lố, còn đó không? hay ngủ tiếp rồi?
-Ừ,đây, xin lỗi, chờ lâu chưa?
-Không sao, mới được...nửa tiếng thôi-Thằng bạn cười.
-Ừ, vậy ở ngoài đó chờ thêm 5, 10 phút nữa,chờ tui chuẩn bị rồi đi.
-Đi đâu? Mua sách nữa hả?-Giọng hằng bạn dò xét.
-Không, đi chơi, xả trét.
-Cái giề? Tui có nghe nhầm không trời. Đòi đi chơi luôn? Gì chứ, "siêu nhân" mà cũng trét à?-Thằng bạn châm chọc.
-Haha, "siêu" thì gì "siêu", tui vẫn là "nhân" mà. Chờ xíu nhá.
-Ừ, ok. Không ai sướng như bà đâu,ngủ thẳng cẳng rồi lại có tài xế riêng chở đi chơi.
-Giề mà thẳng cẳng chứ?
-Haha,nhanh lên.
......
*****

Hai ngày thi quan trọng và căng thẳng trôi qua. Hoài tự thưởng cho mình vài bài hát và tranh thủ chát chít hỏi thăm bạn bè.
" Tiếng chuông cửa"
....
-Ủa?Anh Du hả?-Hoài hơi ngạc nhiên.
-Ừ, anh đây-Du gãi đầu.
-Anh về từ khi nào vậy? Vào chơi nhá- Hoài cười- Học xa thấy anh lười về nhà quá há?
-Ừ, anh về từ hồi sáng.Em thi cử tốt không?-Du tự nhiên ngồi xuống ghế.
-Cũng chưa nói trước được gì, em lo môn Hóa, không phải thế mạnh của em-Hoài nhún vai.
-Cho anh mượn đề xem thử coi còn nhớ gì không.
Du xem đề một lượt, vui thích chỉ cho Hoài nhưng chỗ anh còn nhớ, rồi cười:
-Ok rồi, sắp thành tân sinh viên ròi nhá. Vi vu thành phố với anh.
Hoài im lặng một lát, rồi phá lên cười. Du đưa mắt nhìn Hoài, định nói nhưng thôi, mắt anh lại ngó vào tờ đề.
Đã lâu Hoài mới gặp Du. Cũng hơi ngạc nhiên khi Du tìm gặp. Bấy giờ, Hoài mới nhận ra Du đã thay đổi nhiều. Du cao to hơn và trong bảnh bao tri thức hơn với cặp mắt kính dày. Hoài lại chợt nhận ra, chúng không còn là những đứa trẻ cùng nhau chơi năm mười, cùng học bài dưới ánh đèn đường mập mờ, gạch những nét gạch nghệch ngoạc; cùng đám trẻ cùng tuooirtrong xóm chia phe đá bóng...Xa, tất cả xa rồi.
*******
Hoài ngồi trong phòng, vừa gọt xoài, vừa thẩn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm hai con chim sâu đang nô đùa -Hoài đoán thế-để mặc thằng đang thân đang nổi điên với cái máy tính.
-Máy bà lag quá, tèo ván game của tui rồi. Á, á,... bắn tao nè!
Hoài rời mắt khỏi khuôn cửa sổ, quay sang nhìn thằng bạn bạn đang tức giận. Rồi bất chợt hỏi:
-Ê, lỡ tui thi rớt thì sao nhỉ?
-Chết đi!
-Cái giề?
-Á, không phải bà....ý tui là cái thằng này nè...Á, bắn ông à?..Hả? Sao bà nói gì?
-Lỡ tui thi trượt nữa thì sao nhỉ?-Hoài lặp lại.
-Hả?-Thằng bạn quay sang nhìn Hoài, rời tay luôn khỏi cái bán phím trong lúc- nước-sôi-lửa-bỏng.
-Bà làm tui ngạc nhiên á? Cũng bàn lùi cơ đấy hả? Siêu tự tin cộng siêu tự sướng của tui đâu rồi?-Thằng bạn châm chọc.
-Phải nghĩ chứ!-Hoài nhún vai.
-Chả sao cả!- Thằng bạn quay lại với ván Game chẳng-còn-gì-cứu vãn được của nó- Bà sẽ có thêm một cơ hôị, chẳng có gì là đâụ rớt ở đây cả.
-Ừm...
-Bố mẹ bà sẽ thất vọng? điều đó tất nhiên...Óe, sao bắn tao..ơ, ừm, nhưng họ sẽ không thôi đặt hi vọng vào bà. Tin tui đi, chưa ai.. ặc, ặc...ờ, ngừng đặt niềm tin vào bà.
-Sao ông biết?-Hoài nheo mắt.
-Tất nhiên rồi, vì bà là siêu nhân mà, ha ha...
Thằng bạn bỗng thở dài, chả biết vì ván game vừa thua hay vì thứ gì khác, rồi nó nói tiếp:
-Trượt đại học chẳng có gì ghê gớm đâu, không được thì năm sau sẽ thi lại, lãng phí một năm? chả có gì là lãng phí nếu bà sống tốt. Biết đâu đó là khoảng thời gian tốt để trau dồi kĩ năng sống. Ha ha, đời à? nó chẳng hề ngon lành như bữa cơm dọn sẵn, cư thế mà ăn, à thi thoảng xui xui thì bị hóc xương (lol), nó khó khăn hơn nhiều và bà cần phải giải quyết. Nếu bà là một họa sĩ tốt,nhưng không có màu vẽ và dụng cụ, thì có tài năng đến đâu, thì bà vẽ công cũng sẽ thành quạ mà thôi? Hiểu ý tui không?
Hoài thấy hơi buồn cười và cũng khó hiểu bởi cái cách so sánh triết lí đậm chất họa-sĩ-nửa-mùa của thằng bạn. Ừ, đời sẽ là những bài toán khó, khó hơn rất nhiều những bài toán mà Du từng đố Hoài, và Hoài cũng chẳng thể nào dùng tích phân hay Logarit để giải. Nhưng dù thế nào, Hoài biết mình sẽ vượt qua được, bởi Hoài biết cái thằng bạn "dở hơi" đang trút giận vào cái bàn phím máy tính và xa xả chửi cái thằng ở tận đẩu tận đâu sẽ luôn ở bên, và biết đâu, Hoài lại cười, âm nhạc của Adam Lambert sẽ là công cụ giải toán đắc lực cho Hoài. Rồi Hoài chợt nhận ra, mình còn hai trái xoài cần gọt. Cô tiếp với công việc đang làm rồi khẽ hát:

"I'm gonna lose my mind like a maniac
And cross the line, never looking back
We're on the loose, getting crazy
And we've gone cuckoo
Gonna party till they take us away"

***************

Tôi vươn vai,vẽ suốt hai tiếng đồng hồ làm tôi mỏi nhừ. Nhưng nhìn lại tác phẩm của mình, thấy cũng đáng. Tôi vẽ Hoài, cô bạn thân tôi luôn gọi là " siêu nhân". Tại sao ư? Tôi chưa từng gặp một cô gái nào như Hoài, siêu tự tin, siêu tự sướng, siêu "men lì",siêu " trâu", siêu "fan cuồng" nhưng cũng siêu tốt bụng, đôi lại siêu ngốc nghếch.
Tôi đưa tay quẹt mũi mà quên mất rằng tay mình đang dính đầy màu vẽ, tự hỏi :" sao mình vẽ đẹp thế?:))".Đây là món quà tôi muốn tặng Hoài khi nhận kết quả trúng tuyển hoặc là lúc tệ nhất. Chân dung cô ấy hiện ra trước mắt tôi, trên nền màu đỏ đầy kiêu hãnh với nụ cười tự tin khoe má lúm.Nào cô bạn của tôi ơi, hãy luôn như vậy nhé,cho dù hoàn cảnh có như thế nào. Hãy cứ theo đuổi ước mơ, và rồi thành công sẽ theo đuổi bạn. Tôi đang chờ, chờ điện thoại của cô ấy báo tin. Tôi biết, dù kết quả như thế nào, người cô ấy nghĩ đến đầu tiên ngoài bố mẹ cô ấy là tôi.Tôi đưa tay xoa cằm ngắm bức tranh, một lần nữa tự hỏi: "Quái,sao lại vẽ đẹp thế nhỉ?" và rồi chợt nhận ra mặt mình đã dính đầy màu.:))
"Riiiing, riiing...."


“Take a step before you leap
Into the colors that you seek
You give back what you give away
So don't look back on yesterday

Wanna scream out, no more hiding
Don't be afraid of what's inside
Gonna tell ya you'll be alright
In the aftermath

Anytime anybody pulls you down
Anytime anybody says you're not allowed
Just remember you are not alone
In the aftermath”


_______________________________[b]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
linhlannguyen
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 62
Join date : 14/09/2010
Age : 28
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Wed Jul 25 2012, 23:08

Post lần cuối trước giờ G. Sorry mọi người vì bấy lâu nay không post bài gì cả:P. Năm nay cũng cố sức bon chen góp vui với mọi người;))

ADAM VÀ ĐỀ THI ĐẠI HỌC VIỆT NAM


“Ngưỡng mộ thần tượng là một nét đẹp văn hóa. Nhưng mê muội thần tượng là một thảm họa.”
Có bao giờ những người đưa ra đề văn này nghĩ rằng. Có những con người, có những giọng ca đẹp tới mức người ta chỉ ngưỡng mộ thôi không đủ, người ta bị cuốn hút, bị làm cho mê muội. Và sự mê muội đó, tình yêu đó cũng thật đẹp.
Adam Lambert là một con người như thế, một giọng ca như thế. Đẹp đến mức làm mê muội người khác. Và những fan của anh, những người đã luôn luôn chung thành ủng hộ anh từ những ngày đầu thi thố trên truyền hình, trải qua bao biến cố thăng trầm, tới album thứ 2 này của anh. Nói thật bản thân tôi cũng ngưỡng mộ những fan như thế, họ đã học được đức tính quý giá nhất của thần tượng mình: “Đã yêu, phải yêu hết mình, phải yêu cho đến cùng.” Đó không phải là mê muội. Đó, là làm theo tiếng gọi của trái tim.
Và tôi thích ý nghĩa cái tên album mới của anh, Trespassing!
Cuộc đời không có cái gì là chuẩn mực, không có cái gì là giới hạn, bởi vì mọi thứ đều có thể trespass, vượt qua, mọi ranh rới đều có thể xóa nhòa, chỉ cần ta vẫn là ta, kiên định là ta mà thôi. Bởi lẽ, ở trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì cũng thành đường thôi.
“I don’t need no sympathy.
I won’t cry and whine.
Life’s my light and liberty
And I shine when I wanna shine.”
“Không cần sự cảm thông
Không khóc lóc và van vỉ
Cuộc sống là ánh sáng, là tự do
Và chính tôi sẽ tự tỏa sáng khi mình muốn «
Hỡi anh yêu và những người yêu anh, hãy nhớ rằng, chúng ta đang đi theo ánh sáng và chúng ta không mù quáng. Bởi ánh sáng của anh, giọng hát của anh sẽ chỉ đường dẫn lối cho ta đi, dù là trong cõi đêm đen.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Yo
Administrator
Administrator
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 17/08/2009
Age : 24
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Thu Jul 26 2012, 16:59

CUỘC KHI WRITING CONTEST 3: SWEET TRESPASS ĐÃ HẾT THỜI HẠN DỰ THI.
Thời gian bình chọn cho bài viết hay nhất sẽ được tổ chức từ 26/7 đến hết ngày 5/8 ở các topic sau:

[You must be registered and logged in to see this link.]
==> [bài dự thi và bầu chọn cho 8 thí sinh đầu]

[You must be registered and logged in to see this link.]
==> [bài dự thi và bầu chọn cho 8 thí sinh đầu]

Đóng topic.
_________________
Adam Lambert- my love. Vadamict ©️- my family. Vadamict#2



TRESPASSING - ADAM'S AND GLAMBERTS'S NEXT OBSESSION!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
Yo
Administrator
Administrator
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 17/08/2009
Age : 24
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Mon Aug 06 2012, 10:39

THỜI GIAN BẦU CHỌN ĐÃ KẾT THÚC!!!!


Khoảng thời gian các ứng viên đấu phiếu nhau đã trôi qua, và kết quả của cuộc thi Writing Contest 2: SWEET TRESPASS là:

NGƯỜI THẮNG CUỘC: lambertzrvk với 18 phiếu
HẠNG NHÌ: Kalt_Lambert với 13 phiếu
HẠNG BA: adamlambertfan với 12 phiếu

XIN CHÚC MỪNG CÁC BẠN!!!

Giải thưởng sẽ được trao vào ngày offline SN 3t của VAD, vào ngày 12/8. Trong trường hợp các bạn ko ở TPHCM, BQT sẽ trao quà qua đường bưu điện. Vì thế các bạn đoạt giải hãy vào đây cung cấp thông tin đầy đủ theo mẫu sau nhé:

Họ tên thật:
Nick 4rum:
Số ĐT:
Địa chỉ nhà: [đầy đủ]


Chúc mừng các bạn!!!!!!!!!!
_________________
Adam Lambert- my love. Vadamict ©️- my family. Vadamict#2



TRESPASSING - ADAM'S AND GLAMBERTS'S NEXT OBSESSION!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
lambertzrvk
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 5
Join date : 15/06/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Mon Aug 06 2012, 11:07

Tên: Nguyễn Huỳnh Vũ Khương
Nick forum: lambertzrvk
Địa chỉ: 6A/24 H32 ,Hồ Xuân Hương, phường 9, Đà Lạt, Lâm Đồng
SĐT: 01674068252
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
adamlambertfan
♥Junior Fan♥
♥Junior Fan♥
avatar

Tổng số bài gửi : 24
Join date : 17/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Mon Aug 06 2012, 12:57

Họ tên thật: Trần Thị Ngọc Diệp
Nick 4rum: adamlambertfan
Số ĐT:0909407146
Địa chỉ nhà: 81 Phạm Văn Ngô, Khu phố Thủ Tửu II, phường Tân Khánh, Tp Tân An, tỉnh Long An.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kalt_Lambert
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
♥.♫.Mega Fan.♫.♥
avatar

Tổng số bài gửi : 1328
Join date : 17/07/2010
Age : 25
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Mon Aug 06 2012, 22:51

Địa chỉ mình khó tìm nên có gì gửi về nhà bạn mình nhé, dưới đây là thông tin của nó :D
Nick 4rum: Kalt_Lambert

Họ tên: Hoàng Thu Thanh
Số ĐT: 0166-77-050-92 hoặc 0124-680-3068
Địa chỉ nhà: [đầy đủ] 215 Vũ Hữu, Thanh Xuân Bắc, Hà Nội
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Yo
Administrator
Administrator
avatar

Tổng số bài gửi : 1330
Join date : 17/08/2009
Age : 24
Đến từ : TP.HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   Tue Aug 14 2012, 17:23

Tình hình là mình vừa gửi quà cho các bạn chiều nay. Ai ở Hà Nội thì khoảng 2 ngày là nhận dc. Các nơi gần hơn thì khoảng mai hay sáng ngày kia là nhận dc rồi. Chúc các bạn vui vẻ ~
_________________
Adam Lambert- my love. Vadamict ©️- my family. Vadamict#2



TRESPASSING - ADAM'S AND GLAMBERTS'S NEXT OBSESSION!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://adamlambertvietnam.forumn.org
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!   

Về Đầu Trang Go down
 

CUỘC THI VIẾT LẦN 3: SWEET TRESPASS!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
VADAMICT © :: GÓC QUẢN TRỊ (Management) :: Thông Báo của forum (Announcement) -